
Còn tiếp
Hoàng Thúc, Thiếp Ngoan Mà
144
Chương
0
Lượt xem
278859
Đề cử
Giới Thiệu Hoàng Thúc, Thiếp Ngoan Mà Truyện Chữ
Chiếu chỉ bất ngờ giáng xuống, thiếu nữ mười sáu tuổi Chúc Chiếu trở thành Văn Vương phi do Hoàng đế đích thân chỉ định, gả cho vị “Hoàng thúc” lớn hơn nàng mười tuổi – một trong những vương gia có địa vị thấp kém nhất, chỉ từng gặp qua một lần.
Từ đó, cuộc sống tân nương của nàng bắt đầu.
Cùng các phi tần ngắm vũ y, thưởng nhạc khúc, san sẻ “niềm vui chốn khuê phòng”, mang hai cuốn xuân đồ về phủ thì bị trách mắng;
Dự trà hội cùng công chúa, bàn chuyện “thuần phục phu quân”, chứng kiến Thái phó mã quỳ gối van xin, lại bị trách mắng;
Hẹn phu nhân quan viên dạo vườn, tai nghe đầy tiếng “ai oán của thê bị ruồng bỏ”, rồi lại bị chuốc rượu đến say khướt, Văn Vương thân chinh đến đón, tỉnh lại vẫn là bị trách mắng.
Nghe nói gần đây Văn Vương thường lui tới nơi phong trần, Chúc Chiếu nén đau đề nghị nạp thiếp để chàng vui lòng, kết quả… lại bị trách mắng.
Văn Vương đỡ trán: “Nàng ngoan một chút, được không?”
Chúc Chiếu gật đầu: “Hoàng thúc, thiếp ngoan mà!”
Nàng hiền lành nghe lời, chưa từng bước chân khỏi vương phủ, vậy mà nửa đêm đi bắt mèo cũng có thể bắt gặp Văn Vương đang lôi kéo quần thần, mở tiểu nghị tại mật thất – dường như đang mưu toan soán vị…
Trong thư phòng, Văn Vương lạnh giọng: “Kẻ nào?!”
Chúc Chiếu ôm mèo nhỏ: “…Meo.”
Ghi chú của tác giả: Ngọt có, ngược có, đọc là đủ! Tiết tấu chậm, bối cảnh lịch sử hư cấu, xin đừng đối chiếu thực tế.
Từ đó, cuộc sống tân nương của nàng bắt đầu.
Cùng các phi tần ngắm vũ y, thưởng nhạc khúc, san sẻ “niềm vui chốn khuê phòng”, mang hai cuốn xuân đồ về phủ thì bị trách mắng;
Dự trà hội cùng công chúa, bàn chuyện “thuần phục phu quân”, chứng kiến Thái phó mã quỳ gối van xin, lại bị trách mắng;
Hẹn phu nhân quan viên dạo vườn, tai nghe đầy tiếng “ai oán của thê bị ruồng bỏ”, rồi lại bị chuốc rượu đến say khướt, Văn Vương thân chinh đến đón, tỉnh lại vẫn là bị trách mắng.
Nghe nói gần đây Văn Vương thường lui tới nơi phong trần, Chúc Chiếu nén đau đề nghị nạp thiếp để chàng vui lòng, kết quả… lại bị trách mắng.
Văn Vương đỡ trán: “Nàng ngoan một chút, được không?”
Chúc Chiếu gật đầu: “Hoàng thúc, thiếp ngoan mà!”
Nàng hiền lành nghe lời, chưa từng bước chân khỏi vương phủ, vậy mà nửa đêm đi bắt mèo cũng có thể bắt gặp Văn Vương đang lôi kéo quần thần, mở tiểu nghị tại mật thất – dường như đang mưu toan soán vị…
Trong thư phòng, Văn Vương lạnh giọng: “Kẻ nào?!”
Chúc Chiếu ôm mèo nhỏ: “…Meo.”
Ghi chú của tác giả: Ngọt có, ngược có, đọc là đủ! Tiết tấu chậm, bối cảnh lịch sử hư cấu, xin đừng đối chiếu thực tế.
Danh Sách Chương Hoàng Thúc, Thiếp Ngoan Mà TruyenChu
- #1Chương 1: Mộng Xưa
- #2Chương 2: Ban Hôn
- #3Chương 3: Tái Ngộ
- #4Chương 4: Vương Thúc
- #5Chương 5: Bón Ăn
- #6Chương 6: Xuất Giá
- #7Chương 7: Uống Rượu Giao Bôi
- #8Chương 8: Hoa Chúc
- #9Chương 9: Tặng Quế
- #10Chương 10: Thái hậu
- #11Chương 11: Ẩn Họa
- #12Chương 12: Giao Tập
- #13Chương 13: Xuân Họa
- #14Chương 14: Quy Ninh
- #15Chương 15: Học thuộc
- #16Chương 16: Quận vương
- #17Chương 17: Nho
- #18Chương 18: Tửu lệnh
- #19Chương 19: Ly gián
- #20Chương 20: Tắm gội
- #21Chương 21: Nhiệt bệnh
- #22Chương 22: Khỏi bệnh
- #23Chương 23: Bị mắng
- #24Chương 24: Huyết Án
- #25Chương 25: Hái Hoa
- #26Chương 26: Thăm Ngục
- #27Chương 27: Thanh lâu
- #28Chương 28: Mua lễ vật
- #29Chương 29: Bạo Tạc
- #30Chương 30: A Cẩn
- #31Chương 31: Biểu huynh
- #32Chương 32: Hổ Đấu
- #33Chương 33: Nhão Nhoẹt
- #34Chương 34: Công chúa
- #35Chương 35: Lan Hoa
- #36Chương 36: Xót Xa
- #37Chương 37: Chiếc Nhẫn Ngọc
- #38Chương 38: Đồng Tẩm
- #39Chương 39: Rời Kinh
- #40Chương 40: Chuyện Xưa
- #41Chương 41: Cứu Tế
- #42Chương 42: Hồng Mai
- #43Chương 43: Gặp Nạn
- #44Chương 44: Lòng An
- #45Chương 45: Thích
- #46Chương 46: Mượn Thế
- #47Chương 47: Lên Núi
- #48Chương 48: Đau chân
- #49Chương 49: Đêm Trừ Tịch
- #50Chương 50: Lòng Dậy Sóng