
Còn tiếp
Mượn Trăng Lưu Giữ Ánh Sáng
53
Chương
0
Lượt xem
278259
Đề cử
Giới Thiệu Mượn Trăng Lưu Giữ Ánh Sáng Truyện Chữ
Giới thiệu :
Từ nhỏ, Trần Túng mỗi lần bị mắng là lại khóc lóc đòi đi chết. Nhưng cô lại thấy mình không thể chết một cách vô ích được, thế nên cô đã viết từng dòng di nguyện cuối cùng ở trong cuốn nhật ký của mình:
– Lúc nhỏ, cô ước có một con gấu bông Duffy;
– Xa xỉ hơn một chút, là được đi công viên Disneyland;
– Về sau, ước nguyện biến thành muốn được hôn Tử Dạ;
– Trơ trẽn thêm chút nữa, chính là muốn được lên giường với Tử Dạ.
Chỉ cần làm xong hết những điều này, cô có chết cũng không còn gì nuối tiếc.
Sau khi Tử Dạ xuất hiện, những điều ước của cô lần lượt trở thành hiện thực, cho đến “được hôn Tử Dạ” thì lại dừng lại, không tiến thêm bước nào nữa.
Trần Túng luôn cho rằng Tử Dạ là vị thần tiên do ông trời phái đến, ngày nào cũng tò mò nhìn anh cầu nguyện: “Rồi sao nữa, rồi sao nữa?”
“Đó là một nghĩa trang đến ánh trăng cũng chán ghét, không ngừng gặm nhấm những người thân yêu nhất của tôi.”
Mượn ánh trăng để giữ lại chút sáng, Tử Dạ từ bỏ bản thân.
Tag nội dung: Định mệnh, gặp gỡ, Cứu rỗi.
Nhân vật chính: Trần Túng, Trần Tử Dạ.
Tóm tắt một câu: “Đi ăn với anh, vậy em khỏi cần gội đầu nữa nhé.”
Thông điệp: Làm người phải quang minh chính đại, đường hoàng thẳng thắn.
Từ nhỏ, Trần Túng mỗi lần bị mắng là lại khóc lóc đòi đi chết. Nhưng cô lại thấy mình không thể chết một cách vô ích được, thế nên cô đã viết từng dòng di nguyện cuối cùng ở trong cuốn nhật ký của mình:
– Lúc nhỏ, cô ước có một con gấu bông Duffy;
– Xa xỉ hơn một chút, là được đi công viên Disneyland;
– Về sau, ước nguyện biến thành muốn được hôn Tử Dạ;
– Trơ trẽn thêm chút nữa, chính là muốn được lên giường với Tử Dạ.
Chỉ cần làm xong hết những điều này, cô có chết cũng không còn gì nuối tiếc.
Sau khi Tử Dạ xuất hiện, những điều ước của cô lần lượt trở thành hiện thực, cho đến “được hôn Tử Dạ” thì lại dừng lại, không tiến thêm bước nào nữa.
Trần Túng luôn cho rằng Tử Dạ là vị thần tiên do ông trời phái đến, ngày nào cũng tò mò nhìn anh cầu nguyện: “Rồi sao nữa, rồi sao nữa?”
“Đó là một nghĩa trang đến ánh trăng cũng chán ghét, không ngừng gặm nhấm những người thân yêu nhất của tôi.”
Mượn ánh trăng để giữ lại chút sáng, Tử Dạ từ bỏ bản thân.
Tag nội dung: Định mệnh, gặp gỡ, Cứu rỗi.
Nhân vật chính: Trần Túng, Trần Tử Dạ.
Tóm tắt một câu: “Đi ăn với anh, vậy em khỏi cần gội đầu nữa nhé.”
Thông điệp: Làm người phải quang minh chính đại, đường hoàng thẳng thắn.
Danh Sách Chương Mượn Trăng Lưu Giữ Ánh Sáng TruyenChu
- #1Chương 1
- #2Chương 2
- #3Chương 3
- #4Chương 4
- #5Chương 5
- #6Chương 6
- #7Chương 7
- #8Chương 8
- #9Chương 9
- #10Chương 10
- #11Chương 11
- #12Chương 12
- #13Chương 13
- #14Chương 14
- #15Chương 15
- #16Chương 16
- #17Chương 17
- #18Chương 18
- #19Chương 19
- #20Chương 20
- #21Chương 21
- #22Chương 22
- #23Chương 23
- #24Chương 24
- #25Chương 25
- #26Chương 26
- #27Chương 27
- #28Chương 28
- #29Chương 29
- #30Chương 30
- #31Chương 31
- #32Chương 32
- #33Chương 33
- #34Chương 34
- #35Chương 35
- #36Chương 36
- #37Chương 37
- #38Chương 38
- #39Chương 39
- #40Chương 40
- #41Chương 41
- #42Chương 42
- #43Chương 43: Toàn văn hoàn
- #44Chương 44
- #45Chương 45
- #46Chương 46
- #47Chương 47
- #48Chương 48
- #49Chương 49
- #50Chương 50