
Còn tiếp
Chỉ Xuân Mới Biết Chốn Này
127
Chương
0
Lượt xem
278104
Đề cử
Giới Thiệu Chỉ Xuân Mới Biết Chốn Này Truyện Chữ
Tác giả: Phong Ca Thả Hành
Độ dài: 109 chương + 8 ngoại truyện
Thể loại: Cung đình hầu tước, Duyên trời định, Kim bài đề cử, Kim Bảng
Giới thiệu
Kỷ Vân Hành phát hiện ra chú chó con mà nàng nhặt được đã phát điên rồi.
Chẳng những thấy nàng không thèm vẫy đuôi, không thèm cọ vào bên chân nàng, mang cơm cho nó nó cũng chẳng ăn, còn không cho nàng sờ vào nó, cứ trốn trong góc phòng mở to mắt nhìn chằm chằm nàng một cách đề phòng.
Trước đó chẳng qua nàng chỉ nói bâng quơ một câu: “Nghe nói cháu trai của Hoàng Đế là một kẻ hống hách kiêu ngạo, hắn đã bị chó rượt cắn cả nửa ngày.”
Kỷ Vân Hành tức giận cột nó dưới gốc cây ngoài sân cả đêm, để mặc nó sủa la inh ỏi cũng chẳng thèm để ý, nàng đã quyết định dạy dỗ nó một phen để nó tự mình hối lỗi.
Nào ngờ sáng sớm ngày hôm sau, đã có một thiếu niên khôi ngô tuấn tú đã trèo qua mái tường nhà nàng.
***
Hứa Quân Hách vốn đang yên lành đi theo Hoàng gia gia đến Linh Châu nghỉ hè tránh nóng, nhưng chẳng biết giữa chừng đã trúng phải tà thuật gì mà cứ mỗi khi mặt trời lặn hắn sẽ xuyên vào người chú chó nhỏ được một cô nương tên là Kỷ Vân Hành nuôi dưỡng.
Tiểu cô nương này ở nhà họ Kỷ không có cha thương mẹ yêu, nàng sống trong một tiểu viện khuất nẻo, bị người ta trèo đầu cưỡi cổ bắt nạt.
Mà loại người khiếp nhược hèn nhát, nhẫn nhục chịu đựng chính là kiểu người Hứa Quân Hách ghét nhất trong đời.
Nhưng vào buổi hội chùa giăng đèn kết hoa của một ngày nào đó trong tương lai, Hứa Quân Hách đã đến nơi hẹn nhưng đợi mãi mà không thấy người đâu, vừa ra ngoài đi tìm thì nhìn thấy Kỷ Vân Hành đang tặng túi thơm cho con trai trưởng nhà Đỗ viên ngoại, hắn tức giận lao tới đoạt lấy:
“Không phải đã dạy nàng suốt mấy lần rồi sao, chiếc túi thơm này phải tặng cho ta!”
Độ dài: 109 chương + 8 ngoại truyện
Thể loại: Cung đình hầu tước, Duyên trời định, Kim bài đề cử, Kim Bảng
Giới thiệu
Kỷ Vân Hành phát hiện ra chú chó con mà nàng nhặt được đã phát điên rồi.
Chẳng những thấy nàng không thèm vẫy đuôi, không thèm cọ vào bên chân nàng, mang cơm cho nó nó cũng chẳng ăn, còn không cho nàng sờ vào nó, cứ trốn trong góc phòng mở to mắt nhìn chằm chằm nàng một cách đề phòng.
Trước đó chẳng qua nàng chỉ nói bâng quơ một câu: “Nghe nói cháu trai của Hoàng Đế là một kẻ hống hách kiêu ngạo, hắn đã bị chó rượt cắn cả nửa ngày.”
Kỷ Vân Hành tức giận cột nó dưới gốc cây ngoài sân cả đêm, để mặc nó sủa la inh ỏi cũng chẳng thèm để ý, nàng đã quyết định dạy dỗ nó một phen để nó tự mình hối lỗi.
Nào ngờ sáng sớm ngày hôm sau, đã có một thiếu niên khôi ngô tuấn tú đã trèo qua mái tường nhà nàng.
***
Hứa Quân Hách vốn đang yên lành đi theo Hoàng gia gia đến Linh Châu nghỉ hè tránh nóng, nhưng chẳng biết giữa chừng đã trúng phải tà thuật gì mà cứ mỗi khi mặt trời lặn hắn sẽ xuyên vào người chú chó nhỏ được một cô nương tên là Kỷ Vân Hành nuôi dưỡng.
Tiểu cô nương này ở nhà họ Kỷ không có cha thương mẹ yêu, nàng sống trong một tiểu viện khuất nẻo, bị người ta trèo đầu cưỡi cổ bắt nạt.
Mà loại người khiếp nhược hèn nhát, nhẫn nhục chịu đựng chính là kiểu người Hứa Quân Hách ghét nhất trong đời.
Nhưng vào buổi hội chùa giăng đèn kết hoa của một ngày nào đó trong tương lai, Hứa Quân Hách đã đến nơi hẹn nhưng đợi mãi mà không thấy người đâu, vừa ra ngoài đi tìm thì nhìn thấy Kỷ Vân Hành đang tặng túi thơm cho con trai trưởng nhà Đỗ viên ngoại, hắn tức giận lao tới đoạt lấy:
“Không phải đã dạy nàng suốt mấy lần rồi sao, chiếc túi thơm này phải tặng cho ta!”
Danh Sách Chương Chỉ Xuân Mới Biết Chốn Này TruyenChu
- #51Chương 51: Hứa Quân Hách không nghĩ ra tại sao lại như vậy.
- #52Chương 52: “Bởi vì Lương Học chính là tinh thông việc học.”
- #53Chương 53: “Học được nịnh hót.” Hứa Quân Hách hừ nhẹ một tiếng.
- #54Chương 54: “Cô biết người mình vẽ là ai không?” Hứa Quân Hách hỏi.
- #55Chương 55: “Lật lại bản án cũ, để chân tướng được phơi bày trước thiên hạ.”
- #56Chương 56: Hắn nhìn đôi mắt đầy tin tưởng của Kỷ Vân Hành, bèn quyết định lờ đi cảm giác chiếm hữu lạ kỳ của bản thân
- #57Chương 57: Lẽ nào lòng Kỷ Vân Hành lại khó yên phận như vậy, nhất định phải đặt lên người ai đó à?
- #58Chương 58: Khuôn mặt nàng hiện lên sự vui mừng khi tình cờ gặp được Hứa Quân Hách.
- #59Chương 59: “Đúng vậy, nàng ấy thông minh lanh lợi, ta rất thích.”
- #60Chương 60: “Ta có thể dạy cô”
- #61Chương 61: Điều đó khiến Hứa Quân Hách rất khó chịu
- #62Chương 62: “Là thích túi thơm của cô, hay là thứ gì khác?”
- #63Chương 63: Lời ngọt ngào như chiếc bẫy khiến người ta cam lòng sa chân vào.
- #64Chương 64: Nếu đã là thứ nàng học từ hắn, hắn thu lại cũng chẳng có gì sai.
- #65Chương 65: “Nửa đêm nửa hôm chẳng chịu đi ngủ còn ở đây phát bệnh.”
- #66Chương 66: “Chỗ này bẩn rồi, để ta rửa sạch cho cô.”
- #67Chương 67: “Rốt cuộc cô đang sống vì ai?”
- #68Chương 68: Hắn cứ nhìn mình mãi thế này nhất định là có chuyện muốn nói với mình
- #69Chương 69: “Nàng hãy mang túi thơm đã thêu xong đến tặng ta.”
- #70Chương 70: Túi thơm này là của Đỗ công tử, không phải của ngài!
- #71Chương 71: Ta với nàng ấy, ai hẹn trước?
- #72Chương 72: Chỉ tiếc giấy ngắn tình dài!
- #73Chương 73: Kỷ Vân Hành là cây non lớn lên trên vùng đất lạnh giá này, lúc nào bị gió thổi trúng đều sẽ ngả nghiêng ngả ngửa
- #74Chương 74: “Năm nay thí chủ lại đến rồi!”
- #75Chương 75: Quyển 3: Tiết Xuân Phân - Chương 75: Phi vân nhiễm nhiễm hành cao mộ
- #76Chương 76: Chỉ xuân mới biết chốn này!
- #77Chương 77: Kỷ Vân Hành cảm thấy mình sẽ không phạm phải bất kỳ luật lệ nào của Kinh thành nữa!
- #78Chương 78: Ta phải đi rồi! Ta xuống núi đây!
- #79Chương 79: Nàng liếm môi, mong rằng Hứa Quân Hách sẽ không bao giờ nhớ lại chuyện hôm đó!
- #80Chương 80: Trêu chọc Hoàng thái tôn sẽ bị nhốt vào nhà lao đấy!
- #81Chương 81: Kỷ nha đầu, ngươi có biết nơi này là đâu không?
- #82Chương 82: Làm người phải biết ơn báo đáp!
- #83Chương 83: Hứa Quân Hách cảm thấy điều đó chẳng có gì là lạ, bởi lẽ những người động lòng trên đời này đều như vậy, h
- #84Chương 84: Đây là cái bẫy đã được sắp đặt tỉ mỉ để hãm hại Bùi gia.
- #85Chương 85: “Trông ngài yếu hơn rất nhiều, không còn như trước kia nữa.”
- #86Chương 86: Lục Cúc không muốn chết, nhưng càng không muốn Kỷ Vân Hành phải chết.
- #87Chương 87: Đêm nay, nàng là người lợi hại nhất!
- #88Chương 88: Đương nhiên rồi, người nào cho rằng Hữu Hữu vô dụng thì đều là kẻ có mắt không tròng!
- #89Chương 89: Quả thật cần phải tính toán món nợ giữa hai ta!
- #90Chương 90: Nàng cũng cảm thấy ta đang ức hiếp nàng sao?
- #91Chương 91: Lương Học đối xử với ta rất tốt, không có ức hiếp ta!
- #92Chương 92: Hóa ra hắn lại là kẻ bạc tình phụ nghĩa!
- #93Chương 93: Cũng chính vì chuyện đó mà sau này ông ta mới phải sống mấy năm trời trong vai người lương thiện.
- #94Chương 94: Đây mới là thứ mà Hứa Quân Hách đang tìm kiếm!
- #95Chương 95: Tựa như lửa đồng không thể dập tắt, xuân đến gió lại thổi bừng
- #96Chương 96: Rất nhiều năm sau khi Kỷ Vân Hành nhớ lại đêm tối đó, nàng vẫn cảm thấy đó là con đường núi đáng sợ nhất mà n
- #97Chương 97: Kỷ Vân Hành, sao nàng lại mít ướt như vậy?
- #98Chương 98: “Đối với ta, đó chính là mất mát.”
- #99Chương 99: Chỉ một câu nói ấy thôi đã làm Hứa Quân Hách nhớ mãi đến tận bây giờ.
- #100Chương 100: Vị này chính là Thái tôn Điện hạ…!