
Còn tiếp
Yểm Sư - Lê Thanh Nhiên
138
Chương
0
Lượt xem
278352
Đề cử
Giới Thiệu Yểm Sư - Lê Thanh Nhiên Truyện Chữ
Diệp Mẫn Vi bị mất trí nhớ.
Nàng nghe nói mình từng là một lão tiên ông râu bạc không gì không làm được trên đỉnh núi Côn Ngô;
Nàng là người thừa kế Bách Gia Thuật sau đại nạn Mộng Khư, giúp thiên hạ phát triển, được tất cả các Tiên Môn tôn sùng là tông sư của Vạn Vật Chi Tông;
Nàng cũng là kẻ đại nghịch bất đạo, rắp tâm hại người, cố ý đánh cắp bách gia thuật pháp, là ma đầu gây hại nhân gian.
Nàng còn nghe nói “Diệp Mẫn Vi” cùng một vị tông sư khác – chủ nhân Mộng Khư, Vu tiên sinh từng cùng sáng lập ra phương pháp yểm tu, sau này lại tuyệt giao một cách khó hiểu, trở thành kẻ địch.
Vu tiên sinh mất tích hơn hai mươi năm, nghe nói là chết ở trong tay nàng.
__
Kẻ địch trong lời đồn bị nàng “giết chết” rõ ràng vẫn còn sống rất khỏe mạnh, còn túm lấy cổ áo nàng mà mắng: “Diệp Mẫn Vi! Ngươi luyện yểm tu thất bại, bây giờ vừa mất trí nhớ, vừa mất tu vi, yểm thú của ngươi thì chạy loạn khắp nơi như một con dê béo, ngay lúc gió tanh mưa máu này, ngươi xuống núi tìm chết sao?”
Diệp Mẫn Vi: “Ngươi hình như rất quan tâm ta.”
Vu Ân Từ: “… Đây là trọng điểm sao?”
Diệp Mẫn Vi: “Ta nghe nói chúng ta đã tuyệt giao, hiện tại là kẻ thù.”
Vu Ân Từ: “Sao? Ngươi muốn chết trong tay ta?”
Diệp Mẫn Vi: “Bây giờ ngươi buông tay, ta rơi xuống là chết đấy.”
Vu Ân Từ kéo vạt áo nàng, đưa nàng đến nơi an toàn rồi buông.
Diệp Mẫn Vi: Người này mâu thuẫn thật, vô cùng kỳ quái.
Diệp Mẫn Vi: “Nhưng mà ngươi đúng là một đại mỹ nhân.”
Cuối cùng, Diệp Mẫn Vi bị ném thẳng xuống mái nhà.
__
Thiên cơ mười phần, ta tính chín phần, duy chỉ một phần, ta kính nó là thần.
Ta vốn làm bạn với mây khói nhân gian, vì chàng mà bước vào chốn hồng trần.
Nữ chính: Đại lão một lòng nghiên cứu khoa học tu chân giới; nam chính: Đại sư chiêm bao kiêu ngạo nóng nảy.
Tag: Cường cường, Tình hữu độc chung, Thiên chi kiêu tử, Nhẹ nhàng.
Từ khóa tìm kiếm: Vai chính: Diệp Mẫn Vi (Diệp Vân Xuyên), Ôn Từ (Vu Ân Từ); vai phụ: Tạ Ngọc Châu, Thương Thuật, Vệ Uyên, Lâm Tuyết Canh.
Một câu tóm tắt: Kẻ nhìn thấy cá sâu trong vực thẳm, ắt không phải điềm lành.
Nàng nghe nói mình từng là một lão tiên ông râu bạc không gì không làm được trên đỉnh núi Côn Ngô;
Nàng là người thừa kế Bách Gia Thuật sau đại nạn Mộng Khư, giúp thiên hạ phát triển, được tất cả các Tiên Môn tôn sùng là tông sư của Vạn Vật Chi Tông;
Nàng cũng là kẻ đại nghịch bất đạo, rắp tâm hại người, cố ý đánh cắp bách gia thuật pháp, là ma đầu gây hại nhân gian.
Nàng còn nghe nói “Diệp Mẫn Vi” cùng một vị tông sư khác – chủ nhân Mộng Khư, Vu tiên sinh từng cùng sáng lập ra phương pháp yểm tu, sau này lại tuyệt giao một cách khó hiểu, trở thành kẻ địch.
Vu tiên sinh mất tích hơn hai mươi năm, nghe nói là chết ở trong tay nàng.
__
Kẻ địch trong lời đồn bị nàng “giết chết” rõ ràng vẫn còn sống rất khỏe mạnh, còn túm lấy cổ áo nàng mà mắng: “Diệp Mẫn Vi! Ngươi luyện yểm tu thất bại, bây giờ vừa mất trí nhớ, vừa mất tu vi, yểm thú của ngươi thì chạy loạn khắp nơi như một con dê béo, ngay lúc gió tanh mưa máu này, ngươi xuống núi tìm chết sao?”
Diệp Mẫn Vi: “Ngươi hình như rất quan tâm ta.”
Vu Ân Từ: “… Đây là trọng điểm sao?”
Diệp Mẫn Vi: “Ta nghe nói chúng ta đã tuyệt giao, hiện tại là kẻ thù.”
Vu Ân Từ: “Sao? Ngươi muốn chết trong tay ta?”
Diệp Mẫn Vi: “Bây giờ ngươi buông tay, ta rơi xuống là chết đấy.”
Vu Ân Từ kéo vạt áo nàng, đưa nàng đến nơi an toàn rồi buông.
Diệp Mẫn Vi: Người này mâu thuẫn thật, vô cùng kỳ quái.
Diệp Mẫn Vi: “Nhưng mà ngươi đúng là một đại mỹ nhân.”
Cuối cùng, Diệp Mẫn Vi bị ném thẳng xuống mái nhà.
__
Thiên cơ mười phần, ta tính chín phần, duy chỉ một phần, ta kính nó là thần.
Ta vốn làm bạn với mây khói nhân gian, vì chàng mà bước vào chốn hồng trần.
Nữ chính: Đại lão một lòng nghiên cứu khoa học tu chân giới; nam chính: Đại sư chiêm bao kiêu ngạo nóng nảy.
Tag: Cường cường, Tình hữu độc chung, Thiên chi kiêu tử, Nhẹ nhàng.
Từ khóa tìm kiếm: Vai chính: Diệp Mẫn Vi (Diệp Vân Xuyên), Ôn Từ (Vu Ân Từ); vai phụ: Tạ Ngọc Châu, Thương Thuật, Vệ Uyên, Lâm Tuyết Canh.
Một câu tóm tắt: Kẻ nhìn thấy cá sâu trong vực thẳm, ắt không phải điềm lành.
Danh Sách Chương Yểm Sư - Lê Thanh Nhiên TruyenChu
- #1Chương 1: QUYỂN 1: BA NGÀN MỘNG YỂM Chương 1: Sổ sách
- #2Chương 2: Bắt cóc
- #3Chương 3: Mỹ nhân
- #4Chương 4: Trở về
- #5Chương 5: Ôn Từ
- #6Chương 6: Gương đồng
- #7Chương 7: Nhập mộng
- #8Chương 8: Chiếc vòng
- #9Chương 9: Trò cười
- #10Chương 10: Nguy hiểm
- #11Chương 11: Thoát mộng
- #12Chương 12: Thân phận thật
- #13Chương 13: Thầy trò
- #14Chương 14: Trói lại
- #15Chương 15: Đi trên dây
- #16Chương 16: Đoán mệnh
- #17Chương 17: Đồng hành
- #18Chương 18: Gặp cướp
- #19Chương 19: Chết
- #20Chương 20: Nghịch chuyển
- #21Chương 21: Thương Thuật
- #22Chương 22: Ác mộng
- #23Chương 23: Sốt
- #24Chương 24: Liếm máu
- #25Chương 25: QUYỂN 2: BIẾN Ở SÙNG ĐAN Chương 25: Ninh Dụ
- #26Chương 26: Thần kỳ
- #27Chương 27: Bà lão
- #28Chương 28: Thời thơ ấu
- #29Chương 29: Núi lửa
- #30Chương 30: Dụ dỗ
- #31Chương 31: Lễ hội
- #32Chương 32: Kim Thần
- #33Chương 33: Đường hẹp
- #34Chương 34: Mai phục
- #35Chương 35: Trận đánh
- #36Chương 36: Phun trào
- #37Chương 37: Tống Tiêu
- #38Chương 38: Thất bại
- #39Chương 39: Mê võng
- #40Chương 40: QUYỂN 3: HỌA Ở LÒNG NGƯỜI Chương 40: Trị bệnh
- #41Chương 41: Suy đoán
- #42Chương 42: Ngờ vực
- #43Chương 43: Chứng kiến
- #44Chương 44: Biến mất
- #45Chương 45: Quá khứ
- #46Chương 46: Thần tướng
- #47Chương 47: Lẻn vào
- #48Chương 48: Địa huyệt
- #49Chương 49: Giằng co
- #50Chương 50: Cuốn vào