
Còn tiếp
Xuyên Việt Thành Trúc Mã Pháo Hôi Của Vạn Nhân Mê
115
Chương
0
Lượt xem
297356
Đề cử
Giới Thiệu Xuyên Việt Thành Trúc Mã Pháo Hôi Của Vạn Nhân Mê Truyện Chữ
Thể loại: Hào môn thế gia, trọng sinh, hệ thống, xuyên sách
Vai chính: Tống Dụ
Cp: Trọng sinh công x Xuyên sách thụ
Edit/ Trans: Cá Sấu
Beta: Lee Linh
Văn án
Tống Dụ đang đọc một bộ truyện đam mỹ đô thị, là kiểu cường thủ hào đoạt, lại còn ngược luyến tình thâm.
Trong bộ đó có nhân vật chính Tạ Tuy, là một người có gia thế hiển hách, là người sinh ra đã mang lên vô số hào quang, tính tình thanh lãnh, bề ngoài cao quý cấm dục, cự tuyệt người ngàn dặm.
Chính vì thế mà thu hút rất nhiều người (bệnh thần kinh) theo đuổi, nào là học trưởng ôn nhu, giám đốc thâm tình cố chấp, đối thủ ngạo kiều,...ai ai cũng là người có quyền thế, đều là nhân tài trong các lĩnh vực, thế nhưng tất cả đều vì Tạ Tuy mà điên cuồng
Sau khi vượt qua một loạt quá trình ngược tâm ngược thân, ba người quyết định liên thủ lật đổ Tạ gia, giam cầm Tạ Tuy, đập nát tự tôn của hắn, biến hắn thành sủng vật chỉ có thể dựa vào mình.
Lúc một nhóm độc giả gào thét “Oa oa oa, thiệt cảm động~” thì –
Tống Dụ giận điên lên, không muốn đọc cái truyện làm cay con mắt này nữa, mắng một câu “Ngớ ngẩn”, lập tức tắt máy.
Kết quả, vừa tỉnh dậy, cậu đã xuyên không.
Xuyên thành tam thiếu gia Tống gia, thanh mai trúc mã của Tạ Tuy, nhân vật trong sách sẽ chết vì bệnh tật dưới vài nét bút của tác giả.
Tống Dụ rất khổ sở, đồng thời trong lòng cũng làm ra quyết định – ba cái tên khốn nạn óc chó kia, đừng hòng tới gần tiểu trúc mã của cậu!
Tạ Tuy trời sinh tính tình lãnh đạm, sống hai đời đều chưa từng thử qua cảm giác yêu một người, cũng chưa từng có cảm giác được người khác bảo vệ.
Sau khi nắm giữ được ba nhà hào môn, đâm kẻ thù, hắn trọng sinh về thời mười lăm tuổi, giấu trong lòng sự thô bạo cùng âm lãnh, ngụy trang ra bộ dáng thiếu niên ôn nhu thanh nhuận của mình.
Mọi thứ đều giống như trước đây, riêng chỉ có cậu trúc mã nho nhỏ ở kiếp trước chỉ là một ký ức xám xịt mờ nhạt, nhưng lần này lại đặc biệt không như cũ.
Như một làn gió mùa xuân thổi qua mặt đất băng giá, có một người ở trong vực sâu siết chặt bàn tay dính đầy máu tươi của hắn.
Tống Dụ như đang phát tiết mà xé bức thư thông báo kia, tức giận: “Cậu không cần phải để ý những người kia, đừng tin lời ngon tiếng ngọt của bọn họ. Bọn họ chính là đám cặn bã, chữ ‘thích’ của bọn họ không đáng giá, cậu không được thích bọn họ, được không?”
Tạ Tuy chăm chú nhìn cậu thật lâu, cười: “Được, tớ không thích bọn họ.”
Tôi chỉ thích em.
∼∼
Giới thiệu vắn tắt tác phẩm
Tống Dụ đọc một quyển tiểu thuyết tên là ‘Sự khống chế ôn nhu’, trong truyện nhân vật chính Tạ Tuy thân thế bi thảm, lẻ loi hiu quạnh, từ nhỏ đã sống trong những lời đồn đãi cay nghiệt, gặp phải đều là đám cặn bã, chịu đủ ức hiếp cùng lừa dối, khiến cậu tức giận tới uống sạch chai nước khoáng. Vừa xuyên vào trong sách, cậu trở thành người trúc mã nho nhỏ chỉ lên sân khấu vài lần của Tạ Tuy, Tống Dụ tâm tình phức tạp, quyết định bảo vệ hắn, làm bạn của hắn, cách xa đám cặn bã kia. Câu chuyện này thoải mái không ngược, kể về sinh hoạt trong học đường của nhân vật chính cùng quá trình trưởng thành của họ, kiêm thêm vả mặt lũ khốn nạn, là một tác phẩm vườn trường ấm áp.
Vai chính: Tống Dụ
Cp: Trọng sinh công x Xuyên sách thụ
Edit/ Trans: Cá Sấu
Beta: Lee Linh
Văn án
Tống Dụ đang đọc một bộ truyện đam mỹ đô thị, là kiểu cường thủ hào đoạt, lại còn ngược luyến tình thâm.
Trong bộ đó có nhân vật chính Tạ Tuy, là một người có gia thế hiển hách, là người sinh ra đã mang lên vô số hào quang, tính tình thanh lãnh, bề ngoài cao quý cấm dục, cự tuyệt người ngàn dặm.
Chính vì thế mà thu hút rất nhiều người (bệnh thần kinh) theo đuổi, nào là học trưởng ôn nhu, giám đốc thâm tình cố chấp, đối thủ ngạo kiều,...ai ai cũng là người có quyền thế, đều là nhân tài trong các lĩnh vực, thế nhưng tất cả đều vì Tạ Tuy mà điên cuồng
Sau khi vượt qua một loạt quá trình ngược tâm ngược thân, ba người quyết định liên thủ lật đổ Tạ gia, giam cầm Tạ Tuy, đập nát tự tôn của hắn, biến hắn thành sủng vật chỉ có thể dựa vào mình.
Lúc một nhóm độc giả gào thét “Oa oa oa, thiệt cảm động~” thì –
Tống Dụ giận điên lên, không muốn đọc cái truyện làm cay con mắt này nữa, mắng một câu “Ngớ ngẩn”, lập tức tắt máy.
Kết quả, vừa tỉnh dậy, cậu đã xuyên không.
Xuyên thành tam thiếu gia Tống gia, thanh mai trúc mã của Tạ Tuy, nhân vật trong sách sẽ chết vì bệnh tật dưới vài nét bút của tác giả.
Tống Dụ rất khổ sở, đồng thời trong lòng cũng làm ra quyết định – ba cái tên khốn nạn óc chó kia, đừng hòng tới gần tiểu trúc mã của cậu!
Tạ Tuy trời sinh tính tình lãnh đạm, sống hai đời đều chưa từng thử qua cảm giác yêu một người, cũng chưa từng có cảm giác được người khác bảo vệ.
Sau khi nắm giữ được ba nhà hào môn, đâm kẻ thù, hắn trọng sinh về thời mười lăm tuổi, giấu trong lòng sự thô bạo cùng âm lãnh, ngụy trang ra bộ dáng thiếu niên ôn nhu thanh nhuận của mình.
Mọi thứ đều giống như trước đây, riêng chỉ có cậu trúc mã nho nhỏ ở kiếp trước chỉ là một ký ức xám xịt mờ nhạt, nhưng lần này lại đặc biệt không như cũ.
Như một làn gió mùa xuân thổi qua mặt đất băng giá, có một người ở trong vực sâu siết chặt bàn tay dính đầy máu tươi của hắn.
Tống Dụ như đang phát tiết mà xé bức thư thông báo kia, tức giận: “Cậu không cần phải để ý những người kia, đừng tin lời ngon tiếng ngọt của bọn họ. Bọn họ chính là đám cặn bã, chữ ‘thích’ của bọn họ không đáng giá, cậu không được thích bọn họ, được không?”
Tạ Tuy chăm chú nhìn cậu thật lâu, cười: “Được, tớ không thích bọn họ.”
Tôi chỉ thích em.
∼∼
Giới thiệu vắn tắt tác phẩm
Tống Dụ đọc một quyển tiểu thuyết tên là ‘Sự khống chế ôn nhu’, trong truyện nhân vật chính Tạ Tuy thân thế bi thảm, lẻ loi hiu quạnh, từ nhỏ đã sống trong những lời đồn đãi cay nghiệt, gặp phải đều là đám cặn bã, chịu đủ ức hiếp cùng lừa dối, khiến cậu tức giận tới uống sạch chai nước khoáng. Vừa xuyên vào trong sách, cậu trở thành người trúc mã nho nhỏ chỉ lên sân khấu vài lần của Tạ Tuy, Tống Dụ tâm tình phức tạp, quyết định bảo vệ hắn, làm bạn của hắn, cách xa đám cặn bã kia. Câu chuyện này thoải mái không ngược, kể về sinh hoạt trong học đường của nhân vật chính cùng quá trình trưởng thành của họ, kiêm thêm vả mặt lũ khốn nạn, là một tác phẩm vườn trường ấm áp.
Danh Sách Chương Xuyên Việt Thành Trúc Mã Pháo Hôi Của Vạn Nhân Mê TruyenChu
- #1Chương 1: Xuyên sách
- #2Chương 2: Chuyển trường
- #3Chương 3: Lâm Thủy
- #4Chương 4: Tạ Tuy
- #5Chương 5: Đưa thuốc
- #6Chương 6: Lý giải
- #7Chương 7: Cãi nhau
- #8Chương 8: Nhà
- #9Chương 9: Trọ ở trường
- #10Chương 10: Dòng suối nhỏ
- #11Chương 11: Hả giận
- #12Chương 12: Sợ cậu nha
- #13Chương 13: Cái ôm vị bạc hà
- #14Chương 14: Định lý giá trị trung bình Lagrange
- #15Chương 15: Cha Tống táo bạo
- #16Chương 16: Tháng chín
- #17Chương 17: Cùng bàn
- #18Chương 18: Vương Từ
- #19Chương 19: Chúc Chí Hành
- #20Chương 20: Đánh người
- #21Chương 21: Người quen gặp mặt
- #22Chương 22: Bài phát biểu
- #23Chương 23: Chúng sinh trần ai
- #24Chương 24: Ông xã nón xanh của cưng
- #25Chương 25: Tuy Dụ Nhi An*
- #26Chương 26: Tập xác định
- #27Chương 27: Bạn cùng bàn của tôi
- #28Chương 28: Husband
- #29Chương 29: Tiết thể dục
- #30Chương 30: Văn phòng
- #31Chương 31: Báo ứng nhân quả
- #32Chương 32: Vậy tôi có được thưởng gì không?
- #33Chương 33: Hehe
- #34Chương 34: Tòa Thư Sơn
- #35Chương 35: Hơi đau một chút
- #36Chương 36: Một cái tát
- #37Chương 37: Gọi phụ huynh
- #38Chương 38: Hệ thống, cậu trở về đi thôi!
- #39Chương 39: Bệnh
- #40Chương 40: Mất mặt
- #41Chương 41: Niệm niệm bất vong
- #42Chương 42: Tò mò về thành tích của tôi như vậy ư?
- #43Chương 43: Là tôi theo đuổi cậu
- #44Chương 44: Kỳ thi tháng
- #45Chương 45: Giáo bá bận rộn
- #46Chương 46: Thành tích
- #47Chương 47: Tôi không cấm dục
- #48Chương 48: Lỗi lầm
- #49Chương 49: Tần gia
- #50Chương 50: Sự thật hay thử thách