
Còn tiếp
Cưng Chiều - Mộ Nghĩa
88
Chương
0
Lượt xem
286626
Đề cử
Giới Thiệu Cưng Chiều - Mộ Nghĩa Truyện Chữ
Trong nhà Phó Tư Diễn, đột nhiên có thêm một cô nhóc cần phải chăm sóc.
Cô nhóc bé xinh, lúc cười mi mắt cong cong, trên mặt có hai lúm đồng điếu (*) nho nhỏ, vừa thấy đã khiến lòng người thương mến.
(*) Má lúm đồng điếu là một dạng khiếm khuyết bẩm sinh xuất hiện ở trên mặt, do rãnh má dính vào phần cơ má tạo nên một vết lõm nhỏ khi cười hoặc nói. Đây là một điểm nhấn nổi bật ở trên gương mặt và tạo ấn tượng cho người ở đối diện mình. Má lúm đồng điếu hiếm có và nó mang yếu tố di truyền là chủ yếu.
Vừa xuất hiện, đã cướp toàn bộ dịu dàng và cưng chiều của cuộc đời anh.
-
Người có tiếng nói ở thành phố S đều biết Phó Tư Diễn nghiêm khắc đến không màng nhân tình trong công việc, không ai dám chọc.
Chưa từng nghĩ sau này
Trước giờ lên lớp nào đó, có người thấy bên ngoài phòng học, giáo sư Phó ôm một cô bé đang tức giận vào ngực, mềm giọng nhỏ tiếng, đáy mắt lộ vẻ cưng chiều.
Sau khi vào học một phút anh mới đi vào, đối mặt với các học sinh ngồi nghiêm chỉnh lại đầy vẻ tò mò, anh vừa cởi khuy cài tay áo, đuôi lông mày mang ý cười, giọng nói ôn hòa hiếm có: "Xin lỗi, vừa rồi cô của các em giận dỗi thầy, mới vừa dỗ xong."
Mọi người:???
-
Có tin đồn Phó Tư Diễn có bạn gái, nhưng vẫn không thấy xuất hiện. Tất cả mọi người cười anh “kim ốc tàng kiều”(*).
(*) Có một truyền thuyết cực kì nổi tiếng về Trần Hoàng hậu, đó là Kim ốc tàng Kiều (金屋藏嬌), nghĩa là "nhà vàng cất người đẹp". Đây là một câu ngạn ngữ nổi tiếng, được biết đến như một lời định ước của phu quân đối với nguyên phối thê tử, là một trong những câu ngạn ngữ cổ điển nổi tiếng nhất trong văn hóa Trung Quốc.
Mãi đến một ngày nào đó, hội bạn bè đến nhà anh làm khách.
Mới vào cửa, đã thấy một cô nhóc nhỏ nhắn xinh xắn, mặc váy ngủ xem TV trên sofa.
Cô bé thấy có người lạ đến, xấu hổ muốn chạy lên trên lầu, lại bị Phó Tư Diễn bế lên, giọng hơi trầm: "Không đi giày đã chạy loạn gì, hả?"
Dung Hoan ôm lấy cổ của anh, chôn đầu vào hõm cổ của anh, giọng nói yêu kiều mềm mại: "Chú Phó..."
Anh ôm chặt eo nhỏ của cô, giọng hơi cao lên: "Gọi là gì?"
Cô đỏ mặt, khẽ gọi một tiếng: "Tư Diễn..."
Anh cười khẽ, hôn lên đôi môi mềm của cô: "Rất ngoan."
Thiếu nữ ngoan ngoãn, hướng nội nhưng thỉnh thoảng rất có vẻ đẹp oxy(*) x Yêu nghiệt đầu óc đen tối siêu cợt nhả mà lịch sự bại hoại
(*) Người đẹp oxy là danh hiệu được đặt ra để chỉ những người đẹp có nhan sắc tự nhiên, nhẹ nhàng khiến người đối diện cảm thấy thoải mái khi nhìn vào.
Khúc dạo đầu nữ chính đã thành niên, nam nữ chính không quen & không có liên hệ máu mủ.
Cô nhóc bé xinh, lúc cười mi mắt cong cong, trên mặt có hai lúm đồng điếu (*) nho nhỏ, vừa thấy đã khiến lòng người thương mến.
(*) Má lúm đồng điếu là một dạng khiếm khuyết bẩm sinh xuất hiện ở trên mặt, do rãnh má dính vào phần cơ má tạo nên một vết lõm nhỏ khi cười hoặc nói. Đây là một điểm nhấn nổi bật ở trên gương mặt và tạo ấn tượng cho người ở đối diện mình. Má lúm đồng điếu hiếm có và nó mang yếu tố di truyền là chủ yếu.
Vừa xuất hiện, đã cướp toàn bộ dịu dàng và cưng chiều của cuộc đời anh.
-
Người có tiếng nói ở thành phố S đều biết Phó Tư Diễn nghiêm khắc đến không màng nhân tình trong công việc, không ai dám chọc.
Chưa từng nghĩ sau này
Trước giờ lên lớp nào đó, có người thấy bên ngoài phòng học, giáo sư Phó ôm một cô bé đang tức giận vào ngực, mềm giọng nhỏ tiếng, đáy mắt lộ vẻ cưng chiều.
Sau khi vào học một phút anh mới đi vào, đối mặt với các học sinh ngồi nghiêm chỉnh lại đầy vẻ tò mò, anh vừa cởi khuy cài tay áo, đuôi lông mày mang ý cười, giọng nói ôn hòa hiếm có: "Xin lỗi, vừa rồi cô của các em giận dỗi thầy, mới vừa dỗ xong."
Mọi người:???
-
Có tin đồn Phó Tư Diễn có bạn gái, nhưng vẫn không thấy xuất hiện. Tất cả mọi người cười anh “kim ốc tàng kiều”(*).
(*) Có một truyền thuyết cực kì nổi tiếng về Trần Hoàng hậu, đó là Kim ốc tàng Kiều (金屋藏嬌), nghĩa là "nhà vàng cất người đẹp". Đây là một câu ngạn ngữ nổi tiếng, được biết đến như một lời định ước của phu quân đối với nguyên phối thê tử, là một trong những câu ngạn ngữ cổ điển nổi tiếng nhất trong văn hóa Trung Quốc.
Mãi đến một ngày nào đó, hội bạn bè đến nhà anh làm khách.
Mới vào cửa, đã thấy một cô nhóc nhỏ nhắn xinh xắn, mặc váy ngủ xem TV trên sofa.
Cô bé thấy có người lạ đến, xấu hổ muốn chạy lên trên lầu, lại bị Phó Tư Diễn bế lên, giọng hơi trầm: "Không đi giày đã chạy loạn gì, hả?"
Dung Hoan ôm lấy cổ của anh, chôn đầu vào hõm cổ của anh, giọng nói yêu kiều mềm mại: "Chú Phó..."
Anh ôm chặt eo nhỏ của cô, giọng hơi cao lên: "Gọi là gì?"
Cô đỏ mặt, khẽ gọi một tiếng: "Tư Diễn..."
Anh cười khẽ, hôn lên đôi môi mềm của cô: "Rất ngoan."
Thiếu nữ ngoan ngoãn, hướng nội nhưng thỉnh thoảng rất có vẻ đẹp oxy(*) x Yêu nghiệt đầu óc đen tối siêu cợt nhả mà lịch sự bại hoại
(*) Người đẹp oxy là danh hiệu được đặt ra để chỉ những người đẹp có nhan sắc tự nhiên, nhẹ nhàng khiến người đối diện cảm thấy thoải mái khi nhìn vào.
Khúc dạo đầu nữ chính đã thành niên, nam nữ chính không quen & không có liên hệ máu mủ.
Danh Sách Chương Cưng Chiều - Mộ Nghĩa TruyenChu
- #1Chương 1
- #2Chương 2
- #3Chương 3
- #4Chương 4
- #5Chương 5
- #6Chương 6
- #7Chương 7
- #8Chương 8
- #9Chương 9
- #10Chương 10
- #11Chương 11
- #12Chương 12
- #13Chương 13
- #14Chương 14
- #15Chương 15
- #16Chương 16
- #17Chương 17
- #18Chương 18
- #19Chương 19
- #20Chương 20
- #21Chương 21
- #22Chương 22
- #23Chương 23
- #24Chương 24
- #25Chương 25
- #26Chương 26
- #27Chương 27
- #28Chương 28
- #29Chương 29
- #30Chương 30
- #31Chương 31
- #32Chương 32
- #33Chương 33
- #34Chương 34
- #35Chương 35
- #36Chương 36
- #37Chương 37
- #38Chương 38
- #39Chương 39
- #40Chương 40
- #41Chương 41
- #42Chương 42
- #43Chương 43
- #44Chương 44
- #45Chương 45
- #46Chương 46
- #47Chương 47
- #48Chương 48
- #49Chương 49
- #50Chương 50