
Còn tiếp
Bản Ghi Chép Ẩm Thực Vùng Núi Của Nương Tử Thủ Lăng
531
Chương
0
Lượt xem
277623
Đề cử
Giới Thiệu Bản Ghi Chép Ẩm Thực Vùng Núi Của Nương Tử Thủ Lăng Truyện Chữ
Một cái xóc nảy, Đào Xuân rốt cuộc tỉnh lại giữa ý thức tròng trành, nàng đang mặc một thân váy cưới của tân nương, bị trói trên lưng bò, nam nhân dắt bò cưới đang đi sâu vào trong núi.
Đào Xuân bị kẹt trong thân thể này đã hơn nửa tháng, chính chủ của thân thể này là lăng hộ thủ hoàng lăng, mười tuổi rời núi đi học đường, mười lăm tuổi theo di mẫu làm đầu bếp sống tại nhà chủ.
Năm mười chín tuổi, nàng đem lòng yêu một nam nhân ngoài núi, phụ mẫu biết tin liền định cho nàng một mối hôn sự trong núi, đối phương cũng cùng là lăng hộ*.
*lăng hộ: hộ gia đình có nhiệm vụ thủ lăng
Nàng không cam lòng về lại núi sâu thủ lăng, muốn ở ngoài núi thành thân cùng người mình thích, nhưng Lăng hộ từ khi sinh ra đã hưởng bổng lộc triều đình, sinh ra đã mang trách nhiệm giữ mộ, khi chưa được triều đình cho phép thì không được tự ý rời núi, càng không thể sống ở ngoài núi.
Nếu nàng chấp nhất không về núi, cả nhà đều sẽ bị tước thân phận giáng làm nô đi canh giữ địa cung, ngay cả người di mẫu thu nhận nàng cũng không được yên ổn.
Ngày cưới càng đến gần, “nàng” càng thêm kháng cự, trong lúc phẫn nộ đã nuốt thuốc mà chết, để lại một mớ hỗn độn cho người di mẫu.
Đào Xuân đè nén tâm tự phức tạp, nàng nằm phủ phục trên lưng bò ho khan một tiếng, nam nhân dắt bò cưới dừng bước.
Ổ Thường An cởi bỏ dây thừng, thấy ánh mắt nàng đã thanh tỉnh, hắn không chút biểu cảm mà khuyên nhủ: “Ta và ngươi cùng là lăng hộ, từ khi lọt lòng đã ở trước mộ, chết rồi cũng phải chôn trong núi sâu, bên ngoài núi không thuộc về chúng ta. Đừng làm những chuyện ngu ngốc tự hại mình nữa, sống tiếp chẳng phải tốt hơn sao.”
Đào Xuân sơ lược đánh giá hắn một phen, người này ở trong núi chắc ít khi giao thiệp với ai, ngay cả giả vờ cũng không thạo, cảm xúc chán ghét đã hiện rõ hết lên mặt.
Lăng hộ ở sâu trong núi sống đời cách biệt với thế gian, có bổng lộc, có ruộng tế, lại không phải nộp thuế, mỗi ngày ngoài việc trồng trọt thì là đi dạo quanh núi, phòng hỏa hoạn, chống trộm, rồi quét tước trồng cây, thực sự là một nơi lánh đời lý tưởng.
“Là ta nhất thời mê muội, nghĩ không thông mới làm chuyện dại dột, ta sẽ cùng ngươi về núi sống thật tử tế.” Đào Xuân lập tức bày tỏ thái độ, “Chúng ta vào núi thôi.”
Chủ yếu là vì nàng cũng chẳng có tự do để lựa chọn, không vào núi chính là chết, còn liên lụy cả nhà nguyên chủ bị tội phạt, chi bằng vào núi, ngọn núi lớn tràn đầy sinh cơ này sẽ trở thành vườn rau, vườn trái cây cùng bãi săn của nàng.
Ổ Thường An nuốt lại những lời định nói, hắn nhìn người với đôi mắt đang sáng rực kia, trong lòng không khỏi bất an, đây hoàn toàn không giống với kẻ sống dở chết dở lúc trước chút nào.
Nam nhân mặt trắng bệch ra, hắn bình sinh sợ nhất là ma quỷ.
Đào Xuân bị kẹt trong thân thể này đã hơn nửa tháng, chính chủ của thân thể này là lăng hộ thủ hoàng lăng, mười tuổi rời núi đi học đường, mười lăm tuổi theo di mẫu làm đầu bếp sống tại nhà chủ.
Năm mười chín tuổi, nàng đem lòng yêu một nam nhân ngoài núi, phụ mẫu biết tin liền định cho nàng một mối hôn sự trong núi, đối phương cũng cùng là lăng hộ*.
*lăng hộ: hộ gia đình có nhiệm vụ thủ lăng
Nàng không cam lòng về lại núi sâu thủ lăng, muốn ở ngoài núi thành thân cùng người mình thích, nhưng Lăng hộ từ khi sinh ra đã hưởng bổng lộc triều đình, sinh ra đã mang trách nhiệm giữ mộ, khi chưa được triều đình cho phép thì không được tự ý rời núi, càng không thể sống ở ngoài núi.
Nếu nàng chấp nhất không về núi, cả nhà đều sẽ bị tước thân phận giáng làm nô đi canh giữ địa cung, ngay cả người di mẫu thu nhận nàng cũng không được yên ổn.
Ngày cưới càng đến gần, “nàng” càng thêm kháng cự, trong lúc phẫn nộ đã nuốt thuốc mà chết, để lại một mớ hỗn độn cho người di mẫu.
Đào Xuân đè nén tâm tự phức tạp, nàng nằm phủ phục trên lưng bò ho khan một tiếng, nam nhân dắt bò cưới dừng bước.
Ổ Thường An cởi bỏ dây thừng, thấy ánh mắt nàng đã thanh tỉnh, hắn không chút biểu cảm mà khuyên nhủ: “Ta và ngươi cùng là lăng hộ, từ khi lọt lòng đã ở trước mộ, chết rồi cũng phải chôn trong núi sâu, bên ngoài núi không thuộc về chúng ta. Đừng làm những chuyện ngu ngốc tự hại mình nữa, sống tiếp chẳng phải tốt hơn sao.”
Đào Xuân sơ lược đánh giá hắn một phen, người này ở trong núi chắc ít khi giao thiệp với ai, ngay cả giả vờ cũng không thạo, cảm xúc chán ghét đã hiện rõ hết lên mặt.
Lăng hộ ở sâu trong núi sống đời cách biệt với thế gian, có bổng lộc, có ruộng tế, lại không phải nộp thuế, mỗi ngày ngoài việc trồng trọt thì là đi dạo quanh núi, phòng hỏa hoạn, chống trộm, rồi quét tước trồng cây, thực sự là một nơi lánh đời lý tưởng.
“Là ta nhất thời mê muội, nghĩ không thông mới làm chuyện dại dột, ta sẽ cùng ngươi về núi sống thật tử tế.” Đào Xuân lập tức bày tỏ thái độ, “Chúng ta vào núi thôi.”
Chủ yếu là vì nàng cũng chẳng có tự do để lựa chọn, không vào núi chính là chết, còn liên lụy cả nhà nguyên chủ bị tội phạt, chi bằng vào núi, ngọn núi lớn tràn đầy sinh cơ này sẽ trở thành vườn rau, vườn trái cây cùng bãi săn của nàng.
Ổ Thường An nuốt lại những lời định nói, hắn nhìn người với đôi mắt đang sáng rực kia, trong lòng không khỏi bất an, đây hoàn toàn không giống với kẻ sống dở chết dở lúc trước chút nào.
Nam nhân mặt trắng bệch ra, hắn bình sinh sợ nhất là ma quỷ.
Danh Sách Chương Bản Ghi Chép Ẩm Thực Vùng Núi Của Nương Tử Thủ Lăng TruyenChu
- #251Chương 251: Chế Tạo Máy Ép Dầu Nhỏ
- #252Chương 252: Tin Dữ Lão Thợ Gốm Qua Đời Truyền Ra, Đại Ca Đại Tẩu Về Nhà (1)
- #253Chương 253: Tin Dữ Lão Thợ Gốm Qua Đời Truyền Ra, Đại Ca Đại Tẩu Về Nhà (2)
- #254Chương 254: Tiểu Hạch Đào Kiêu Kỳ Lại Thẹn Thùng; Một Mối Làm Ăn Lớn… (1)
- #255Chương 255: Tiểu Hạch Đào Kiêu Kỳ Lại Thẹn Thùng; Một Mối Làm Ăn Lớn… (2)
- #256Chương 256: Ngươi Có Ý Với Đào Xuân Không; Nghị Sự (1)
- #257Chương 257: Ngươi Có Ý Với Đào Xuân Không; Nghị Sự (1)
- #258Chương 258: Thế Hưng Thịnh, Hồ Gia Và Ổ Gia (1)
- #259Chương 259: Thế Hưng Thịnh, Hồ Gia Và Ổ Gia (2)
- #260Chương 260: Đào Xuân, Cạo Lông Lợn Và Săn Chim
- #261Chương 261: Buôn Bán Vốn Không Đồng, Tẩy Lông Bằng Keo Xương (1)
- #262Chương 262: Buôn Bán Vốn Không Đồng, Tẩy Lông Bằng Keo Xương (2)
- #263Chương 263: Sơn Lăng Sứ Đến, Xưởng Sơ Khai Đã Hiển Lộ (1)
- #264Chương 264: Sơn Lăng Sứ Đến, Xưởng Sơ Khai Đã Hiển Lộ (2)
- #265Chương 265: Lăng Trưởng Trúng Gió, Sơn Lăng Sứ Đòi Công Thức (1)
- #266Chương 266: Lăng Trưởng Trúng Gió, Sơn Lăng Sứ Đòi Công Thức (2)
- #267Chương 267: Cái Danh Lăng Trưởng, Bà Có Dám Cho Không? Đàm Phán… (1)
- #268Chương 268: Cái Danh Lăng Trưởng, Bà Có Dám Cho Không? Đàm Phán… (2)
- #269Chương 269: Tuyên Bố Là Đào Xuân (1)
- #270Chương 270: Tuyên Bố Là Đào Xuân (2)
- #271Chương 271: Nữ Quỷ Đại Nhân Thành Lăng Trưởng Đại Nhân, Mỗi Người Đều Có Cái Lợi Riêng (1)
- #272Chương 272: Nữ Quỷ Đại Nhân Thành Lăng Trưởng Đại Nhân, Mỗi Người Đều Có Cái Lợi Riêng (2)
- #273Chương 273: Giam Lỏng Người Lý Gia, Đào Lăng Trưởng Đầu Tiên Ra Oai (1)
- #274Chương 274: Giam Lỏng Người Lý Gia, Đào Lăng Trưởng Đầu Tiên Ra Oai (2)
- #275Chương 275: Trung Tâm Giao Dịch Trong Quy Hoạch, Ổ Thường An Danh Tiếng Quét Đất… (1)
- #276Chương 276: Trung Tâm Giao Dịch Trong Quy Hoạch, Ổ Thường An Danh Tiếng Quét Đất… (2)
- #277Chương 277: Thỏa Thuận, Giao Tiếp (1)
- #278Chương 278: Thỏa Thuận, Giao Tiếp (2)
- #279Chương 279: Ngọn Lửa Đầu Tiên Phá Vỡ Thế Độc Quyền Tế Tự (1)
- #280Chương 280: Ngọn Lửa Đầu Tiên Phá Vỡ Thế Độc Quyền Tế Tự (2)
- #281Chương 281: Bảng Thông Báo Công Bố Phát Bổng Lộc (1)
- #282Chương 282: Bảng Thông Báo Công Bố Phát Bổng Lộc (2)
- #283Chương 283: Nhân Sinh Đắc Ý, Mọi Chuyện Vừa Ý (1)
- #284Chương 284: Nhân Sinh Đắc Ý, Mọi Chuyện Vừa Ý (2)
- #285Chương 285: Vị Lăng Trưởng Đại Nhân Của Bọn Ta…; Phân Quyền (1)
- #286Chương 286: Vị Lăng Trưởng Đại Nhân Của Bọn Ta…; Phân Quyền (2)
- #287Chương 287: Tế Tự (1)
- #288Chương 288: Tế Tự (2)
- #289Chương 289: Chuyện Làm Ăn Mới Tìm Đến Cửa, Các Lăng Hộ Bận Rộn Tối Mày Tối Mặt (1)
- #290Chương 290: Chuyện Làm Ăn Mới Tìm Đến Cửa, Các Lăng Hộ Bận Rộn Tối Mày Tối Mặt (2)
- #291Chương 291: Lợn Dê Con Đổi Đậu Phộng, Gia Súc Đầy Khắp Núi (1)
- #292Chương 292: Lợn Dê Con Đổi Đậu Phộng, Gia Súc Đầy Khắp Núi (2)
- #293Chương 293: Rắn Rời Hang, Kẻ Nào Còn Thở Đều Phải Làm Việc (1)
- #294Chương 294: Rắn Rời Hang, Kẻ Nào Còn Thở Đều Phải Làm Việc (2)
- #295Chương 295: Phụ Mẫu Muội Muội Đến, Tiểu Hạch Đào Âm Hiểu Đạo Lý Đối Nhân Xử Thế… (1)
- #296Chương 296: Phụ Mẫu Muội Muội Đến, Tiểu Hạch Đào Âm Hiểu Đạo Lý Đối Nhân Xử Thế… (2)
- #297Chương 297: Náo Nhiệt, Người Và Rắn Tranh Chuột (1)
- #298Chương 298: Náo Nhiệt, Người Và Rắn Tranh Chuột (2)
- #299Chương 299: Vừa Là Đại Ca Của Lũ Trẻ, Vừa Là Lăng Trưởng Đại Nhân; Con Rắn Căng Tròn Thẳng Tắp… (1)
- #300Chương 300: Vừa Là Đại Ca Của Lũ Trẻ, Vừa Là Lăng Trưởng Đại Nhân; Con Rắn Căng Tròn Thẳng Tắp… (2)