
Còn tiếp
Bản Ghi Chép Ẩm Thực Vùng Núi Của Nương Tử Thủ Lăng
531
Chương
0
Lượt xem
277623
Đề cử
Giới Thiệu Bản Ghi Chép Ẩm Thực Vùng Núi Của Nương Tử Thủ Lăng Truyện Chữ
Một cái xóc nảy, Đào Xuân rốt cuộc tỉnh lại giữa ý thức tròng trành, nàng đang mặc một thân váy cưới của tân nương, bị trói trên lưng bò, nam nhân dắt bò cưới đang đi sâu vào trong núi.
Đào Xuân bị kẹt trong thân thể này đã hơn nửa tháng, chính chủ của thân thể này là lăng hộ thủ hoàng lăng, mười tuổi rời núi đi học đường, mười lăm tuổi theo di mẫu làm đầu bếp sống tại nhà chủ.
Năm mười chín tuổi, nàng đem lòng yêu một nam nhân ngoài núi, phụ mẫu biết tin liền định cho nàng một mối hôn sự trong núi, đối phương cũng cùng là lăng hộ*.
*lăng hộ: hộ gia đình có nhiệm vụ thủ lăng
Nàng không cam lòng về lại núi sâu thủ lăng, muốn ở ngoài núi thành thân cùng người mình thích, nhưng Lăng hộ từ khi sinh ra đã hưởng bổng lộc triều đình, sinh ra đã mang trách nhiệm giữ mộ, khi chưa được triều đình cho phép thì không được tự ý rời núi, càng không thể sống ở ngoài núi.
Nếu nàng chấp nhất không về núi, cả nhà đều sẽ bị tước thân phận giáng làm nô đi canh giữ địa cung, ngay cả người di mẫu thu nhận nàng cũng không được yên ổn.
Ngày cưới càng đến gần, “nàng” càng thêm kháng cự, trong lúc phẫn nộ đã nuốt thuốc mà chết, để lại một mớ hỗn độn cho người di mẫu.
Đào Xuân đè nén tâm tự phức tạp, nàng nằm phủ phục trên lưng bò ho khan một tiếng, nam nhân dắt bò cưới dừng bước.
Ổ Thường An cởi bỏ dây thừng, thấy ánh mắt nàng đã thanh tỉnh, hắn không chút biểu cảm mà khuyên nhủ: “Ta và ngươi cùng là lăng hộ, từ khi lọt lòng đã ở trước mộ, chết rồi cũng phải chôn trong núi sâu, bên ngoài núi không thuộc về chúng ta. Đừng làm những chuyện ngu ngốc tự hại mình nữa, sống tiếp chẳng phải tốt hơn sao.”
Đào Xuân sơ lược đánh giá hắn một phen, người này ở trong núi chắc ít khi giao thiệp với ai, ngay cả giả vờ cũng không thạo, cảm xúc chán ghét đã hiện rõ hết lên mặt.
Lăng hộ ở sâu trong núi sống đời cách biệt với thế gian, có bổng lộc, có ruộng tế, lại không phải nộp thuế, mỗi ngày ngoài việc trồng trọt thì là đi dạo quanh núi, phòng hỏa hoạn, chống trộm, rồi quét tước trồng cây, thực sự là một nơi lánh đời lý tưởng.
“Là ta nhất thời mê muội, nghĩ không thông mới làm chuyện dại dột, ta sẽ cùng ngươi về núi sống thật tử tế.” Đào Xuân lập tức bày tỏ thái độ, “Chúng ta vào núi thôi.”
Chủ yếu là vì nàng cũng chẳng có tự do để lựa chọn, không vào núi chính là chết, còn liên lụy cả nhà nguyên chủ bị tội phạt, chi bằng vào núi, ngọn núi lớn tràn đầy sinh cơ này sẽ trở thành vườn rau, vườn trái cây cùng bãi săn của nàng.
Ổ Thường An nuốt lại những lời định nói, hắn nhìn người với đôi mắt đang sáng rực kia, trong lòng không khỏi bất an, đây hoàn toàn không giống với kẻ sống dở chết dở lúc trước chút nào.
Nam nhân mặt trắng bệch ra, hắn bình sinh sợ nhất là ma quỷ.
Đào Xuân bị kẹt trong thân thể này đã hơn nửa tháng, chính chủ của thân thể này là lăng hộ thủ hoàng lăng, mười tuổi rời núi đi học đường, mười lăm tuổi theo di mẫu làm đầu bếp sống tại nhà chủ.
Năm mười chín tuổi, nàng đem lòng yêu một nam nhân ngoài núi, phụ mẫu biết tin liền định cho nàng một mối hôn sự trong núi, đối phương cũng cùng là lăng hộ*.
*lăng hộ: hộ gia đình có nhiệm vụ thủ lăng
Nàng không cam lòng về lại núi sâu thủ lăng, muốn ở ngoài núi thành thân cùng người mình thích, nhưng Lăng hộ từ khi sinh ra đã hưởng bổng lộc triều đình, sinh ra đã mang trách nhiệm giữ mộ, khi chưa được triều đình cho phép thì không được tự ý rời núi, càng không thể sống ở ngoài núi.
Nếu nàng chấp nhất không về núi, cả nhà đều sẽ bị tước thân phận giáng làm nô đi canh giữ địa cung, ngay cả người di mẫu thu nhận nàng cũng không được yên ổn.
Ngày cưới càng đến gần, “nàng” càng thêm kháng cự, trong lúc phẫn nộ đã nuốt thuốc mà chết, để lại một mớ hỗn độn cho người di mẫu.
Đào Xuân đè nén tâm tự phức tạp, nàng nằm phủ phục trên lưng bò ho khan một tiếng, nam nhân dắt bò cưới dừng bước.
Ổ Thường An cởi bỏ dây thừng, thấy ánh mắt nàng đã thanh tỉnh, hắn không chút biểu cảm mà khuyên nhủ: “Ta và ngươi cùng là lăng hộ, từ khi lọt lòng đã ở trước mộ, chết rồi cũng phải chôn trong núi sâu, bên ngoài núi không thuộc về chúng ta. Đừng làm những chuyện ngu ngốc tự hại mình nữa, sống tiếp chẳng phải tốt hơn sao.”
Đào Xuân sơ lược đánh giá hắn một phen, người này ở trong núi chắc ít khi giao thiệp với ai, ngay cả giả vờ cũng không thạo, cảm xúc chán ghét đã hiện rõ hết lên mặt.
Lăng hộ ở sâu trong núi sống đời cách biệt với thế gian, có bổng lộc, có ruộng tế, lại không phải nộp thuế, mỗi ngày ngoài việc trồng trọt thì là đi dạo quanh núi, phòng hỏa hoạn, chống trộm, rồi quét tước trồng cây, thực sự là một nơi lánh đời lý tưởng.
“Là ta nhất thời mê muội, nghĩ không thông mới làm chuyện dại dột, ta sẽ cùng ngươi về núi sống thật tử tế.” Đào Xuân lập tức bày tỏ thái độ, “Chúng ta vào núi thôi.”
Chủ yếu là vì nàng cũng chẳng có tự do để lựa chọn, không vào núi chính là chết, còn liên lụy cả nhà nguyên chủ bị tội phạt, chi bằng vào núi, ngọn núi lớn tràn đầy sinh cơ này sẽ trở thành vườn rau, vườn trái cây cùng bãi săn của nàng.
Ổ Thường An nuốt lại những lời định nói, hắn nhìn người với đôi mắt đang sáng rực kia, trong lòng không khỏi bất an, đây hoàn toàn không giống với kẻ sống dở chết dở lúc trước chút nào.
Nam nhân mặt trắng bệch ra, hắn bình sinh sợ nhất là ma quỷ.
Danh Sách Chương Bản Ghi Chép Ẩm Thực Vùng Núi Của Nương Tử Thủ Lăng TruyenChu
- #301Chương 301: Mở Rộng Giao Dịch, Giao Dịch Đa Phương (1)
- #302Chương 302: Mở Rộng Giao Dịch, Giao Dịch Đa Phương (2)
- #303Chương 303: Oán Phu, Hình Thái Sơ Khai Của Khu Chợ (1)
- #304Chương 304: Oán Phu, Hình Thái Sơ Khai Của Khu Chợ (2)
- #305Chương 305: Ổ Lão Tam Khéo Dỗ Dành, Người Vui Kẻ Sầu (1)
- #306Chương 306: Ổ Lão Tam Khéo Dỗ Dành, Người Vui Kẻ Sầu (2)
- #307Chương 307: Làm Xong Xe Lăn; Cơn Mưa Xuân Rắc Xuống (1)
- #308Chương 308: Làm Xong Xe Lăn; Cơn Mưa Xuân Rắc Xuống (2)
- #309Chương 309: Đào Mẫu Nghe Phong Thanh, Vụ Xuân Sau Cơn Mưa (1)
- #310Chương 310: Đào Mẫu Nghe Phong Thanh, Vụ Xuân Sau Cơn Mưa (2)
- #311Chương 311: Hai Đầu Lừa Dối, Trọng Dụng Trần Tuyết (1)
- #312Chương 312: Hai Đầu Lừa Dối, Trọng Dụng Trần Tuyết (2)
- #313Chương 313: Lấy Đức Thu Phục Người, Định Kiến Tiêu Tan (1)
- #314Chương 314: Lấy Đức Thu Phục Người, Định Kiến Tiêu Tan (2)
- #315Chương 315: Lập Mục Phát Lương, Trần Tuyết Hòa Ly (1)
- #316Chương 316: Lập Mục Phát Lương, Trần Tuyết Hòa Ly (2)
- #317Chương 317: Rừng Trúc Gặp Rắn Độc, Xả Thân Bảo Vệ (1)
- #318Chương 318: Rừng Trúc Gặp Rắn Độc, Xả Thân Bảo Vệ (2)
- #319Chương 319: Nay Đã Khác Xưa, Đưa Việc Nung Gốm Vào Lịch Trình (1)
- #320Chương 320: Nay Đã Khác Xưa, Đưa Việc Nung Gốm Vào Lịch Trình (2)
- #321Chương 321: Xây Nhà Trong Thung Lũng, Quản Thúc Tộc Lý Thị (1)
- #322Chương 322: Xây Nhà Trong Thung Lũng, Quản Thúc Tộc Lý Thị (2)
- #323Chương 323: Những Tiểu Cô Nương Có Chí Khí, Kẻ Xảo Quyệt (1)
- #324Chương 324: Những Tiểu Cô Nương Có Chí Khí, Kẻ Xảo Quyệt (2)
- #325Chương 325: Cơm Nồi Lớn, Đào gia Rời Đi (1)
- #326Chương 326: Cơm Nồi Lớn, Đào gia Rời Đi (2)
- #327Chương 327: Thử Nghiệm Tuyển Cử, Hai Vị Ngũ Trưởng (1)
- #328Chương 328: Thử Nghiệm Tuyển Cử, Hai Vị Ngũ Trưởng (2)
- #329Chương 329: Máy Ép Dầu Gỗ Hoàn Thành, Làm Xong Miến (1)
- #330Chương 330: Máy Ép Dầu Gỗ Hoàn Thành, Làm Xong Miến (2)
- #331Chương 331: Đậu Phộng Ra Dầu, Đội Tuần Núi Trở Về (1)
- #332Chương 332: Đậu Phộng Ra Dầu, Đội Tuần Núi Trở Về (2)
- #333Chương 333: Chia Dầu, Dầu Thơm Chiêu Chuột, Chuột Dẫn Rắn (1)
- #334Chương 334: Chia Dầu, Dầu Thơm Chiêu Chuột, Chuột Dẫn Rắn (2)
- #335Chương 335: Phụ Thân Bò Mẫu Thân Rắn, Tiếng Cười Rộn Rã (1)
- #336Chương 336: Phụ Thân Bò Mẫu Thân Rắn, Tiếng Cười Rộn Rã (2)
- #337Chương 337: Bã Đậu Phộng Nuôi Lợn, Rắn Bắt Rắn (1)
- #338Chương 338: Bã Đậu Phộng Nuôi Lợn, Rắn Bắt Rắn (2)
- #339Chương 339: Về Mẫu Gia, Tính Sai Sổ Sách (1)
- #340Chương 340: Về Mẫu Gia, Tính Sai Sổ Sách (2)
- #341Chương 341: Về Mẫu Gia, Tính Sai Sổ Sách (3)
- #342Chương 342: Về Mẫu Gia, Tính Sai Sổ Sách (4)
- #343Chương 343: Nhà Mình Đoàn Tụ, Hiến Kế Cho Xuân Tiên (1)
- #344Chương 344: Nhà Mình Đoàn Tụ, Hiến Kế Cho Xuân Tiên (2)
- #345Chương 345: Bản Vẽ Chế Tác Đồ Gốm, Công Việc Và Mỹ Thực Đều Không Lỡ (1)
- #346Chương 346: Bản Vẽ Chế Tác Đồ Gốm, Công Việc Và Mỹ Thực Đều Không Lỡ (2)
- #347Chương 347: Rán Bánh Gối, Trâm Hoa Cài Đầu (1)
- #348Chương 348: Rán Bánh Gối, Trâm Hoa Cài Đầu (2)
- #349Chương 349: Chuyện Phiếm Thường Ngày, Đào Phụ Bẽ Mặt (1)
- #350Chương 350: Chuyện Phiếm Thường Ngày, Đào Phụ Bẽ Mặt (2)