
Còn tiếp
Bến Trăng - Hỷ Phúc
126
Chương
0
Lượt xem
278807
Đề cử
Giới Thiệu Bến Trăng - Hỷ Phúc Truyện Chữ
Thể loại: Hiện đại, Trời sinh một cặp, Tinh anh trong ngành, Kim bài đề cử, Kim Bảng
Giới thiệu
Đường Nguyệt Thư là cô nàng phản nghịch nhất trong dòng họ, gia đình đã trải sẵn một con đường ăn sung mặc sướng để cô có thể trở thành một phu nhân nhà giàu nở mày nở mặt.
Thế mà cô lại chạy đến Paris du học mà không nói một lời, trong nhà đóng băng thẻ của cô, cô cả nhà họ Đường chưa từng chịu khổ lần đầu tiên nếm mùi vừa học vừa làm là như thế nào.
Mùa đông của Paris tuyết rơi tán loạn, trong lúc cô đang vội vàng đi làm đã vô ý va vào một người đồng hương, cà phê trong tay đối phương đã văng vào trên áo khoác của cô, màu cà phê bắn lên áo khoác trắng tuyết trông chướng mắt vô cùng.
Người nọ rất ga lăng, không hề có ý trách cô lỗ mãng, anh ta áy náy xin lỗi đồng thời rút ra chiếc khăn tay có logo của một thương hiệu xa xỉ nào đó lau cho cô.
Ngón tay thon dài, các khớp xương rõ rệt.
Đường Nguyệt Thư ngẩng đầu, bất giác giật mình trước vẻ đẹp của người xa lạ ở nơi xứ người.
Vết cà phê không thể lau sạch, đối phương đã để lại danh thiếp của mình.
Đường Nguyệt Thư không có ý muốn để người khác phải chịu trách nhiệm cho sai lầm của mình, tấm danh thiếp cứ thế đặt trong túi áo khoác bị dính cà phê, chưa từng được lấy ra.
Nhưng chỉ vài ngày sau, cô nhìn thấy đối phương trong quán ăn mình làm thêm, anh ta hẹn bạn bè ăn uống cười nói vui vẻ.
Đối phương vừa nhìn thấy cô đã nhận ra cô, còn hỏi: “Chúng ta lại gặp nhau rồi, sao trước đó em không liên lạc với tôi?”
Người bạn đi cùng anh ta dùng ánh mắt ngạc nhiên nhìn lướt qua hai người họ giống như đã nhìn thấy được chuyện gì rất mới mẻ.
Đường Nguyệt Thư đã nhận được khoản bồi thường cho chiếc áo khoác.
Ấn tượng đầu tiên của cô đối với Lâm Xuyên – Thần Tài thích đưa tiền.
Khi gặp lại nhau lần nữa, Đường Nguyệt Thư đang làm gia sư tiếng Trung cho con trai khách hàng của anh.
Paris dường như không quá lớn, đi đến góc ngoặt nào cũng có thể chạm mặt “Thần Tài”.
Về sau, chàng trai khôi ngô tuấn tú ấy đã dịu dàng hỏi cô: “Em rất thiếu tiền sao?”
Đến rồi đây, lời thoại kinh điển.
Đường Nguyệt Thư đã từng đối phó với rất nhiều đàn ông hỏi câu hỏi tương tự như vậy, nhưng lần này cô lại có chút động lòng.
Cô nói: “Thiếu tiền, nhưng không kiếm tiền từ việc bán thân.”
Đối phương bèn giải thích: “Ý tôi là, em có cân nhắc đến việc trở thành phiên dịch viên tiếng Pháp của tôi không?”
Đường Nguyệt Thư: “…”
***
Lâm Xuyên là người thừa kế của gia đình giàu có bậc nhất của Hong Kong, trong nhà đã xem xét và lựa chọn ra rất nhiều ứng cử viên cho vị trí vợ tương lai của anh. Lâm Xuyên nói công việc rất bận, anh chọn kiếm tiền thay vì phải hẹn hò.
Đến Paris công tác hai tháng, anh đã quen biết một du học sinh nghèo túng nhưng có nhan sắc xinh đẹp động lòng người.
Sau khi chuyến công tác kết thúc, anh đã trở về Hong Kong một tháng rồi lại bay đến Paris, đi nhặt lấy trái tim đã bỏ quên ở đó.
***
Lâm Xuyên vẫn luôn cho rằng người yêu của mình có gia thế bình thường nhưng cô rất nỗ lực trong cuộc sống, giống như một đóa hoa nhỏ ngoan cường hướng mình về phía mặt trời.
Mãi cho đến sau này khi đi công tác ở Bắc Kinh, trong một bữa tiệc quy tụ của giới thượng lưu, anh nhìn thấy bạn gái mình đang ngồi trò chuyện cười nói ở giữa một đám người trâm anh thế phiệt.
Chủ nhân của bữa tiệc còn là cô.
“…”
Giới thiệu
Đường Nguyệt Thư là cô nàng phản nghịch nhất trong dòng họ, gia đình đã trải sẵn một con đường ăn sung mặc sướng để cô có thể trở thành một phu nhân nhà giàu nở mày nở mặt.
Thế mà cô lại chạy đến Paris du học mà không nói một lời, trong nhà đóng băng thẻ của cô, cô cả nhà họ Đường chưa từng chịu khổ lần đầu tiên nếm mùi vừa học vừa làm là như thế nào.
Mùa đông của Paris tuyết rơi tán loạn, trong lúc cô đang vội vàng đi làm đã vô ý va vào một người đồng hương, cà phê trong tay đối phương đã văng vào trên áo khoác của cô, màu cà phê bắn lên áo khoác trắng tuyết trông chướng mắt vô cùng.
Người nọ rất ga lăng, không hề có ý trách cô lỗ mãng, anh ta áy náy xin lỗi đồng thời rút ra chiếc khăn tay có logo của một thương hiệu xa xỉ nào đó lau cho cô.
Ngón tay thon dài, các khớp xương rõ rệt.
Đường Nguyệt Thư ngẩng đầu, bất giác giật mình trước vẻ đẹp của người xa lạ ở nơi xứ người.
Vết cà phê không thể lau sạch, đối phương đã để lại danh thiếp của mình.
Đường Nguyệt Thư không có ý muốn để người khác phải chịu trách nhiệm cho sai lầm của mình, tấm danh thiếp cứ thế đặt trong túi áo khoác bị dính cà phê, chưa từng được lấy ra.
Nhưng chỉ vài ngày sau, cô nhìn thấy đối phương trong quán ăn mình làm thêm, anh ta hẹn bạn bè ăn uống cười nói vui vẻ.
Đối phương vừa nhìn thấy cô đã nhận ra cô, còn hỏi: “Chúng ta lại gặp nhau rồi, sao trước đó em không liên lạc với tôi?”
Người bạn đi cùng anh ta dùng ánh mắt ngạc nhiên nhìn lướt qua hai người họ giống như đã nhìn thấy được chuyện gì rất mới mẻ.
Đường Nguyệt Thư đã nhận được khoản bồi thường cho chiếc áo khoác.
Ấn tượng đầu tiên của cô đối với Lâm Xuyên – Thần Tài thích đưa tiền.
Khi gặp lại nhau lần nữa, Đường Nguyệt Thư đang làm gia sư tiếng Trung cho con trai khách hàng của anh.
Paris dường như không quá lớn, đi đến góc ngoặt nào cũng có thể chạm mặt “Thần Tài”.
Về sau, chàng trai khôi ngô tuấn tú ấy đã dịu dàng hỏi cô: “Em rất thiếu tiền sao?”
Đến rồi đây, lời thoại kinh điển.
Đường Nguyệt Thư đã từng đối phó với rất nhiều đàn ông hỏi câu hỏi tương tự như vậy, nhưng lần này cô lại có chút động lòng.
Cô nói: “Thiếu tiền, nhưng không kiếm tiền từ việc bán thân.”
Đối phương bèn giải thích: “Ý tôi là, em có cân nhắc đến việc trở thành phiên dịch viên tiếng Pháp của tôi không?”
Đường Nguyệt Thư: “…”
***
Lâm Xuyên là người thừa kế của gia đình giàu có bậc nhất của Hong Kong, trong nhà đã xem xét và lựa chọn ra rất nhiều ứng cử viên cho vị trí vợ tương lai của anh. Lâm Xuyên nói công việc rất bận, anh chọn kiếm tiền thay vì phải hẹn hò.
Đến Paris công tác hai tháng, anh đã quen biết một du học sinh nghèo túng nhưng có nhan sắc xinh đẹp động lòng người.
Sau khi chuyến công tác kết thúc, anh đã trở về Hong Kong một tháng rồi lại bay đến Paris, đi nhặt lấy trái tim đã bỏ quên ở đó.
***
Lâm Xuyên vẫn luôn cho rằng người yêu của mình có gia thế bình thường nhưng cô rất nỗ lực trong cuộc sống, giống như một đóa hoa nhỏ ngoan cường hướng mình về phía mặt trời.
Mãi cho đến sau này khi đi công tác ở Bắc Kinh, trong một bữa tiệc quy tụ của giới thượng lưu, anh nhìn thấy bạn gái mình đang ngồi trò chuyện cười nói ở giữa một đám người trâm anh thế phiệt.
Chủ nhân của bữa tiệc còn là cô.
“…”
Danh Sách Chương Bến Trăng - Hỷ Phúc TruyenChu
- #1Chương 1: Cô chủ bỏ trốn
- #2Chương 2: Tiền của tôi cũng không phải gió thổi mà có!
- #3Chương 3: Không cần thiết!
- #4Chương 4: Khi cô cười lên trông rất đẹp
- #5Chương 5: Livestream
- #6Chương 6: Đây chẳng phải là Thần Tài sao?
- #7Chương 7: Cô Đường, có cần tôi đưa về không?
- #8Chương 8: Thẻ người tốt
- #9Chương 9: Hai người cãi nhau à?
- #10Chương 10: Vật về chủ cũ
- #11Chương 11: Đêm Giáng sinh
- #12Chương 12: Bữa tối
- #13Chương 13: Merry Christmas
- #14Chương 14: Bá tổng không phải một loại giới tính, mà là một loại cảm giác
- #15Chương 15: Cô rất thiếu tiền sao?
- #16Chương 16: Cô có tư cách để hiểu lầm người khác!
- #17Chương 17
- #18Chương 18: Các người có cùng một mùi hương
- #19Chương 19: Được rồi được rồi, độc thân
- #20Chương 20: Phiên dịch Tiểu Đường đi làm
- #21Chương 21: Bạn gái tương lai?
- #22Chương 22: Cô xuất hiện ở trên bài đăng của người khác
- #23Chương 23: Sự quan tâm đến từ ông chủ
- #24Chương 24: Tôi đến để thông báo cậu trở về Hong Kong
- #25Chương 25: Lại thân hơn một chút
- #26Chương 26: Chỉ vừa đủ để bắt đầu mà thôi
- #27Chương 27: Sếp làm phiên dịch cho cô
- #28Chương 28: Ly biệt
- #29Chương 29: Anh top 1 donate
- #30Chương 30: Tôi muốn gặp em
- #31Chương 31: Bước vào thế giới của cô.
- #32Chương 32: Thần Tài số 2 chắc chắn là người tốt!
- #33Chương 33: Anh Lâm, tôi không thể quyết định thay anh!
- #34Chương 34: Anh đang nuôi dưỡng một cái cây
- #35Chương 35: Ôm
- #36Chương 36: Chúng ta là mối quan hệ có thể hôn môi sao?
- #37Chương 37: Em muốn nghe lời thật lòng của tôi không?
- #38Chương 38: Người theo đuổi
- #39Chương 39: Hôn
- #40Chương 40: Anh có muốn hẹn hò với em không?
- #41Chương 41: Đoạt giải
- #42Chương 42: Đổi vé
- #43Chương 43: Dỗ ngủ
- #44Chương 44: Sinh nhật vui vẻ
- #45Chương 45: Lần sau để em chơi tiếp
- #46Chương 46: Nhớ nhung
- #47Chương 47: Ám chỉ
- #48Chương 48: Lộn xộn
- #49Chương 49: Ghen
- #50Chương 50: Yêu đương