
Còn tiếp
108 Cách Bắt Nạt Nhóc Câm
129
Chương
0
Lượt xem
278164
Đề cử
Giới Thiệu 108 Cách Bắt Nạt Nhóc Câm Truyện Chữ
Hán Việt: Khi phụ tiểu ách ba đích nhất bách linh bát thức
Tác giả: Giang Tương Tây Ngạn
Thể loại: Nguyên sang, Bách hợp, Hiện đại , HE, Tình cảm, Vườn trường, Học bá, Chữa lành, Cứu rỗi
Thị giác: chủ công
Độ dài: 119 chương
Nhân vật chính: Ngụy Tầm, Văn Tiêu Tiêu
Nhân vật phụ: Tô Vũ Trạch, Hạ Chước Phong, Diệp Lăng, Đào Tử
Văn án
Câu chuyện về một đại tiểu thư sau khi đến thị trấn nhỏ hẻo lánh gặp được cán bộ kỳ cựu lạnh lùng liền nhất kiến chung tình, từ đó dốc hết chiêu trò để quyến rũ người ta.
Xấu xa hư hỏng công x nhóc câm học bá thụ
Ngày hôm qua còn hô mưa gọi gió ở trường A, hôm nay Ngụy Tầm đã bị lão cha cô đánh một cú chí mạng, phải chuyển về học tại một ngôi trường cấp ba ở một thị trấn nhỏ.
Vừa đến thị trấn nhỏ, thấy nhà cửa xập xệ, đường xá cũ kỹ, mọi người xung quanh cũng chẳng mấy thân thiện, trên đường về nhà còn gặp phải một đám côn đồ lưu manh trêu ghẹo một cô bé. Ngụy Tầm không chần chừ, tung một cú đá, không nghĩ tới lại vô tình "đá" được một "cô vợ nhỏ mềm mại", dễ dàng "đẩy ngã."
Ngày đầu tiên khai giảng, cô đã ngồi cùng bàn với "lão bà" của mình, không ngờ nàng lại là một nhóc câm, càng khiến cô muốn trêu chọc nhiều hơn.
Cả ngày hôm đó, cô cứ chọc ghẹo cô bạn cùng bàn: giấu cục tẩy của nàng, đột nhiên chọc vào người nàng khi nàng đang giải đề, hay khi nàng đang chăm chú nghe giảng bài thì lại thổi hơi vào tai nàng...
Khi lên đại học, Ngụy Tầm càng trở nên trắng trợn không kiêng dè gì, suốt ngày "vợ ơi", "vợ à", "vợ không chịu thì mặc kệ".
Nhìn dáng vẻ nhóc câm đang nghiêm túc viết luận văn, tim Ngụy Tầm bỗng mềm nhũn, cô ghé sát lại, hôn chụt một cái.
Văn Tiêu Tiêu ghét bỏ đẩy Ngụy Tầm ra, đôi mắt hạnh trong veo nhìn cô. Thấy vậy, Ngụy Tầm lại động tâm tư.
Cô chạy đến tủ quần áo, lấy ra một chiếc nội y của nhãn hiệu nào đó mà cô đã lén mua từ trước, rồi lân la dính sát lại gần trước mặt "lão bà" nũng nịu: "Vợ à, hôm nay mặc cái này cho tớ xem được không ~"
Văn Tiêu Tiêu cúi đầu nhìn, mặt lập tức đỏ lựng như con cua hấp, xấu hổ lắc đầu.
Ngụy Tầm một tay ôm Văn Tiêu Tiêu ngồi lên đùi mình, cười nói: "Vợ không nói lời nào coi như là đồng ý nhé."
Buổi tối, nhóc câm không chỉ bị ép mặc nội y, mà còn bị trói vào đầu giường, đôi môi sưng đỏ, khuôn mặt đỏ ửng đầy quyến rũ. Nàng ngẩng đầu, ánh mắt cầu xin nhìn cô gái xấu xa phía sau.
Cô gái cười xấu xa, vòng tay ôm lấy nàng: "Bảo bối, thêm một lần nữa có được không?"
Nhóc câm lắc đầu lia lịa như trống bỏi. Ngụy Tầm lần theo cần cổ nàng, cắn lên vành tai mềm mại đỏ ửng, nhẹ nhàng thì thầm: "Không nói lời nào coi như là đồng ý nhé."
Tóm tắt: Trừ bỏ ta ai cũng không được bắt nạt nhóc câm
Thông điệp: Phản đối bạo lực học đường và kỳ thị thân thể
Tác giả: Giang Tương Tây Ngạn
Thể loại: Nguyên sang, Bách hợp, Hiện đại , HE, Tình cảm, Vườn trường, Học bá, Chữa lành, Cứu rỗi
Thị giác: chủ công
Độ dài: 119 chương
Nhân vật chính: Ngụy Tầm, Văn Tiêu Tiêu
Nhân vật phụ: Tô Vũ Trạch, Hạ Chước Phong, Diệp Lăng, Đào Tử
Văn án
Câu chuyện về một đại tiểu thư sau khi đến thị trấn nhỏ hẻo lánh gặp được cán bộ kỳ cựu lạnh lùng liền nhất kiến chung tình, từ đó dốc hết chiêu trò để quyến rũ người ta.
Xấu xa hư hỏng công x nhóc câm học bá thụ
Ngày hôm qua còn hô mưa gọi gió ở trường A, hôm nay Ngụy Tầm đã bị lão cha cô đánh một cú chí mạng, phải chuyển về học tại một ngôi trường cấp ba ở một thị trấn nhỏ.
Vừa đến thị trấn nhỏ, thấy nhà cửa xập xệ, đường xá cũ kỹ, mọi người xung quanh cũng chẳng mấy thân thiện, trên đường về nhà còn gặp phải một đám côn đồ lưu manh trêu ghẹo một cô bé. Ngụy Tầm không chần chừ, tung một cú đá, không nghĩ tới lại vô tình "đá" được một "cô vợ nhỏ mềm mại", dễ dàng "đẩy ngã."
Ngày đầu tiên khai giảng, cô đã ngồi cùng bàn với "lão bà" của mình, không ngờ nàng lại là một nhóc câm, càng khiến cô muốn trêu chọc nhiều hơn.
Cả ngày hôm đó, cô cứ chọc ghẹo cô bạn cùng bàn: giấu cục tẩy của nàng, đột nhiên chọc vào người nàng khi nàng đang giải đề, hay khi nàng đang chăm chú nghe giảng bài thì lại thổi hơi vào tai nàng...
Khi lên đại học, Ngụy Tầm càng trở nên trắng trợn không kiêng dè gì, suốt ngày "vợ ơi", "vợ à", "vợ không chịu thì mặc kệ".
Nhìn dáng vẻ nhóc câm đang nghiêm túc viết luận văn, tim Ngụy Tầm bỗng mềm nhũn, cô ghé sát lại, hôn chụt một cái.
Văn Tiêu Tiêu ghét bỏ đẩy Ngụy Tầm ra, đôi mắt hạnh trong veo nhìn cô. Thấy vậy, Ngụy Tầm lại động tâm tư.
Cô chạy đến tủ quần áo, lấy ra một chiếc nội y của nhãn hiệu nào đó mà cô đã lén mua từ trước, rồi lân la dính sát lại gần trước mặt "lão bà" nũng nịu: "Vợ à, hôm nay mặc cái này cho tớ xem được không ~"
Văn Tiêu Tiêu cúi đầu nhìn, mặt lập tức đỏ lựng như con cua hấp, xấu hổ lắc đầu.
Ngụy Tầm một tay ôm Văn Tiêu Tiêu ngồi lên đùi mình, cười nói: "Vợ không nói lời nào coi như là đồng ý nhé."
Buổi tối, nhóc câm không chỉ bị ép mặc nội y, mà còn bị trói vào đầu giường, đôi môi sưng đỏ, khuôn mặt đỏ ửng đầy quyến rũ. Nàng ngẩng đầu, ánh mắt cầu xin nhìn cô gái xấu xa phía sau.
Cô gái cười xấu xa, vòng tay ôm lấy nàng: "Bảo bối, thêm một lần nữa có được không?"
Nhóc câm lắc đầu lia lịa như trống bỏi. Ngụy Tầm lần theo cần cổ nàng, cắn lên vành tai mềm mại đỏ ửng, nhẹ nhàng thì thầm: "Không nói lời nào coi như là đồng ý nhé."
Tóm tắt: Trừ bỏ ta ai cũng không được bắt nạt nhóc câm
Thông điệp: Phản đối bạo lực học đường và kỳ thị thân thể
Danh Sách Chương 108 Cách Bắt Nạt Nhóc Câm TruyenChu
- #101Chương 101: Mua say
- #102Chương 102: Bắt quả tang, ngượng chín mặt
- #103Chương 103: Ngoại truyện: Nhật ký được phú bà Tiêu Tiêu bao nuôi
- #104Chương 104: Lễ vật
- #105Chương 105: Ngoài ý muốn
- #106Chương 106: Nhật ký được phú bà Tiêu Tiêu bao nuôi (2) - Kết thúc hợp đồng
- #107Chương 107: Không ngờ tới
- #108Chương 108: Mục đích
- #109Chương 109: Kim chủ đại nhân cả đời (Ngoại truyện)
- #110Chương 110: Chạy trốn
- #111Chương 111: Ba nhóm người
- #112Chương 112: Tiệc đính hôn
- #113Chương 113: Hiện trường đính hôn hỗn loạn
- #114Chương 114: Ấm áp khi về nhà
- #115Chương 115: Trưởng thành
- #116Chương 116: Sự bất thường của Ngụy Tầm
- #117Chương 117: Đừng thích cô ta
- #118Chương 118: Chuyện cũ, cầu hoan
- #119Chương 119: Chính văn hoàn
- #120Chương 120
- #121Chương 121
- #122Chương 122
- #123Chương 123
- #124Chương 124
- #125Chương 125
- #126Chương 126
- #127Chương 127
- #128Chương 128
- #129Chương 129