
Còn tiếp
Bạch Nhật Đề Đăng
117
Chương
0
Lượt xem
286282
Đề cử
Giới Thiệu Bạch Nhật Đề Đăng Truyện Chữ
Văn án:
Trên chiến trường, Hạ Tư Mộ đang nhặt từng mảnh thi thể thưởng thức, nào ngờ lại bị người ta nhặt về nhà.
Vị tướng quân trẻ tuổi nhặt nàng về thật sự nghĩ nàng một cô nương yếu đuối, mất đi người thân trong chiến tranh nên giữ nàng ở lại chăm sóc.
Hạ Tư Mộ thấy vậy đành thuận theo mà diễn một vai cô nương yếu đuối.
— Trời ơi máu kìa! Ta sợ nhất là máu đó, cứ nhìn thấy máu là choáng váng.
— Chậu cây này nặng quá, ta yếu ớt thế này không bưng nổi.
— Sao các ngươi cứ đánh đánh giết giết thế, đáng sợ quá đi.
Nữ võ tướng thầm mến tiểu tướng quân nhìn đến tức trào máu: “Đoạn ca ca không thích cô nương õng ẹo như cô đâu!”
Hạ Tư Mộ nghiêng đầu: “Thật ư?”.
Một ngày nọ tiểu tướng quân vô tình mắc sai lầm trên chiến trường, khiến cho người ta có cơ hội ám hại.
Hạ Tư Mộ vai không gánh được, tay không xách nổi, thấy máu thì choáng váng bèn vươn vai giãn gân cốt, thắp lên một ngọn quỷ đăng: “Để ta xem ai dám bắt nạt Đoạn tướng quân Đoàn tiểu hồ ly của chúng ta nào?”
Đoạn Tư từng nghĩ, hắn không nên trêu chọc Quỷ Vương.
Hắn mất một năm mới biết được tên thật của nàng là Hạ Tư Mộ.
Nhưng có lẽ hắn dùng cả đời cũng chẳng thể khiến nàng ghi nhớ tên hắn suốt cuộc đời bốn trăm năm dài đằng đẵng của nàng.
“Ta tên là Đoạn Tư, Tư trong phong Lang Cư Tư*”
_____
(*) “Phong Lang Cư Tư” là chỉ việc Hoắc Khứ Bệnh lên núi Lang Cư Tư đắp đàn tế trời để cáo thành công, sau dùng để chỉ việc kiến lập võ công hiển hách. Về sau “phong Lang Cư Tư” trở thành một trong những vinh dự tối cao của võ tướng dân tộc Hoa Hạ.
Trên chiến trường, Hạ Tư Mộ đang nhặt từng mảnh thi thể thưởng thức, nào ngờ lại bị người ta nhặt về nhà.
Vị tướng quân trẻ tuổi nhặt nàng về thật sự nghĩ nàng một cô nương yếu đuối, mất đi người thân trong chiến tranh nên giữ nàng ở lại chăm sóc.
Hạ Tư Mộ thấy vậy đành thuận theo mà diễn một vai cô nương yếu đuối.
— Trời ơi máu kìa! Ta sợ nhất là máu đó, cứ nhìn thấy máu là choáng váng.
— Chậu cây này nặng quá, ta yếu ớt thế này không bưng nổi.
— Sao các ngươi cứ đánh đánh giết giết thế, đáng sợ quá đi.
Nữ võ tướng thầm mến tiểu tướng quân nhìn đến tức trào máu: “Đoạn ca ca không thích cô nương õng ẹo như cô đâu!”
Hạ Tư Mộ nghiêng đầu: “Thật ư?”.
Một ngày nọ tiểu tướng quân vô tình mắc sai lầm trên chiến trường, khiến cho người ta có cơ hội ám hại.
Hạ Tư Mộ vai không gánh được, tay không xách nổi, thấy máu thì choáng váng bèn vươn vai giãn gân cốt, thắp lên một ngọn quỷ đăng: “Để ta xem ai dám bắt nạt Đoạn tướng quân Đoàn tiểu hồ ly của chúng ta nào?”
Đoạn Tư từng nghĩ, hắn không nên trêu chọc Quỷ Vương.
Hắn mất một năm mới biết được tên thật của nàng là Hạ Tư Mộ.
Nhưng có lẽ hắn dùng cả đời cũng chẳng thể khiến nàng ghi nhớ tên hắn suốt cuộc đời bốn trăm năm dài đằng đẵng của nàng.
“Ta tên là Đoạn Tư, Tư trong phong Lang Cư Tư*”
_____
(*) “Phong Lang Cư Tư” là chỉ việc Hoắc Khứ Bệnh lên núi Lang Cư Tư đắp đàn tế trời để cáo thành công, sau dùng để chỉ việc kiến lập võ công hiển hách. Về sau “phong Lang Cư Tư” trở thành một trong những vinh dự tối cao của võ tướng dân tộc Hoa Hạ.
Danh Sách Chương Bạch Nhật Đề Đăng TruyenChu
- #51Chương 51: Tỉnh mộng
- #52Chương 52: Trở về
- #53Chương 53: Nam Đô
- #54Chương 54: Mẫu thân
- #55Chương 55: Tránh mưa
- #56Chương 56: Kẻ địch trong triều
- #57Chương 57: Gặp lại
- #58Chương 58: Tỉnh ngộ
- #59Chương 59: Đính hôn
- #60Chương 60: Mời
- #61Chương 61: Quà mừng
- #62Chương 62: Tỉnh Ngạn
- #63Chương 63: Liên Sinh
- #64Chương 64: Hoà Gia
- #65Chương 65: Hôn phục
- #66Chương 66: Trò cười
- #67Chương 67: Đồng ý
- #68Chương 68: Gõ cửa
- #69Chương 69: Băng nứt
- #70Chương 70: Ngã bệnh
- #71Chương 71: Mã cầu
- #72Chương 72
- #73Chương 73: Triều đình
- #74Chương 74: Hiện thân
- #75Chương 75: Cảnh đêm
- #76Chương 76: Vân Châu
- #77Chương 77: Nghi ngờ
- #78Chương 78: Phát sinh biến cố
- #79Chương 79: Sư phụ
- #80Chương 80: Chấm dứt
- #81Chương 81: Minh thí
- #82Chương 82: Suy yếu
- #83Chương 83: Tiến về phía trước
- #84Chương 84: Khúc nhạc dạo
- #85Chương 85: Trọng thương
- #86Chương 86: Bia mộ
- #87Chương 87: Tỉnh lại
- #88Chương 88: Bệnh cũ
- #89Chương 89: Không về
- #90Chương 90: Tiến quân
- #91Chương 91: Chính biến
- #92Chương 92: Giấu giếm
- #93Chương 93: Nóng sốt
- #94Chương 94: Bắt cóc
- #95Chương 95: Thay thế
- #96Chương 96: Cướp đèn
- #97Chương 97: Hoà giải
- #98Chương 98: Tiền tuyến
- #99Chương 99: Mất
- #100Chương 100: Dằn vặt