
Còn tiếp
Yêu Anh Lặng Thầm - Tam Tam Nương
144
Chương
0
Lượt xem
278399
Đề cử
Giới Thiệu Yêu Anh Lặng Thầm - Tam Tam Nương Truyện Chữ
“Nàng tiểu bạch hoa thanh lãnh” và “chàng thiên chi kiêu tử dẫn dắt em từng bước”
Lần đầu Thiếu Vi gặp Trần Ninh Tiêu là ở tiệc sinh nhật của một cô tiểu thư.
Ánh đèn xe trắng loáng vụt qua khung cửa sổ biệt thự, chốc lát sau, một bóng dáng thong dong bước ra từ phía sau tấm bình phong đen chạm vàng. Anh mặc đồ đen tuyền, làm nổi bật làn da trắng lạnh, tay phải kẹp thuốc lá buông thõng theo từng bước chân, để lộ một đoạn dây lụa đỏ mảnh nơi cổ tay.
Khách khứa toàn là các thiếu gia tiểu thư cô không hề quen biết, Thiếu Vi lạc lõng, suốt buổi không nói nhiều, cũng không nhận được một cái quay đầu nào từ anh.
Con đường yêu đơn phương này, Thiếu Vi đã đi ròng rã 6 năm.
Vì Trần Ninh Tiêu, cô thi đỗ vào ngôi trường đại học trước đây không dám mơ tới, đi đến thành phố trước đây không dám đặt chân. Cô từng giúp người khác theo đuổi anh, cũng ít nhiều xử lý vài ba mối tình vướng víu của anh.
Nhưng cô chưa bao giờ mở lời nói thích, và Trần Ninh Tiêu cũng chưa bao giờ hỏi.
Cho đến ngày đó, Thiếu Vi – vốn ít khi trang điểm – đã tự mình trang điểm kỹ lưỡng, khoác lên mình bộ váy mới mua, soi gương từng li từng tí để chỉnh trang dung nhan. Khi cô quay người lại, vẻ rạng rỡ xinh đẹp ấy thật chói mắt.
Trần Ninh Tiêu hỏi cô đi đâu. “Bạn em giới thiệu cho một đối tượng, em muốn đi thử xem sao.” Thiếu Vi mỉm cười nhẹ nhàng trong đáy mắt, cố kìm nén nỗi buồn đang dâng trào trong lòng, rồi hỏi: “Anh có muốn giúp em xem xét một chút không? Em không biết nhìn đàn ông lắm.”
Thực ra cũng không hẳn là cô đã quyết định từ bỏ anh. Vì ngay từ đầu, cô đã biết rõ vực sâu ngăn cách giữa hai người, chưa từng nghĩ mình sẽ nhận được ánh nhìn của anh.
Nhưng sau buổi xem mắt đó, vào một đêm mưa bão, căn hộ thuê chung của cô rung chuyển dữ dội bởi những tiếng đập cửa liên hồi.
“Thiếu Vi.”
Trần Ninh Tiêu đứng bên ngoài, hơi thở nóng hổi, ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm vào cô, giọng khản đặc:
“Em không thể tùy tiện lợi dụng tôi để trở nên tốt đẹp hơn, rồi sau đó lại không cần tôi nữa.”
Lưu ý khi đọc: *Thời điểm câu chuyện bắt đầu là năm 2012.
1. Nữ chính họ Thiếu (Thiếu trong thiếu bất canh sự: trẻ người non dạ).
2. Có tình tiết cẩu huyết và thanh xuân bí ẩn, vừa chua chát vừa ngọt ngào, giằng co ám muội đủ cả. Chia làm hai phần: Thanh Xuân và Trưởng Thành. Các nhân vật không hoàn hảo.
3. Chênh lệch tuổi tác 4 tuổi, cả nam chính và nữ chính đều sạch, thiếu gia lạnh lùng độc mồm độc miệng vs cô gái nghèo nhạy cảm. Sau trưởng thành là nhà đầu tư mới nổi giới công nghệ x nhiếp ảnh gia nhân văn thiên tài.
4. Có H nhẹ và tình tiết BDSM liên quan đến dây trói, cân nhắc kỹ trước khi đọc nếu thấy không phù hợp.
Lần đầu Thiếu Vi gặp Trần Ninh Tiêu là ở tiệc sinh nhật của một cô tiểu thư.
Ánh đèn xe trắng loáng vụt qua khung cửa sổ biệt thự, chốc lát sau, một bóng dáng thong dong bước ra từ phía sau tấm bình phong đen chạm vàng. Anh mặc đồ đen tuyền, làm nổi bật làn da trắng lạnh, tay phải kẹp thuốc lá buông thõng theo từng bước chân, để lộ một đoạn dây lụa đỏ mảnh nơi cổ tay.
Khách khứa toàn là các thiếu gia tiểu thư cô không hề quen biết, Thiếu Vi lạc lõng, suốt buổi không nói nhiều, cũng không nhận được một cái quay đầu nào từ anh.
Con đường yêu đơn phương này, Thiếu Vi đã đi ròng rã 6 năm.
Vì Trần Ninh Tiêu, cô thi đỗ vào ngôi trường đại học trước đây không dám mơ tới, đi đến thành phố trước đây không dám đặt chân. Cô từng giúp người khác theo đuổi anh, cũng ít nhiều xử lý vài ba mối tình vướng víu của anh.
Nhưng cô chưa bao giờ mở lời nói thích, và Trần Ninh Tiêu cũng chưa bao giờ hỏi.
Cho đến ngày đó, Thiếu Vi – vốn ít khi trang điểm – đã tự mình trang điểm kỹ lưỡng, khoác lên mình bộ váy mới mua, soi gương từng li từng tí để chỉnh trang dung nhan. Khi cô quay người lại, vẻ rạng rỡ xinh đẹp ấy thật chói mắt.
Trần Ninh Tiêu hỏi cô đi đâu. “Bạn em giới thiệu cho một đối tượng, em muốn đi thử xem sao.” Thiếu Vi mỉm cười nhẹ nhàng trong đáy mắt, cố kìm nén nỗi buồn đang dâng trào trong lòng, rồi hỏi: “Anh có muốn giúp em xem xét một chút không? Em không biết nhìn đàn ông lắm.”
Thực ra cũng không hẳn là cô đã quyết định từ bỏ anh. Vì ngay từ đầu, cô đã biết rõ vực sâu ngăn cách giữa hai người, chưa từng nghĩ mình sẽ nhận được ánh nhìn của anh.
Nhưng sau buổi xem mắt đó, vào một đêm mưa bão, căn hộ thuê chung của cô rung chuyển dữ dội bởi những tiếng đập cửa liên hồi.
“Thiếu Vi.”
Trần Ninh Tiêu đứng bên ngoài, hơi thở nóng hổi, ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm vào cô, giọng khản đặc:
“Em không thể tùy tiện lợi dụng tôi để trở nên tốt đẹp hơn, rồi sau đó lại không cần tôi nữa.”
Lưu ý khi đọc: *Thời điểm câu chuyện bắt đầu là năm 2012.
1. Nữ chính họ Thiếu (Thiếu trong thiếu bất canh sự: trẻ người non dạ).
2. Có tình tiết cẩu huyết và thanh xuân bí ẩn, vừa chua chát vừa ngọt ngào, giằng co ám muội đủ cả. Chia làm hai phần: Thanh Xuân và Trưởng Thành. Các nhân vật không hoàn hảo.
3. Chênh lệch tuổi tác 4 tuổi, cả nam chính và nữ chính đều sạch, thiếu gia lạnh lùng độc mồm độc miệng vs cô gái nghèo nhạy cảm. Sau trưởng thành là nhà đầu tư mới nổi giới công nghệ x nhiếp ảnh gia nhân văn thiên tài.
4. Có H nhẹ và tình tiết BDSM liên quan đến dây trói, cân nhắc kỹ trước khi đọc nếu thấy không phù hợp.
Danh Sách Chương Yêu Anh Lặng Thầm - Tam Tam Nương TruyenChu
- #1Chương 1: Chỉ thấy hoa cỏ rực rỡ, cách núi ngắm biển, không nhìn rõ anh
- #2Chương 2: Tớ không muốn ở bên với anh ấy, tớ chỉ muốn đền tiền cho anh ấy thôi
- #3Chương 3: Dừng lại, cùng “đồng lõa” với anh
- #4Chương 4: Những bạn học kia cố ý bôi nhọ cậu ấy
- #5Chương 5: Đủ tuổi thành niên chưa?
- #6Chương 6: Chuyển đổi
- #7Chương 7: Chúng ta lại không thân
- #8Chương 8: Mặc vào
- #9Chương 9: Trên chiếc áo sơ mi đó có thêu tên Claus phải không?
- #10Chương 10: Người vừa nãy, là bạn gái anh à
- #11Chương 11: Giúp tôi
- #12Chương 12: Tài trợ cho cô gái đó đi học tốn bao nhiêu tiền?
- #13Chương 13: Không ai vô duyên vô cớ cho cô vay một trăm nghìn tệ
- #14Chương 14: Kim cô chú của cô
- #15Chương 15: Việc ta giúp cháu lần này, cháu cũng đừng nghĩ nhiều quá.
- #16Chương 16: Cô ấy cần tiền
- #17Chương 17: Cậu rất biết mượn hoa dâng Phật đấy
- #18Chương 18: Anh trông có vẻ rất kiễn nhẫn
- #19Chương 19: Em cũng không dễ bắt nạt như vậy đâu
- #20Chương 20: Chọc cô ấy là chọc Trần Ninh Tiêu đấy
- #21Chương 21: Cậu nghĩ tớ có thể theo đuổi được Trần Ninh Tiêu không?
- #22Chương 22: Điều này không công bằng với anh
- #23Chương 23: Cái cô tên Thiếu Vi đó, là do cậu bảo vệ
- #24Chương 24: Thiếu Vi của chúng tôi không thích người hung dữ như vậy đâu
- #25Chương 25: Ở dưới lầu
- #26Chương 26: Từ nay em sẽ thích ăn cái này.
- #27Chương 27: Khá quan trọng đấy chứ
- #28Chương 28: Chưa từng có một đêm nào tốt đẹp đến vậy.
- #29Chương 29: Từ biệt cái cũ, đón chào cái mới
- #30Chương 30: Cậu không thấy ngại khi thất hứa với tớ sao?
- #31Chương 31: Cô hình như là cố ý
- #32Chương 32: Chê bai tôi à?”
- #33Chương 33: Cứ coi anh như một vị thần xa xăm vậy
- #34Chương 34: Tôi là thứ gì đó mà em có thể đem ra dâng hiến sao
- #35Chương 35: Cậu đối với tớ, không hề có chút rung động nào sao?
- #36Chương 36: Liệu có khả năng là tôi vốn dĩ đã định đi rồi không?
- #37Chương 37: Đến lượt chúng ta xuất hiện rồi.
- #38Chương 38: Quý khách đến, thất lễ không ra đón
- #39Chương 39: Chào Trần thiếu gia đi
- #40Chương 40: Em giống như bức tranh của Da Vinci vậy
- #41Chương 41: Nhất định phải như vậy sao?
- #42Chương 42: Em có thể rời đi ngay bây giờ
- #43Chương 43: Thật luôn hả trời?!
- #44Chương 44: Bảo bối
- #45Chương 45: “Em không.”
- #46Chương 46: Tín đồ thầm yêu thần linh
- #47Chương 47: Nếu em không ngại, có thể mang quần áo đến phòng tôi thay giặt
- #48Chương 48: Các cậu, có bí mật gì?
- #49Chương 49: Về nước
- #50Chương 50: Thuê máy bay riêng