
Còn tiếp
Bên Đây Mưa Bụi, Bên Kia Rực Rỡ
150
Chương
0
Lượt xem
284028
Đề cử
Giới Thiệu Bên Đây Mưa Bụi, Bên Kia Rực Rỡ Truyện Chữ
Đại mạc khói lửa mịt mùng, người ngựa nhốn nháo.
Lúc tay ăn chơi nhất Tây Chiếu gặp phải thám tử ngốc nhất thiên hạ thì trời đã định họ sẽ viết nên bản anh hùng ca oanh liệt nhất.
***
"Đại thụ sống ngàn năm trên đời, chết ngàn năm vẫn không đổ, đổ rồi mà một ngàn năm vẫn không mục rữa."
Mạc Hàn Yên nhẹ nâng tấm vải trùm dính nước mưa ướt nhẹp trên mũ lên và nhìn về hồ Dương Lâm ở phương xa.
Môi nàng mấp máy thốt ra một câu này.
Phía sau vang lên tiếng vỗ tay tán thưởng.
Kỳ Tam Lang thong thả lắc lắc đầu, mặt mũi say mê "Òa" một tiếng cực kỳ khoa trương.
Thoạt nhìn đã biết tên này là bậc thầy trong việc nịnh hót, "Hàn Yên nhà chúng ta đúng là giỏi, vừa mở lời đã thành thơ."
Mạc Hàn Yên chẳng thèm tỏ thái độ, đến con ngươi cũng không động đậy, "Đây không phải lời của ta, là lời ta đọc được trong sách."
Kỳ Tam Lang thể phải thực hiện sự nghiệp nịnh hót tới cùng, "Sách viết về hồ Dương Lâm như thế à? Từ nhỏ ta đã đọc sách chung một chô với muội mà sao ta chẳng nhớ gì sất. Vẫn là muội thông minh, là thiên phú dị bẩm chứ gì nữa!"
Vừa dứt lời bên cạnh đã có cơn gió lướt qua, tiếu sư muội của hai người là Tống Mê Điệt ôm bụng nhăn nhó vọt về phía hồ Dương Lâm.
Nàng mặc một thân màu đỏ, cả người linh hoạt giống con cáo nhỏ trên sa mạc
Lúc tay ăn chơi nhất Tây Chiếu gặp phải thám tử ngốc nhất thiên hạ thì trời đã định họ sẽ viết nên bản anh hùng ca oanh liệt nhất.
***
"Đại thụ sống ngàn năm trên đời, chết ngàn năm vẫn không đổ, đổ rồi mà một ngàn năm vẫn không mục rữa."
Mạc Hàn Yên nhẹ nâng tấm vải trùm dính nước mưa ướt nhẹp trên mũ lên và nhìn về hồ Dương Lâm ở phương xa.
Môi nàng mấp máy thốt ra một câu này.
Phía sau vang lên tiếng vỗ tay tán thưởng.
Kỳ Tam Lang thong thả lắc lắc đầu, mặt mũi say mê "Òa" một tiếng cực kỳ khoa trương.
Thoạt nhìn đã biết tên này là bậc thầy trong việc nịnh hót, "Hàn Yên nhà chúng ta đúng là giỏi, vừa mở lời đã thành thơ."
Mạc Hàn Yên chẳng thèm tỏ thái độ, đến con ngươi cũng không động đậy, "Đây không phải lời của ta, là lời ta đọc được trong sách."
Kỳ Tam Lang thể phải thực hiện sự nghiệp nịnh hót tới cùng, "Sách viết về hồ Dương Lâm như thế à? Từ nhỏ ta đã đọc sách chung một chô với muội mà sao ta chẳng nhớ gì sất. Vẫn là muội thông minh, là thiên phú dị bẩm chứ gì nữa!"
Vừa dứt lời bên cạnh đã có cơn gió lướt qua, tiếu sư muội của hai người là Tống Mê Điệt ôm bụng nhăn nhó vọt về phía hồ Dương Lâm.
Nàng mặc một thân màu đỏ, cả người linh hoạt giống con cáo nhỏ trên sa mạc
Danh Sách Chương Bên Đây Mưa Bụi, Bên Kia Rực Rỡ TruyenChu
- #51Chương 51: Hồi ức
- #52Chương 52: Yến hội
- #53Chương 53: Tế rượu
- #54Chương 54: Cùng cháy
- #55Chương 55: Thi thể cháy đen
- #56Chương 56: Tú Tú
- #57Chương 57: Mời
- #58Chương 58: Sống lại
- #59Chương 59: Dụ địch
- #60Chương 60: Rắn độc
- #61Chương 61: Thuyền (chuyện xưa thứ hai)
- #62Chương 62: Tua
- #63Chương 63: Bánh bao
- #64Chương 64: Chứng cứ
- #65Chương 65: Ra khỏi thành
- #66Chương 66: Cốt tướng
- #67Chương 67: Nhìn trộm
- #68Chương 68: Ni cô
- #69Chương 69: Bí mật
- #70Chương 70: Đan dược
- #71Chương 71: Tan rã
- #72Chương 72: Quan Âm
- #73Chương 73: Người câm
- #74Chương 74: Chuyện xưa
- #75Chương 75: Đại thiếu phu nhân
- #76Chương 76: Viếng thăm ban đêm
- #77Chương 77: Từ đường
- #78Chương 78: Hôn phu
- #79Chương 79: Con đường chết
- #80Chương 80: Diệt khẩu
- #81Chương 81: Đốt xương làm thuốc
- #82Chương 82: Sáu ngón
- #83Chương 83: Cá
- #84Chương 84: Tiên hầu đèn
- #85Chương 85: Cửa tử
- #86Chương 86: Ánh sáng
- #87Chương 87: Chuyện xưa
- #88Chương 88: Tiểu Thiên
- #89Chương 89: Danh dự
- #90Chương 90: Đảo trẻ con
- #91Chương 91: Tâm sự
- #92Chương 92: Trang Tử Hộc
- #93Chương 93: Giết người
- #94Chương 94: Đường về
- #95Chương 95: Hoàng Xuân
- #96Chương 96: Thiếu niên câm
- #97Chương 97: Áo cộc tay
- #98Chương 98: Bệnh
- #99Chương 99: Chuyện xưa
- #100Chương 100