
Còn tiếp
Bên Đây Mưa Bụi, Bên Kia Rực Rỡ
150
Chương
0
Lượt xem
284028
Đề cử
Giới Thiệu Bên Đây Mưa Bụi, Bên Kia Rực Rỡ Truyện Chữ
Đại mạc khói lửa mịt mùng, người ngựa nhốn nháo.
Lúc tay ăn chơi nhất Tây Chiếu gặp phải thám tử ngốc nhất thiên hạ thì trời đã định họ sẽ viết nên bản anh hùng ca oanh liệt nhất.
***
"Đại thụ sống ngàn năm trên đời, chết ngàn năm vẫn không đổ, đổ rồi mà một ngàn năm vẫn không mục rữa."
Mạc Hàn Yên nhẹ nâng tấm vải trùm dính nước mưa ướt nhẹp trên mũ lên và nhìn về hồ Dương Lâm ở phương xa.
Môi nàng mấp máy thốt ra một câu này.
Phía sau vang lên tiếng vỗ tay tán thưởng.
Kỳ Tam Lang thong thả lắc lắc đầu, mặt mũi say mê "Òa" một tiếng cực kỳ khoa trương.
Thoạt nhìn đã biết tên này là bậc thầy trong việc nịnh hót, "Hàn Yên nhà chúng ta đúng là giỏi, vừa mở lời đã thành thơ."
Mạc Hàn Yên chẳng thèm tỏ thái độ, đến con ngươi cũng không động đậy, "Đây không phải lời của ta, là lời ta đọc được trong sách."
Kỳ Tam Lang thể phải thực hiện sự nghiệp nịnh hót tới cùng, "Sách viết về hồ Dương Lâm như thế à? Từ nhỏ ta đã đọc sách chung một chô với muội mà sao ta chẳng nhớ gì sất. Vẫn là muội thông minh, là thiên phú dị bẩm chứ gì nữa!"
Vừa dứt lời bên cạnh đã có cơn gió lướt qua, tiếu sư muội của hai người là Tống Mê Điệt ôm bụng nhăn nhó vọt về phía hồ Dương Lâm.
Nàng mặc một thân màu đỏ, cả người linh hoạt giống con cáo nhỏ trên sa mạc
Lúc tay ăn chơi nhất Tây Chiếu gặp phải thám tử ngốc nhất thiên hạ thì trời đã định họ sẽ viết nên bản anh hùng ca oanh liệt nhất.
***
"Đại thụ sống ngàn năm trên đời, chết ngàn năm vẫn không đổ, đổ rồi mà một ngàn năm vẫn không mục rữa."
Mạc Hàn Yên nhẹ nâng tấm vải trùm dính nước mưa ướt nhẹp trên mũ lên và nhìn về hồ Dương Lâm ở phương xa.
Môi nàng mấp máy thốt ra một câu này.
Phía sau vang lên tiếng vỗ tay tán thưởng.
Kỳ Tam Lang thong thả lắc lắc đầu, mặt mũi say mê "Òa" một tiếng cực kỳ khoa trương.
Thoạt nhìn đã biết tên này là bậc thầy trong việc nịnh hót, "Hàn Yên nhà chúng ta đúng là giỏi, vừa mở lời đã thành thơ."
Mạc Hàn Yên chẳng thèm tỏ thái độ, đến con ngươi cũng không động đậy, "Đây không phải lời của ta, là lời ta đọc được trong sách."
Kỳ Tam Lang thể phải thực hiện sự nghiệp nịnh hót tới cùng, "Sách viết về hồ Dương Lâm như thế à? Từ nhỏ ta đã đọc sách chung một chô với muội mà sao ta chẳng nhớ gì sất. Vẫn là muội thông minh, là thiên phú dị bẩm chứ gì nữa!"
Vừa dứt lời bên cạnh đã có cơn gió lướt qua, tiếu sư muội của hai người là Tống Mê Điệt ôm bụng nhăn nhó vọt về phía hồ Dương Lâm.
Nàng mặc một thân màu đỏ, cả người linh hoạt giống con cáo nhỏ trên sa mạc
Danh Sách Chương Bên Đây Mưa Bụi, Bên Kia Rực Rỡ TruyenChu
- #1Chương 1: Tây Chiếu
- #2Chương 2: Hận máu
- #3Chương 3: Diệt môn
- #4Chương 4: Giết người
- #5Chương 5: Truyền thuyết
- #6Chương 6: Mệnh may mắn
- #7Chương 7: Mảnh xương già
- #8Chương 8: Thăm dò ban đêm
- #9Chương 9: Ân nhân
- #10Chương 10: Lạc đà
- #11Chương 11: Bói bằng xương
- #12Chương 12: Lão quân câu
- #13Chương 13: Xuất phát
- #14Chương 14: Ông lão
- #15Chương 15: Quẻ xấu
- #16Chương 16: Sông
- #17Chương 17: Lăng trì
- #18Chương 18: Người đàn ông
- #19Chương 19: A Vinh
- #20Chương 20: Khai hoang
- #21Chương 21: Ba chị em
- #22Chương 22: Làm hòa
- #23Chương 23: Khuyên giải
- #24Chương 24: Cô nương
- #25Chương 25: Khi xuống đỉnh
- #26Chương 26: Sinh nhật
- #27Chương 27: Đất đỏ
- #28Chương 28: Sống lại
- #29Chương 29: Ham mê
- #30Chương 30: Chuyện cũ
- #31Chương 31: Bí mật
- #32Chương 32: Túc điểu phần sào (việc làm không thành)
- #33Chương 33: Nghe lén
- #34Chương 34: Chuyện xưa
- #35Chương 35: Bắt nạt
- #36Chương 36: Tiễn người
- #37Chương 37: Ìm người
- #38Chương 38: Cây quạt
- #39Chương 39: Vẽ tranh
- #40Chương 40: Hồi ức
- #41Chương 41: Ác mộng
- #42Chương 42: Tế bái
- #43Chương 43: Đồ tể
- #44Chương 44: Đồ chơi
- #45Chương 45: Có hẹn với giai nhân
- #46Chương 46: Đom đóm
- #47Chương 47: Giữ hẹn
- #48Chương 48: Mệnh lệnh
- #49Chương 49: Hoa tai
- #50Chương 50: Giết