
Tạm dừng
Bến Cảng Trong Đêm - Di Sơn Hoa
124
Chương
0
Lượt xem
278254
Đề cử
Giới Thiệu Bến Cảng Trong Đêm - Di Sơn Hoa Truyện Chữ
Nghê Tư Duẫn là nữ minh tinh nổi bật nhất vùng Quảng Đông – Hồng Kông hiện nay, sở hữu hàng chục triệu người hâm mộ tại đại lục, nhan sắc tựa tiên giáng trần, kiêu ngạo đến mức từ chối sự theo đuổi của một vị tỉ phú.
Điểm duy nhất khiến người ta tiếc nuối: cô không biết nói tiếng phổ thông.
Ở Thượng Hải có một người tên là Chu Xán Vũ.
Nắm quyền sinh sát nơi đó, dung mạo tuyệt sắc, khí chất cao quý lạnh lùng, nghe đồn bàn tay từng dính máu người, ánh mắt nhìn người như Diêm Vương dưới địa ngục.
Nghe nói lần đầu họ gặp mặt là trong một buổi tiệc ở đại lục, người đến truyền lời: "Anh Chu ở Thượng Hải có ý muốn làm quen với cô Nghê."
Cô khẽ nâng đôi mắt ướt long lanh, khóe môi nhếch lên đầy ngạo mạn, môi đỏ bật ra giọng Quảng Đông mềm mại nhưng kiên quyết: “Làm quen với tôi? Hắn là cái thá gì?”
Người xung quanh nghe xong liền hít khí lạnh, trong lòng thầm mặc niệm, tiếc cho cô còn trẻ mà đã đắc tội với người không nên đắc tội.
Nghe đồn tối hôm đó, Nghê Tư Duẫn bị đưa lên chiếc xe mang biển số Thượng không ai dám ngăn cản.
Người dưới quyền nói anh Chu mời cô Nghê đi uống chén trà. Đến biệt thự, quả thật chỉ uống một ngụm.
Người đàn ông dáng cao gầy ẩn sau bình phong, chân dài bắt chéo, nghiêng người tựa lên ghế cổ, tay nghịch chuỗi tràng hạt bách hương khắc mặt quỷ sâu hoắm, cổ tay còn đeo chuỗi kim cương màu men đỏ thẫm.
Giọng nói trầm khàn như gió thoảng: “Chẳng phải cô Nghê từng nói thích tôi sao, sao bây giờ lại không nhận người rồi?”
Câu nói vô tình đó không biết sao lại truyền đến tai anh, cô ung dung ngồi đối diện nhấp trà, trả lời bằng tiếng Quảng Đông:
“Không có chuyện đó đâu, anh Chu tìm nhầm người rồi.”
Ban đầu không có ý dây vào nhân vật tai to mặt lớn ở Thượng Hải, ai ngờ anh ta lại thật lòng đuổi theo đến tận Quảng Đông – Hồng Kông.
Vừa nhận xong giải Thị hậu TVB, cô ngồi lên chiếc Cullinan mang biển số FV, người đàn ông nhẹ nhàng cầm lấy chiếc cúp trên tay cô, giọng trầm khàn như ngấm rượu mạnh, nói tiếng Quảng Đông đầy gợi cảm: “Vậy anh là gì của em, em yêu?”
Tối đó đứng trên sân khấu nhận giải, cô vẫn dùng tiếng Quảng Đông cảm ơn tất cả bạn bè.
Người đàn ông như đang ghen tuông vì không được cô nhắc đến.
Nhưng trên con phố dài trong màn sương đêm ở Hồng Kông, dưới bầu trời sao đen kịt phía trên nóc xe, cô gái ôm cổ anh, thì thầm bên tai bằng giọng phổ thông chuẩn chỉnh đầy yêu kiều:
“Đồ nhỏ mọn.”
Điểm duy nhất khiến người ta tiếc nuối: cô không biết nói tiếng phổ thông.
Ở Thượng Hải có một người tên là Chu Xán Vũ.
Nắm quyền sinh sát nơi đó, dung mạo tuyệt sắc, khí chất cao quý lạnh lùng, nghe đồn bàn tay từng dính máu người, ánh mắt nhìn người như Diêm Vương dưới địa ngục.
Nghe nói lần đầu họ gặp mặt là trong một buổi tiệc ở đại lục, người đến truyền lời: "Anh Chu ở Thượng Hải có ý muốn làm quen với cô Nghê."
Cô khẽ nâng đôi mắt ướt long lanh, khóe môi nhếch lên đầy ngạo mạn, môi đỏ bật ra giọng Quảng Đông mềm mại nhưng kiên quyết: “Làm quen với tôi? Hắn là cái thá gì?”
Người xung quanh nghe xong liền hít khí lạnh, trong lòng thầm mặc niệm, tiếc cho cô còn trẻ mà đã đắc tội với người không nên đắc tội.
Nghe đồn tối hôm đó, Nghê Tư Duẫn bị đưa lên chiếc xe mang biển số Thượng không ai dám ngăn cản.
Người dưới quyền nói anh Chu mời cô Nghê đi uống chén trà. Đến biệt thự, quả thật chỉ uống một ngụm.
Người đàn ông dáng cao gầy ẩn sau bình phong, chân dài bắt chéo, nghiêng người tựa lên ghế cổ, tay nghịch chuỗi tràng hạt bách hương khắc mặt quỷ sâu hoắm, cổ tay còn đeo chuỗi kim cương màu men đỏ thẫm.
Giọng nói trầm khàn như gió thoảng: “Chẳng phải cô Nghê từng nói thích tôi sao, sao bây giờ lại không nhận người rồi?”
Câu nói vô tình đó không biết sao lại truyền đến tai anh, cô ung dung ngồi đối diện nhấp trà, trả lời bằng tiếng Quảng Đông:
“Không có chuyện đó đâu, anh Chu tìm nhầm người rồi.”
Ban đầu không có ý dây vào nhân vật tai to mặt lớn ở Thượng Hải, ai ngờ anh ta lại thật lòng đuổi theo đến tận Quảng Đông – Hồng Kông.
Vừa nhận xong giải Thị hậu TVB, cô ngồi lên chiếc Cullinan mang biển số FV, người đàn ông nhẹ nhàng cầm lấy chiếc cúp trên tay cô, giọng trầm khàn như ngấm rượu mạnh, nói tiếng Quảng Đông đầy gợi cảm: “Vậy anh là gì của em, em yêu?”
Tối đó đứng trên sân khấu nhận giải, cô vẫn dùng tiếng Quảng Đông cảm ơn tất cả bạn bè.
Người đàn ông như đang ghen tuông vì không được cô nhắc đến.
Nhưng trên con phố dài trong màn sương đêm ở Hồng Kông, dưới bầu trời sao đen kịt phía trên nóc xe, cô gái ôm cổ anh, thì thầm bên tai bằng giọng phổ thông chuẩn chỉnh đầy yêu kiều:
“Đồ nhỏ mọn.”
Danh Sách Chương Bến Cảng Trong Đêm - Di Sơn Hoa TruyenChu
- #1Chương 1: Người như ngọc ghé qua
- #2Chương 2: Nhìn đủ chưa
- #3Chương 3: Anh ta là cái thá gì
- #4Chương 4: Không phải nói thích tôi sao
- #5Chương 5: Thật trùng hợp
- #6Chương 6: Tự cút đi
- #7Chương 7: Tập trung vào, đừng nhìn tôi
- #8Chương 8: Chữ cái mạ vàng đó
- #9Chương 9: Duyên phận kỳ diệu
- #10Chương 10: Chịu uất ức gì vậy?
- #11Chương 11: Thử hẹn hò với tôi
- #12Chương 12: Nụ hôn của anh
- #13Chương 13: Cùng một quẻ
- #14Chương 14: Không kiểm soát được
- #15Chương 15: Nhát gan
- #16Chương 16: Gọi tên em
- #17Chương 17: Thích em
- #18Chương 18: Đâu nói là không cho nhìn
- #19Chương 19: Không được chìm đắm
- #20Chương 20: Tự chuốc lấy
- #21Chương 21: Sau này đừng giận dỗi nữa
- #22Chương 22: Thích anh
- #23Chương 23: Tưởng em giận rồi
- #24Chương 24: Tôi đơn phương anh ấy
- #25Chương 25: Bê bối
- #26Chương 26: Chỉ là lo cho anh
- #27Chương 27: Đã thích cô ấy rất nhiều năm
- #28Chương 28: Vậy chàng có thích không
- #29Chương 29: Người một nhà thì không cần nói xin lỗi
- #30Chương 30: Ánh trăng mỏi rồi sẽ nhẹ vương trên tán cây
- #31Chương 31: Ngủ ngon
- #32Chương 32: Cuộc sống về đêm
- #33Chương 33: Muốn xem không?
- #34Chương 34: Có chút nhớ anh ấy
- #35Chương 35: Anh đã tìm thấy cô
- #36Chương 36: Cảm ơn anh
- #37Chương 37: Đồng nghiệp bình thường
- #38Chương 38: Bạn bè bình thường
- #39Chương 39: Vậy em đồng ý rồi à
- #40Chương 40: Vì anh không thích em
- #41Chương 41: Em chủ động
- #42Chương 42: Thật sự là vai phản diện ư
- #43Chương 43: Đang bận
- #44Chương 44: Chẳng có lý do để từ chối
- #45Chương 45: Mùi vị mà anh thích
- #46Chương 46: Ngủ cùng nhau
- #47Chương 47: Còn khó uống hơn trà
- #48Chương 48: Tiểu vô tâm
- #49Chương 49: Chủ nông trại
- #50Chương 50: Có chuyện muốn nói