
Còn tiếp
Chỉ Thiên Vị Mình Em - Mộ Nghĩa
98
Chương
0
Lượt xem
279119
Đề cử
Giới Thiệu Chỉ Thiên Vị Mình Em - Mộ Nghĩa Truyện Chữ
Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại, HE, Tình cảm, Ngọt sủng, Song khiết, Hào môn thế gia, Vườn trường, Thiên chi kiêu tử, Kim bài đề cử, 1v1, Thị giác nữ chủ
Giới thiệu:
[1] Năm mười sáu tuổi, Vân Nghê lớn lên ở một vùng quê nhỏ được đưa đến thành phố lớn để học chung trường cấp ba với anh ruột, sau đó quen biết một nhóm bạn của anh trai cô.
Bọn họ thấy cô mềm mại nhát gan nên luôn thích trêu chọc cô, chỉ có một người không bắt nạt cô, tên là Lục Kiêu Trần.
Chàng trai có đường nét gương mặt rõ ràng, hai hàng lông mày đen nhánh, mang đến cho người ta một cảm giác xa cách mạnh mẽ, làm rất nhiều người mến mộ anh chỉ dám đứng nhìn từ xa.
Vân Nghê nghe người khác nói đừng nhìn bề ngoài anh lạnh lùng, thật ra anh rất tốt bụng nên có chuyện gì cũng có thể nhờ anh giúp đỡ.
Một đêm nọ, cô đang gặp rắc rối thì nhìn thấy Lục Kiêu Trần ở cửa quán bar, anh đang ngồi trên chiếc mô tô, cả cơ thể hòa mình vào bóng đêm.
Vân Nghê lấy hết can cảm đi đến nhờ anh giúp đỡ, nhưng đối phương lại hỏi tại sao, cô rối rắm một lúc lâu mới nhẹ giọng nói nhỏ: “Vì bọn họ đều nói anh là người tốt…”
Nghe vậy, chàng trai mặc áo thun đen dựa người về phía sau, dập tắt điếu thuốc, ngước mắt lên, thản nhiên liếc nhìn cô: “Lời nói giả dối như vậy mà em cũng tin?”.
Vân Nghê: “...”
…
Cô cho rằng hai người vốn không phải là người cùng một thế giới, không ngờ sau đêm hôm đó...
Vào một đêm hè khô nóng, phía sau cánh cửa phòng ngủ.
Nụ hôn nóng bỏng của Lục Kiêu Trần dừng ở bên tai cô, đôi mắt hạnh của cô ướt át, cô dùng đầu ngón tay túm lấy góc áo anh, gương mặt đỏ bừng mắng anh xấu xa, chàng trai cúi đầu nhìn cô, không đứng đắn nói: “Không phải lúc trước em còn nói anh là người tốt sao?”
"..." Giả, tất cả đều là giả QAQ.
[2] Vân Nghê luôn cảm thấy sự tồn tại của Lục Kiêu Trần giống như vầng trăng sáng trên trời, anh đối xử tốt với cô chỉ là do anh trai cô.
Sau này cô mới biết tất cả mọi thứ đều là âm mưu từ lâu của anh.
Quy định phạm vi hoạt động, chỉ chờ cô đến.
“Thế gian này vốn tầm thường, chỉ có em là người anh thiên vị.”
Giới thiệu:
[1] Năm mười sáu tuổi, Vân Nghê lớn lên ở một vùng quê nhỏ được đưa đến thành phố lớn để học chung trường cấp ba với anh ruột, sau đó quen biết một nhóm bạn của anh trai cô.
Bọn họ thấy cô mềm mại nhát gan nên luôn thích trêu chọc cô, chỉ có một người không bắt nạt cô, tên là Lục Kiêu Trần.
Chàng trai có đường nét gương mặt rõ ràng, hai hàng lông mày đen nhánh, mang đến cho người ta một cảm giác xa cách mạnh mẽ, làm rất nhiều người mến mộ anh chỉ dám đứng nhìn từ xa.
Vân Nghê nghe người khác nói đừng nhìn bề ngoài anh lạnh lùng, thật ra anh rất tốt bụng nên có chuyện gì cũng có thể nhờ anh giúp đỡ.
Một đêm nọ, cô đang gặp rắc rối thì nhìn thấy Lục Kiêu Trần ở cửa quán bar, anh đang ngồi trên chiếc mô tô, cả cơ thể hòa mình vào bóng đêm.
Vân Nghê lấy hết can cảm đi đến nhờ anh giúp đỡ, nhưng đối phương lại hỏi tại sao, cô rối rắm một lúc lâu mới nhẹ giọng nói nhỏ: “Vì bọn họ đều nói anh là người tốt…”
Nghe vậy, chàng trai mặc áo thun đen dựa người về phía sau, dập tắt điếu thuốc, ngước mắt lên, thản nhiên liếc nhìn cô: “Lời nói giả dối như vậy mà em cũng tin?”.
Vân Nghê: “...”
…
Cô cho rằng hai người vốn không phải là người cùng một thế giới, không ngờ sau đêm hôm đó...
Vào một đêm hè khô nóng, phía sau cánh cửa phòng ngủ.
Nụ hôn nóng bỏng của Lục Kiêu Trần dừng ở bên tai cô, đôi mắt hạnh của cô ướt át, cô dùng đầu ngón tay túm lấy góc áo anh, gương mặt đỏ bừng mắng anh xấu xa, chàng trai cúi đầu nhìn cô, không đứng đắn nói: “Không phải lúc trước em còn nói anh là người tốt sao?”
"..." Giả, tất cả đều là giả QAQ.
[2] Vân Nghê luôn cảm thấy sự tồn tại của Lục Kiêu Trần giống như vầng trăng sáng trên trời, anh đối xử tốt với cô chỉ là do anh trai cô.
Sau này cô mới biết tất cả mọi thứ đều là âm mưu từ lâu của anh.
Quy định phạm vi hoạt động, chỉ chờ cô đến.
“Thế gian này vốn tầm thường, chỉ có em là người anh thiên vị.”
Danh Sách Chương Chỉ Thiên Vị Mình Em - Mộ Nghĩa TruyenChu
- #1Chương 1: Đêm hè
- #2Chương 2: Chanh
- #3Chương 3: Cá Cược
- #4Chương 4: Ngây ngô
- #5Chương 5: Mềm mại
- #6Chương 6: Quan tâm
- #7Chương 7: Xả giận
- #8Chương 8: Ngoại lệ
- #9Chương 9: Ghi thù
- #10Chương 10: Chăm sóc
- #11Chương 11: Lơ đãng
- #12Chương 12: Mông lung
- #13Chương 13: Đáng thương
- #14Chương 14: Thiên thần
- #15Chương 15: Đau lòng
- #16Chương 16: Chống lưng
- #17Chương 17: Đỏ mặt
- #18Chương 18: Kẹo trái cây
- #19Chương 19: Vết thương
- #20Chương 20: Kiềm chế
- #21Chương 21: Su kem
- #22Chương 22: Xé rách
- #23Chương 23: Nóng bỏng
- #24Chương 24: Thừa nhận
- #25Chương 25: Cố ý
- #26Chương 26: Đặc biệt
- #27Chương 27: Xuân tâm
- #28Chương 28: Bị cảm
- #29Chương 29: Chủ mưu
- #30Chương 30: Khác người
- #31Chương 31: Lật xe
- #32Chương 32: Chua xót
- #33Chương 33: Thung lũng
- #34Chương 34: Duy nhất
- #35Chương 35: Né tránh
- #36Chương 36: Thổ lộ
- #37Chương 37: Phá vỡ
- #38Chương 38: Môi đỏ
- #39Chương 39: Hồng nhạt
- #40Chương 40: Lời đồn đại
- #41Chương 41: Mờ ám
- #42Chương 42: Bắt nạt
- #43Chương 43: Mục tiêu
- #44Chương 44: Chạy vội
- #45Chương 45: Cầu vồng
- #46Chương 46: Tốt nhất
- #47Chương 47: Tốt nghiệp
- #48Chương 48: Chủ động
- #49Chương 49: Người yêu
- #50Chương 50: Lúm đồng tiền