
Còn tiếp
Bến Trăng - Hỷ Phúc
126
Chương
0
Lượt xem
278807
Đề cử
Giới Thiệu Bến Trăng - Hỷ Phúc Truyện Chữ
Thể loại: Hiện đại, Trời sinh một cặp, Tinh anh trong ngành, Kim bài đề cử, Kim Bảng
Giới thiệu
Đường Nguyệt Thư là cô nàng phản nghịch nhất trong dòng họ, gia đình đã trải sẵn một con đường ăn sung mặc sướng để cô có thể trở thành một phu nhân nhà giàu nở mày nở mặt.
Thế mà cô lại chạy đến Paris du học mà không nói một lời, trong nhà đóng băng thẻ của cô, cô cả nhà họ Đường chưa từng chịu khổ lần đầu tiên nếm mùi vừa học vừa làm là như thế nào.
Mùa đông của Paris tuyết rơi tán loạn, trong lúc cô đang vội vàng đi làm đã vô ý va vào một người đồng hương, cà phê trong tay đối phương đã văng vào trên áo khoác của cô, màu cà phê bắn lên áo khoác trắng tuyết trông chướng mắt vô cùng.
Người nọ rất ga lăng, không hề có ý trách cô lỗ mãng, anh ta áy náy xin lỗi đồng thời rút ra chiếc khăn tay có logo của một thương hiệu xa xỉ nào đó lau cho cô.
Ngón tay thon dài, các khớp xương rõ rệt.
Đường Nguyệt Thư ngẩng đầu, bất giác giật mình trước vẻ đẹp của người xa lạ ở nơi xứ người.
Vết cà phê không thể lau sạch, đối phương đã để lại danh thiếp của mình.
Đường Nguyệt Thư không có ý muốn để người khác phải chịu trách nhiệm cho sai lầm của mình, tấm danh thiếp cứ thế đặt trong túi áo khoác bị dính cà phê, chưa từng được lấy ra.
Nhưng chỉ vài ngày sau, cô nhìn thấy đối phương trong quán ăn mình làm thêm, anh ta hẹn bạn bè ăn uống cười nói vui vẻ.
Đối phương vừa nhìn thấy cô đã nhận ra cô, còn hỏi: “Chúng ta lại gặp nhau rồi, sao trước đó em không liên lạc với tôi?”
Người bạn đi cùng anh ta dùng ánh mắt ngạc nhiên nhìn lướt qua hai người họ giống như đã nhìn thấy được chuyện gì rất mới mẻ.
Đường Nguyệt Thư đã nhận được khoản bồi thường cho chiếc áo khoác.
Ấn tượng đầu tiên của cô đối với Lâm Xuyên – Thần Tài thích đưa tiền.
Khi gặp lại nhau lần nữa, Đường Nguyệt Thư đang làm gia sư tiếng Trung cho con trai khách hàng của anh.
Paris dường như không quá lớn, đi đến góc ngoặt nào cũng có thể chạm mặt “Thần Tài”.
Về sau, chàng trai khôi ngô tuấn tú ấy đã dịu dàng hỏi cô: “Em rất thiếu tiền sao?”
Đến rồi đây, lời thoại kinh điển.
Đường Nguyệt Thư đã từng đối phó với rất nhiều đàn ông hỏi câu hỏi tương tự như vậy, nhưng lần này cô lại có chút động lòng.
Cô nói: “Thiếu tiền, nhưng không kiếm tiền từ việc bán thân.”
Đối phương bèn giải thích: “Ý tôi là, em có cân nhắc đến việc trở thành phiên dịch viên tiếng Pháp của tôi không?”
Đường Nguyệt Thư: “…”
***
Lâm Xuyên là người thừa kế của gia đình giàu có bậc nhất của Hong Kong, trong nhà đã xem xét và lựa chọn ra rất nhiều ứng cử viên cho vị trí vợ tương lai của anh. Lâm Xuyên nói công việc rất bận, anh chọn kiếm tiền thay vì phải hẹn hò.
Đến Paris công tác hai tháng, anh đã quen biết một du học sinh nghèo túng nhưng có nhan sắc xinh đẹp động lòng người.
Sau khi chuyến công tác kết thúc, anh đã trở về Hong Kong một tháng rồi lại bay đến Paris, đi nhặt lấy trái tim đã bỏ quên ở đó.
***
Lâm Xuyên vẫn luôn cho rằng người yêu của mình có gia thế bình thường nhưng cô rất nỗ lực trong cuộc sống, giống như một đóa hoa nhỏ ngoan cường hướng mình về phía mặt trời.
Mãi cho đến sau này khi đi công tác ở Bắc Kinh, trong một bữa tiệc quy tụ của giới thượng lưu, anh nhìn thấy bạn gái mình đang ngồi trò chuyện cười nói ở giữa một đám người trâm anh thế phiệt.
Chủ nhân của bữa tiệc còn là cô.
“…”
Giới thiệu
Đường Nguyệt Thư là cô nàng phản nghịch nhất trong dòng họ, gia đình đã trải sẵn một con đường ăn sung mặc sướng để cô có thể trở thành một phu nhân nhà giàu nở mày nở mặt.
Thế mà cô lại chạy đến Paris du học mà không nói một lời, trong nhà đóng băng thẻ của cô, cô cả nhà họ Đường chưa từng chịu khổ lần đầu tiên nếm mùi vừa học vừa làm là như thế nào.
Mùa đông của Paris tuyết rơi tán loạn, trong lúc cô đang vội vàng đi làm đã vô ý va vào một người đồng hương, cà phê trong tay đối phương đã văng vào trên áo khoác của cô, màu cà phê bắn lên áo khoác trắng tuyết trông chướng mắt vô cùng.
Người nọ rất ga lăng, không hề có ý trách cô lỗ mãng, anh ta áy náy xin lỗi đồng thời rút ra chiếc khăn tay có logo của một thương hiệu xa xỉ nào đó lau cho cô.
Ngón tay thon dài, các khớp xương rõ rệt.
Đường Nguyệt Thư ngẩng đầu, bất giác giật mình trước vẻ đẹp của người xa lạ ở nơi xứ người.
Vết cà phê không thể lau sạch, đối phương đã để lại danh thiếp của mình.
Đường Nguyệt Thư không có ý muốn để người khác phải chịu trách nhiệm cho sai lầm của mình, tấm danh thiếp cứ thế đặt trong túi áo khoác bị dính cà phê, chưa từng được lấy ra.
Nhưng chỉ vài ngày sau, cô nhìn thấy đối phương trong quán ăn mình làm thêm, anh ta hẹn bạn bè ăn uống cười nói vui vẻ.
Đối phương vừa nhìn thấy cô đã nhận ra cô, còn hỏi: “Chúng ta lại gặp nhau rồi, sao trước đó em không liên lạc với tôi?”
Người bạn đi cùng anh ta dùng ánh mắt ngạc nhiên nhìn lướt qua hai người họ giống như đã nhìn thấy được chuyện gì rất mới mẻ.
Đường Nguyệt Thư đã nhận được khoản bồi thường cho chiếc áo khoác.
Ấn tượng đầu tiên của cô đối với Lâm Xuyên – Thần Tài thích đưa tiền.
Khi gặp lại nhau lần nữa, Đường Nguyệt Thư đang làm gia sư tiếng Trung cho con trai khách hàng của anh.
Paris dường như không quá lớn, đi đến góc ngoặt nào cũng có thể chạm mặt “Thần Tài”.
Về sau, chàng trai khôi ngô tuấn tú ấy đã dịu dàng hỏi cô: “Em rất thiếu tiền sao?”
Đến rồi đây, lời thoại kinh điển.
Đường Nguyệt Thư đã từng đối phó với rất nhiều đàn ông hỏi câu hỏi tương tự như vậy, nhưng lần này cô lại có chút động lòng.
Cô nói: “Thiếu tiền, nhưng không kiếm tiền từ việc bán thân.”
Đối phương bèn giải thích: “Ý tôi là, em có cân nhắc đến việc trở thành phiên dịch viên tiếng Pháp của tôi không?”
Đường Nguyệt Thư: “…”
***
Lâm Xuyên là người thừa kế của gia đình giàu có bậc nhất của Hong Kong, trong nhà đã xem xét và lựa chọn ra rất nhiều ứng cử viên cho vị trí vợ tương lai của anh. Lâm Xuyên nói công việc rất bận, anh chọn kiếm tiền thay vì phải hẹn hò.
Đến Paris công tác hai tháng, anh đã quen biết một du học sinh nghèo túng nhưng có nhan sắc xinh đẹp động lòng người.
Sau khi chuyến công tác kết thúc, anh đã trở về Hong Kong một tháng rồi lại bay đến Paris, đi nhặt lấy trái tim đã bỏ quên ở đó.
***
Lâm Xuyên vẫn luôn cho rằng người yêu của mình có gia thế bình thường nhưng cô rất nỗ lực trong cuộc sống, giống như một đóa hoa nhỏ ngoan cường hướng mình về phía mặt trời.
Mãi cho đến sau này khi đi công tác ở Bắc Kinh, trong một bữa tiệc quy tụ của giới thượng lưu, anh nhìn thấy bạn gái mình đang ngồi trò chuyện cười nói ở giữa một đám người trâm anh thế phiệt.
Chủ nhân của bữa tiệc còn là cô.
“…”
Danh Sách Chương Bến Trăng - Hỷ Phúc TruyenChu
- #51Chương 51: Anh thích chết đi được!
- #52Chương 52: Điểm đến: Hong Kong
- #53Chương 53: Niềm vui bất ngờ của anh
- #54Chương 54: Điều kiện trao đổi
- #55Chương 55: Không nỡ
- #56Chương 56: Cô biết chuyện anh ta sắp kết hôn chưa?
- #57Chương 57: Có phải em đang muốn chia tay với anh đúng không?
- #58Chương 58: Trở về Bắc Kinh
- #59Chương 59: Cô chính là chủ nhân của bữa tiệc
- #60Chương 60: Lần đầu gặp mặt?
- #61Chương 61: Sao lại là anh?
- #62Chương 62: Nghe nói em có người yêu rồi
- #63Chương 63: Vấn vương
- #64Chương 64: Anh bệnh rồi
- #65Chương 65: Mối quan hệ không lành mạnh
- #66Chương 66: Lâu dài
- #67Chương 67: Nhớ anh
- #68Chương 68: Thần Tài lộ mặt
- #69Chương 69: Quay lại
- #70Chương 70: Lao tới
- #71Chương 71: Đèn sáng
- #72Chương 72: Cô ấy ngủ rồi
- #73Chương 73: Nhà họ Đường gặp chuyện
- #74Chương 74: Dọn dẹp mớ hỗn độn
- #75Chương 75: Bạn gái anh thật sự rất giỏi
- #76Chương 76: Cô ấy chưa từng nói mình là cô chủ nhà giàu mà!
- #77Chương 77: Con mãi mãi sẽ lớn hơn nó mười mấy tuổi
- #78Chương 78: Trò chơi nói thật
- #79Chương 79: Tính độc chiếm trong tình yêu
- #80Chương 80: Tuổi ba mươi
- #81Chương 81: Bạn trai không thể ra ánh sáng?
- #82Chương 82: Công khai
- #83Chương 83: Buổi ra mắt chính thức của bạn trai
- #84Chương 84: Cú lội ngược dòng đầy ngoạn mục
- #85Chương 85: Anh là một phần trong tương lai của cô
- #86Chương 86: Cầu hôn
- #87Chương 87: Tân hôn vui vẻ
- #88Chương 88: Hôn lễ
- #89Chương 89: Hưởng tuần trăng mật
- #90Chương 90: Cuộc sống sau khi kết hôn (1)
- #91Chương 91: Cuộc sống sau khi kết hôn (2)
- #92Chương 92: Mang thai
- #93Chương 93: Em bé
- #94Chương 94: Họ thật sự có ba đứa con
- #95Chương 95: Vầng trăng của anh [Hoàn chính văn]
- #96Chương 96: Ngoại truyện: Vị sếp nữ bá đạo và chàng thiếu niên 18 tuổi (1)
- #97Chương 97: Ngoại truyện: Vị sếp nữ bá đạo và chàng thiếu niên 18 tuổi (2)
- #98Chương 98: Ngoại truyện: Vị sếp nữ bá đạo và chàng thiếu niên 18 tuổi (3)
- #99Chương 99: Ngoại truyện: Sếp Lâm chăm sóc trẻ con (1)
- #100Chương 100: Ngoại truyện: Sếp Lâm chăm sóc trẻ con (2)