
Còn tiếp
Chiêu Hồn
147
Chương
0
Lượt xem
285191
Đề cử
Giới Thiệu Chiêu Hồn Truyện Chữ
Từ thiếu niên Ngũ Lăng* cho đến nghịch thần phản quốc, cả đời Từ Hạc Tuyết tội lỗi chồng chất.
*
Dẫu cho chàng nhận tội bỏ mình đã mười lăm năm, trên đường phố Đại Tề vẫn chưa từng thôi đàm luận chuyện cũ, phỉ nhổ việc ác của chàng.
Nghê Tố chẳng bao giờ nghĩ rằng vào năm thứ mười lăm kể từ sau khi Từ Hạc Tuyết qua đời, nàng sẽ gặp chàng giữa đồng tuyết mênh mông.
Chàng chẳng hề hung ác như lời đồn, lại càng không phải thân cao mấy trượng, mặt xanh nanh vàng.
Chàng khoác chiếc áo lạnh đen tuyền mà nàng vừa mới đốt thành tro, tay cầm một ngọn đèn hiu hắt, gió thổi chẳng lay động góc áo, tuyết rơi chẳng dính đầu vai. Chàng bước chân trần đến trước mặt nàng, hỏi:
“Nàng là ai?”
Nghê Tố hối hận không cùng, nếu sớm biết áo lạnh kia dành cho Từ Hạc Tuyết, nàng sẽ chẳng bao giờ cho nó vào chậu than.
Nhưng sau đó, anh trai mất tích, nhà cửa bị đoạt. Lúc Nghê Tố sa cơ thất thế, tủi nhục không thôi thì bên người nàng chỉ còn mỗi cô hồn Từ Hạc Tuyết bầu bạn.
Chàng cùng nàng cắn răng bò ra khỏi bùn tanh, đứng thẳng eo, tìm anh trai, đòi công lý.
Chàng bên nàng xuyên qua mưa tuyết, đi hết đông xuân.
Khi mọi tâm nguyện viên mãn, nàng và Từ Hạc Tuyết đường ai nấy đi. Nàng mặc áo cưới, sắp sửa lấy vị công tử có gia thế, có dung mạo lẫn phong tư đều cực kỳ xuất chúng.
Thế nhưng khi màn đêm buông xuống, cô hồn Từ Hạc Tuyết ngồi giữa tán cây trải đầy sương hoa lại nhìn thấy nàng mặc hồng y, ôm nến hương, đội gió tuyết chạy đến.
“Nàng không thành thân nữa à?”.
“Em muốn chứ.”
Từ Hạc Tuyết mím môi, quay mặt đi chẳng muốn nói thêm với nàng nữa.
Cô gái dưới tán cây ngước lên nhìn chàng, sương tuyết ướt đẫm tóc mai:
“Từ Hạc Tuyết, em có nhiều nến và hương lắm, em có thể nuôi chàng thật lâu, chẳng sợ người ma khác lối, chúng ta cứ như vậy cả đời, có được không?”
Giới thiệu vắn tắt: Áo lạnh chiêu hồn, theo ta một đời.
*
Dẫu cho chàng nhận tội bỏ mình đã mười lăm năm, trên đường phố Đại Tề vẫn chưa từng thôi đàm luận chuyện cũ, phỉ nhổ việc ác của chàng.
Nghê Tố chẳng bao giờ nghĩ rằng vào năm thứ mười lăm kể từ sau khi Từ Hạc Tuyết qua đời, nàng sẽ gặp chàng giữa đồng tuyết mênh mông.
Chàng chẳng hề hung ác như lời đồn, lại càng không phải thân cao mấy trượng, mặt xanh nanh vàng.
Chàng khoác chiếc áo lạnh đen tuyền mà nàng vừa mới đốt thành tro, tay cầm một ngọn đèn hiu hắt, gió thổi chẳng lay động góc áo, tuyết rơi chẳng dính đầu vai. Chàng bước chân trần đến trước mặt nàng, hỏi:
“Nàng là ai?”
Nghê Tố hối hận không cùng, nếu sớm biết áo lạnh kia dành cho Từ Hạc Tuyết, nàng sẽ chẳng bao giờ cho nó vào chậu than.
Nhưng sau đó, anh trai mất tích, nhà cửa bị đoạt. Lúc Nghê Tố sa cơ thất thế, tủi nhục không thôi thì bên người nàng chỉ còn mỗi cô hồn Từ Hạc Tuyết bầu bạn.
Chàng cùng nàng cắn răng bò ra khỏi bùn tanh, đứng thẳng eo, tìm anh trai, đòi công lý.
Chàng bên nàng xuyên qua mưa tuyết, đi hết đông xuân.
Khi mọi tâm nguyện viên mãn, nàng và Từ Hạc Tuyết đường ai nấy đi. Nàng mặc áo cưới, sắp sửa lấy vị công tử có gia thế, có dung mạo lẫn phong tư đều cực kỳ xuất chúng.
Thế nhưng khi màn đêm buông xuống, cô hồn Từ Hạc Tuyết ngồi giữa tán cây trải đầy sương hoa lại nhìn thấy nàng mặc hồng y, ôm nến hương, đội gió tuyết chạy đến.
“Nàng không thành thân nữa à?”.
“Em muốn chứ.”
Từ Hạc Tuyết mím môi, quay mặt đi chẳng muốn nói thêm với nàng nữa.
Cô gái dưới tán cây ngước lên nhìn chàng, sương tuyết ướt đẫm tóc mai:
“Từ Hạc Tuyết, em có nhiều nến và hương lắm, em có thể nuôi chàng thật lâu, chẳng sợ người ma khác lối, chúng ta cứ như vậy cả đời, có được không?”
Giới thiệu vắn tắt: Áo lạnh chiêu hồn, theo ta một đời.
Danh Sách Chương Chiêu Hồn TruyenChu
- #51Chương 51: Đạp Sa Hành (hai)
- #52Chương 52: Đạp Sa Hành (ba)
- #53Chương 53: Đạp Sa Hành (bốn)
- #54Chương 54: Đạp Sa Hành (năm)
- #55Chương 55: Đạp Sa Hành (sáu)
- #56Chương 56: Thủy Long Ngâm (một)
- #57Chương 57: Thủy Long Ngâm (hai)
- #58Chương 58: Thủy Long Ngâm (ba)
- #59Chương 59: Thủy Long Ngâm (bốn)
- #60Chương 60: Thủy Long Ngâm (năm)
- #61Chương 61: Thủy Long Ngâm (sáu)
- #62Chương 62: Vĩnh Ngộ Nhạc (một)
- #63Chương 63: Vĩnh Ngộ Nhạc (hai)
- #64Chương 64: Vĩnh Ngộ Nhạc (ba)
- #65Chương 65: Vĩnh Ngộ Nhạc (bốn)
- #66Chương 66: Vĩnh Ngộ Nhạc (năm)
- #67Chương 67: Vĩnh Ngộ Nhạc (sáu)
- #68Chương 68: Tô Mạc Già (một)
- #69Chương 69: Tô Mạc Già (hai)
- #70Chương 70: Tô Mạc Già (ba)
- #71Chương 71: Tô Mạc Già (bốn)
- #72Chương 72: Tô Mạc Già (năm)
- #73Chương 73: Tô Mạc Già (sáu)
- #74Chương 74: Phá Trận (một)
- #75Chương 75: Phá Trận (hai)
- #76Chương 76: Phá Trận (ba)
- #77Chương 77: Phá Trận (bốn)
- #78Chương 78: Phá Trận (năm)
- #79Chương 79: Phá Trận (sáu)
- #80Chương 80: Hành Lộ Nan (một)
- #81Chương 81: Hành Lộ Nan (hai)
- #82Chương 82: Hành Lộ Nan (ba)
- #83Chương 83: Hành Lộ Nan (bốn)
- #84Chương 84: Hành Lộ Nan (năm)
- #85Chương 85: Hành Lộ Nan (sáu)
- #86Chương 86: Thiên Tịnh Sa (một)
- #87Chương 87: Thiên Tịnh Sa (hai)
- #88Chương 88: Thiên Tịnh Sa (ba)
- #89Chương 89: Thiên Tịnh Sa (bốn)
- #90Chương 90: Thiên Tịnh Sa (năm)
- #91Chương 91: Thiên Tịnh Sa (sáu)
- #92Chương 92: Giang Thành Tử (một)
- #93Chương 93: Giang Thành Tử (hai)
- #94Chương 94: Giang Thành Tử (ba)
- #95Chương 95: Giang Thành Tử (bốn)
- #96Chương 96: Giang Thành Tử (năm)
- #97Chương 97: Giang Thành Tử (sáu)
- #98Chương 98: Thước Kiều Tiên (một)
- #99Chương 99: Thước Kiều Tiên (hai)
- #100Chương 100: Thước Kiều Tiên (ba)