
Tạm dừng
A Nhược Có Thần Linh
37
Chương
0
Lượt xem
286518
Đề cử
Giới Thiệu A Nhược Có Thần Linh Truyện Chữ
Ngoài phố họ đồn nhau, lỡ có xui gặp phải yêu ma quỷ quái, cứ đi tìm A Nhược giúp đỡ. Tìm nàng rất dễ, chính là cô nàng áo xanh đeo sọt.
Họ đồn trong cái sọt nàng đeo có pháp bảo, nếu lấy được sẽ bước lên đỉnh cao cuộc đời.
Có người hỏi trong đó có gì, A Nhược cười nói: "Đúng là ta cõng bảo bối thật."
Còn cụ thể là gì?
Nàng nói ấy là bản đồ kho báu.
Mấy hôm sau lại thấy nàng kêu nó là cây rụng tiền.
Ngày nào đó thì là một ngọn núi.
Có lúc nàng thẹn thùng bảo trong đó là quần áo bình thường nàng hay thay.
Có một lần, nàng vô tình làm rơi cái sọt, đồ bên trong rơi ra.
Cô gái luôn cười nói vui vẻ ấy lại hốt hoảng nhào qua, miệng lảm nhảm lung tung. Nàng vừa lau nước mắt, vừa cẩn thận ôm món đồ vương vãi ấy vào lòng.
Mọi người ngó qua xem, đó là bộ xương của một người đàn ông trưởng thành.
...
Nạn đói hoành hành người ăn người, A Nhược lại bị vị thần nào đó đang dựa trên cành cây lừa mất ba cành trúc mảnh. Vì thần ấy biến ba cành trúc kia thành ba con linh tước phát sáng.
Chàng đẹp khôn tả.
Thân khoác dòng thác trăng, tay áo như mây bồng, thản nhiên liếc nàng một cái.
Từ đó trở đi, trong mắt A Nhược chỉ còn thần.
Rồi sau ấy, A Nhược cõng thần của mình, băng núi cao sông rộng, đi suốt trăm năm.
Họ đồn trong cái sọt nàng đeo có pháp bảo, nếu lấy được sẽ bước lên đỉnh cao cuộc đời.
Có người hỏi trong đó có gì, A Nhược cười nói: "Đúng là ta cõng bảo bối thật."
Còn cụ thể là gì?
Nàng nói ấy là bản đồ kho báu.
Mấy hôm sau lại thấy nàng kêu nó là cây rụng tiền.
Ngày nào đó thì là một ngọn núi.
Có lúc nàng thẹn thùng bảo trong đó là quần áo bình thường nàng hay thay.
Có một lần, nàng vô tình làm rơi cái sọt, đồ bên trong rơi ra.
Cô gái luôn cười nói vui vẻ ấy lại hốt hoảng nhào qua, miệng lảm nhảm lung tung. Nàng vừa lau nước mắt, vừa cẩn thận ôm món đồ vương vãi ấy vào lòng.
Mọi người ngó qua xem, đó là bộ xương của một người đàn ông trưởng thành.
...
Nạn đói hoành hành người ăn người, A Nhược lại bị vị thần nào đó đang dựa trên cành cây lừa mất ba cành trúc mảnh. Vì thần ấy biến ba cành trúc kia thành ba con linh tước phát sáng.
Chàng đẹp khôn tả.
Thân khoác dòng thác trăng, tay áo như mây bồng, thản nhiên liếc nàng một cái.
Từ đó trở đi, trong mắt A Nhược chỉ còn thần.
Rồi sau ấy, A Nhược cõng thần của mình, băng núi cao sông rộng, đi suốt trăm năm.
Danh Sách Chương A Nhược Có Thần Linh TruyenChu
- #1Chương 1
- #2Chương 2
- #3Chương 3
- #4Chương 4
- #5Chương 5
- #6Chương 6
- #7Chương 7
- #8Chương 8
- #9Chương 9
- #10Chương 10
- #11Chương 11
- #12Chương 12
- #13Chương 13
- #14Chương 14
- #15Chương 15
- #16Chương 16
- #17Chương 17
- #18Chương 18
- #19Chương 19
- #20Chương 20
- #21Chương 21
- #22Chương 22
- #23Chương 23
- #24Chương 24
- #25Chương 25
- #26Chương 26
- #27Chương 27
- #28Chương 28
- #29Chương 29
- #30Chương 30
- #31Chương 31
- #32Chương 32
- #33Chương 33
- #34Chương 34
- #35Chương 35
- #36Chương 36
- #37Chương 37