
Tạm dừng
Xuyên Thành Tra A, Phu Nhân Nói Ta “Dơ”
109
Chương
0
Lượt xem
277683
Đề cử
Giới Thiệu Xuyên Thành Tra A, Phu Nhân Nói Ta “Dơ” Truyện Chữ
Nhân vật chính: Dư An, Liễu Hoài Nhứ.
Dư An ngủ một giấc tỉnh lại nào ngờ bản thân vô duyên vô cớ đã xuyên vào trong sách.
Nàng xuyên thành nhân vật trong một quyển điền văn hậu cung, trở thành tra A trùng tên trùng họ với chính mình.
Trong nguyên tác, tra A ỷ vào dung mạo tuấn mỹ mà trêu hoa ghẹo nguyệt, ve vãn nữ nhi nhà thôn trưởng, lại còn quen thói lén lút trèo tường vào nhà quả phụ ở đầu thôn phía đông.
Dẫu vậy, chính thê cưới hỏi đàng hoàng của tra A vẫn luôn ôn nhu kính cẩn, chưa từng nửa lời trái ý.
Thậm chí ngay ngày đầu Dư An xuyên tới, nàng bị thôn trưởng đánh cho ôm đầu tháo chạy, cuối cùng vẫn phải nhờ thê tử đứng ra giải vây.
Dư An vốn cho rằng, nữ chủ — Khôn Trạch Liễu Hoài Nhứ — bề ngoài thanh lãnh, nhưng trong lòng lại ôn nhu.
Thế là nàng bước lên con đường tự vả mặt mình.
"Hoài Nhứ, ta mua cho nàng một bộ xiêm y mới."
"Không cần."
Đến kỳ động dục, Liễu Hoài Nhứ khó nhịn, cắn chặt góc chăn, đau đớn vô cùng.
"Hoài Nhứ, để ta giúp nàng, được không?"
"Không cần."
Dẫu vậy, nàng vẫn một mực đề phòng không cho Dư An chạm vào mình.
"Vì sao?"
"Ngươi dơ."
Đến lúc ấy, Dư An mới ngộ ra — thanh lãnh thì quả thật thanh lãnh, còn ôn nhu... thì chưa từng có
Càn Nguyên công si tình, có chí lớn lạc quan & Khôn Trạch thụ ngoài lạnh trong nóng, che giấu tình cảm nhưng bên trong lại ghen.
Alpha = Càn Nguyên
Omega = Khôn Trạch
Beta = Trung Dung
Một câu tóm lược: Trở thành hiệp sĩ đổ vỏ thảm nhất.
Lập ý: Gặp vấn đề thì nỗ lực vượt qua khó khăn mà tiến lên.
Dư An ngủ một giấc tỉnh lại nào ngờ bản thân vô duyên vô cớ đã xuyên vào trong sách.
Nàng xuyên thành nhân vật trong một quyển điền văn hậu cung, trở thành tra A trùng tên trùng họ với chính mình.
Trong nguyên tác, tra A ỷ vào dung mạo tuấn mỹ mà trêu hoa ghẹo nguyệt, ve vãn nữ nhi nhà thôn trưởng, lại còn quen thói lén lút trèo tường vào nhà quả phụ ở đầu thôn phía đông.
Dẫu vậy, chính thê cưới hỏi đàng hoàng của tra A vẫn luôn ôn nhu kính cẩn, chưa từng nửa lời trái ý.
Thậm chí ngay ngày đầu Dư An xuyên tới, nàng bị thôn trưởng đánh cho ôm đầu tháo chạy, cuối cùng vẫn phải nhờ thê tử đứng ra giải vây.
Dư An vốn cho rằng, nữ chủ — Khôn Trạch Liễu Hoài Nhứ — bề ngoài thanh lãnh, nhưng trong lòng lại ôn nhu.
Thế là nàng bước lên con đường tự vả mặt mình.
"Hoài Nhứ, ta mua cho nàng một bộ xiêm y mới."
"Không cần."
Đến kỳ động dục, Liễu Hoài Nhứ khó nhịn, cắn chặt góc chăn, đau đớn vô cùng.
"Hoài Nhứ, để ta giúp nàng, được không?"
"Không cần."
Dẫu vậy, nàng vẫn một mực đề phòng không cho Dư An chạm vào mình.
"Vì sao?"
"Ngươi dơ."
Đến lúc ấy, Dư An mới ngộ ra — thanh lãnh thì quả thật thanh lãnh, còn ôn nhu... thì chưa từng có
Càn Nguyên công si tình, có chí lớn lạc quan & Khôn Trạch thụ ngoài lạnh trong nóng, che giấu tình cảm nhưng bên trong lại ghen.
Alpha = Càn Nguyên
Omega = Khôn Trạch
Beta = Trung Dung
Một câu tóm lược: Trở thành hiệp sĩ đổ vỏ thảm nhất.
Lập ý: Gặp vấn đề thì nỗ lực vượt qua khó khăn mà tiến lên.
Danh Sách Chương Xuyên Thành Tra A, Phu Nhân Nói Ta “Dơ” TruyenChu
- #1Chương 1
- #2Chương 2
- #3Chương 3
- #4Chương 4
- #5Chương 5
- #6Chương 6
- #7Chương 7
- #8Chương 8
- #9Chương 9
- #10Chương 10
- #11Chương 11
- #12Chương 12
- #13Chương 13
- #14Chương 14
- #15Chương 15
- #16Chương 16
- #17Chương 17
- #18Chương 18
- #19Chương 19
- #20Chương 20
- #21Chương 21
- #22Chương 22
- #23Chương 23
- #24Chương 24
- #25Chương 25
- #26Chương 26
- #27Chương 27
- #28Chương 28
- #29Chương 29
- #30Chương 30
- #31Chương 31
- #32Chương 32
- #33Chương 33
- #34Chương 34
- #35Chương 35
- #36Chương 36
- #37Chương 37
- #38Chương 38
- #39Chương 39
- #40Chương 40
- #41Chương 41
- #42Chương 42
- #43Chương 43
- #44Chương 44
- #45Chương 45
- #46Chương 46
- #47Chương 47
- #48Chương 48
- #49Chương 49
- #50Chương 50