
Còn tiếp
Chỉ Xuân Mới Biết Chốn Này
127
Chương
0
Lượt xem
278104
Đề cử
Giới Thiệu Chỉ Xuân Mới Biết Chốn Này Truyện Chữ
Tác giả: Phong Ca Thả Hành
Độ dài: 109 chương + 8 ngoại truyện
Thể loại: Cung đình hầu tước, Duyên trời định, Kim bài đề cử, Kim Bảng
Giới thiệu
Kỷ Vân Hành phát hiện ra chú chó con mà nàng nhặt được đã phát điên rồi.
Chẳng những thấy nàng không thèm vẫy đuôi, không thèm cọ vào bên chân nàng, mang cơm cho nó nó cũng chẳng ăn, còn không cho nàng sờ vào nó, cứ trốn trong góc phòng mở to mắt nhìn chằm chằm nàng một cách đề phòng.
Trước đó chẳng qua nàng chỉ nói bâng quơ một câu: “Nghe nói cháu trai của Hoàng Đế là một kẻ hống hách kiêu ngạo, hắn đã bị chó rượt cắn cả nửa ngày.”
Kỷ Vân Hành tức giận cột nó dưới gốc cây ngoài sân cả đêm, để mặc nó sủa la inh ỏi cũng chẳng thèm để ý, nàng đã quyết định dạy dỗ nó một phen để nó tự mình hối lỗi.
Nào ngờ sáng sớm ngày hôm sau, đã có một thiếu niên khôi ngô tuấn tú đã trèo qua mái tường nhà nàng.
***
Hứa Quân Hách vốn đang yên lành đi theo Hoàng gia gia đến Linh Châu nghỉ hè tránh nóng, nhưng chẳng biết giữa chừng đã trúng phải tà thuật gì mà cứ mỗi khi mặt trời lặn hắn sẽ xuyên vào người chú chó nhỏ được một cô nương tên là Kỷ Vân Hành nuôi dưỡng.
Tiểu cô nương này ở nhà họ Kỷ không có cha thương mẹ yêu, nàng sống trong một tiểu viện khuất nẻo, bị người ta trèo đầu cưỡi cổ bắt nạt.
Mà loại người khiếp nhược hèn nhát, nhẫn nhục chịu đựng chính là kiểu người Hứa Quân Hách ghét nhất trong đời.
Nhưng vào buổi hội chùa giăng đèn kết hoa của một ngày nào đó trong tương lai, Hứa Quân Hách đã đến nơi hẹn nhưng đợi mãi mà không thấy người đâu, vừa ra ngoài đi tìm thì nhìn thấy Kỷ Vân Hành đang tặng túi thơm cho con trai trưởng nhà Đỗ viên ngoại, hắn tức giận lao tới đoạt lấy:
“Không phải đã dạy nàng suốt mấy lần rồi sao, chiếc túi thơm này phải tặng cho ta!”
Độ dài: 109 chương + 8 ngoại truyện
Thể loại: Cung đình hầu tước, Duyên trời định, Kim bài đề cử, Kim Bảng
Giới thiệu
Kỷ Vân Hành phát hiện ra chú chó con mà nàng nhặt được đã phát điên rồi.
Chẳng những thấy nàng không thèm vẫy đuôi, không thèm cọ vào bên chân nàng, mang cơm cho nó nó cũng chẳng ăn, còn không cho nàng sờ vào nó, cứ trốn trong góc phòng mở to mắt nhìn chằm chằm nàng một cách đề phòng.
Trước đó chẳng qua nàng chỉ nói bâng quơ một câu: “Nghe nói cháu trai của Hoàng Đế là một kẻ hống hách kiêu ngạo, hắn đã bị chó rượt cắn cả nửa ngày.”
Kỷ Vân Hành tức giận cột nó dưới gốc cây ngoài sân cả đêm, để mặc nó sủa la inh ỏi cũng chẳng thèm để ý, nàng đã quyết định dạy dỗ nó một phen để nó tự mình hối lỗi.
Nào ngờ sáng sớm ngày hôm sau, đã có một thiếu niên khôi ngô tuấn tú đã trèo qua mái tường nhà nàng.
***
Hứa Quân Hách vốn đang yên lành đi theo Hoàng gia gia đến Linh Châu nghỉ hè tránh nóng, nhưng chẳng biết giữa chừng đã trúng phải tà thuật gì mà cứ mỗi khi mặt trời lặn hắn sẽ xuyên vào người chú chó nhỏ được một cô nương tên là Kỷ Vân Hành nuôi dưỡng.
Tiểu cô nương này ở nhà họ Kỷ không có cha thương mẹ yêu, nàng sống trong một tiểu viện khuất nẻo, bị người ta trèo đầu cưỡi cổ bắt nạt.
Mà loại người khiếp nhược hèn nhát, nhẫn nhục chịu đựng chính là kiểu người Hứa Quân Hách ghét nhất trong đời.
Nhưng vào buổi hội chùa giăng đèn kết hoa của một ngày nào đó trong tương lai, Hứa Quân Hách đã đến nơi hẹn nhưng đợi mãi mà không thấy người đâu, vừa ra ngoài đi tìm thì nhìn thấy Kỷ Vân Hành đang tặng túi thơm cho con trai trưởng nhà Đỗ viên ngoại, hắn tức giận lao tới đoạt lấy:
“Không phải đã dạy nàng suốt mấy lần rồi sao, chiếc túi thơm này phải tặng cho ta!”
Danh Sách Chương Chỉ Xuân Mới Biết Chốn Này TruyenChu
- #101Chương 101: Đại cô nương, Hoàng thượng cho gọi người!
- #102Chương 102: Nhưng nếu chúng ta thành hôn, Hoàng cung cũng sẽ là nhà của nàng!
- #103Chương 103: Kỷ Vân Hành, nàng rất đáng ghét!
- #104Chương 104: Những điều này… không được xem là thích sao?
- #105Chương 105
- #106Chương 106: Cũng chính vào lúc này, Kỷ Vân Hành mới hiểu ra rằng nàng không phải trận gió đông ấy!
- #107Chương 107: Tạm thời đã không còn nguy hiểm nữa!
- #108Chương 108: Trì Tiện đời này chỉ trung thành với một chủ!
- #109Chương 109: Chúc mừng cho thanh danh trong sạch đã được trả lại sau mười chín năm dài đằng đẵng! (Hoàn chính văn)
- #110Chương 110: Ngoại truyện 1: Nửa đoạn sáo gãy – Trì Tiện đúng là một người kỳ lạ!
- #111Chương 111: Ngoại truyện 2: Mùng bảy tháng bảy: Sinh nhật của ta, mong rằng ngài cũng được vui vẻ!
- #112Chương 112: Ngoại truyện 3: Rời Linh Châu đến Kinh Thành: Thế là rất nhiều năm sau đó, nàng đã không còn cô đơn nữa!
- #113Chương 113: Ngoại truyện 4: Yến tiệc mừng năm mới – Nguyệt một đời bên nhau!
- #114Chương 114: Ngoại truyện 5: Nếu án oan năm đó không xảy ra (1).
- #115Chương 115: Ngoại truyện 6: Nếu án oan năm đó không xảy ra (2)
- #116Chương 116: Ngoại truyện 7: Nếu án oan năm đó không xảy ra (3)
- #117Chương 117: Ngoại truyện 8: Nếu án oan năm đó không xảy ra (4) (Hoàn toàn văn)
- #118Chương 118
- #119Chương 119
- #120Chương 120
- #121Chương 121
- #122Chương 122
- #123Chương 123
- #124Chương 124
- #125Chương 125
- #126Chương 126
- #127Chương 127