
Còn tiếp
Kiếm Ủng Minh Nguyệt
114
Chương
0
Lượt xem
278970
Đề cử
Giới Thiệu Kiếm Ủng Minh Nguyệt Truyện Chữ
Tác giả: Sơn Chi Tử
Nguồn: Wikidich - Converter: Reine
Số chương: 97 chương chính văn + 3 chương phiên ngoại
Thể loại: Ngôn tình, Cổ đại, HE, Tình cảm, Ngọt sủng, Hào môn thế gia, Cung đình hầu tước, Duyên trời tác hợp.
Văn án
Thương Nhung sinh ra là đích nữ Vinh Vương phủ, lúc chào đời trời sinh dị tượng, đến một tuổi bị ôm vào hoàng cung, phong làm Minh Nguyệt công chúa.
Thuần Thánh năm thứ 31
Xa giá thiên tử nam tuần, gặp phải phản quân đánh lén, Minh Nguyệt công chúa đi theo lưu lạc Nam Châu.
Ngày đó, Thương Nhung ở trên nền tuyết gặp được một hắc y thiếu niên, trong tay hắn nắm thanh trường kiếm dính máu, tuyết rơi đầy vai, đôi mắt cười trong suốt xinh đẹp trời sinh.
Thiếu niên dùng răng cắn mở nút gỗ trên bầu rượu, muốn đi ngang qua người nàng, lại cố tình nhìn thấy ánh mắt nàng trông mong nhìn vào bầu rượu của hắn.
"Ngươi khát?" Hắn hỏi.
Thương Nhung gật gật đầu.
Thiếu niên cong con mắt, lấy kiếm dính máu chỉ về nền tuyết trắng xóa, "Không bằng ăn một miếng?"
Tiểu công chúa kiều khí kiên định lắc đầu, "Dơ."
Hắn lại giống như nghe được lời buồn cười nào đó, "Ngươi không chê ta dơ?"
Nháy mắt tiếp theo, hắn mang bầu rượu tiến đến trước mặt nàng, rót cho nàng một ngụm rượu mạnh, được như ý nguyện nhìn thấy bộ dáng nàng ho sặc sụa đến cả mặt đỏ bừng, hắn cười rộ lên, trực tiếp lại ác liệt.
Sau khi Thương Nhung bị hắn nhặt về mới biết được, hắn là một sát thủ, mỗi ngày, hắn đều phải chém giết.
Nhưng từ sau khi nhặt được nàng, hắn có thêm một nhiệm vụ khác -- nuôi nàng.
Y phục nàng cần xinh đẹp, giày cần thêu hoa khảm châu, ăn cơm nhất định phải có thịt, tóc cũng cố tình cần hắn chải.
- -
Ngày nọ, thiếu niên thức đêm giết người trở về, mới ngủ được một canh giờ, vừa ngáp dài ngáp ngắn, vừa chải đầu cho nàng: "Ngươi thật phiền toái."
Thanh âm hắn có chút rầu rĩ.
"Thực xin lỗi." Thương Nhung chân thành xin lỗi.
"Không quan hệ." Thiếu niên bị nàng nhìn, bỗng nhiên vứt luôn mặt mũi.
- -
"Ta muốn nắm kiếm này trong tay,
- - mới dám bước lên Dao Đài*, ôm trọn Minh Nguyệt."
*Dao đài: Lâu đài làm bằng ngọc. Chỉ nơi tiên ở
Nguồn: Wikidich - Converter: Reine
Số chương: 97 chương chính văn + 3 chương phiên ngoại
Thể loại: Ngôn tình, Cổ đại, HE, Tình cảm, Ngọt sủng, Hào môn thế gia, Cung đình hầu tước, Duyên trời tác hợp.
Văn án
Thương Nhung sinh ra là đích nữ Vinh Vương phủ, lúc chào đời trời sinh dị tượng, đến một tuổi bị ôm vào hoàng cung, phong làm Minh Nguyệt công chúa.
Thuần Thánh năm thứ 31
Xa giá thiên tử nam tuần, gặp phải phản quân đánh lén, Minh Nguyệt công chúa đi theo lưu lạc Nam Châu.
Ngày đó, Thương Nhung ở trên nền tuyết gặp được một hắc y thiếu niên, trong tay hắn nắm thanh trường kiếm dính máu, tuyết rơi đầy vai, đôi mắt cười trong suốt xinh đẹp trời sinh.
Thiếu niên dùng răng cắn mở nút gỗ trên bầu rượu, muốn đi ngang qua người nàng, lại cố tình nhìn thấy ánh mắt nàng trông mong nhìn vào bầu rượu của hắn.
"Ngươi khát?" Hắn hỏi.
Thương Nhung gật gật đầu.
Thiếu niên cong con mắt, lấy kiếm dính máu chỉ về nền tuyết trắng xóa, "Không bằng ăn một miếng?"
Tiểu công chúa kiều khí kiên định lắc đầu, "Dơ."
Hắn lại giống như nghe được lời buồn cười nào đó, "Ngươi không chê ta dơ?"
Nháy mắt tiếp theo, hắn mang bầu rượu tiến đến trước mặt nàng, rót cho nàng một ngụm rượu mạnh, được như ý nguyện nhìn thấy bộ dáng nàng ho sặc sụa đến cả mặt đỏ bừng, hắn cười rộ lên, trực tiếp lại ác liệt.
Sau khi Thương Nhung bị hắn nhặt về mới biết được, hắn là một sát thủ, mỗi ngày, hắn đều phải chém giết.
Nhưng từ sau khi nhặt được nàng, hắn có thêm một nhiệm vụ khác -- nuôi nàng.
Y phục nàng cần xinh đẹp, giày cần thêu hoa khảm châu, ăn cơm nhất định phải có thịt, tóc cũng cố tình cần hắn chải.
- -
Ngày nọ, thiếu niên thức đêm giết người trở về, mới ngủ được một canh giờ, vừa ngáp dài ngáp ngắn, vừa chải đầu cho nàng: "Ngươi thật phiền toái."
Thanh âm hắn có chút rầu rĩ.
"Thực xin lỗi." Thương Nhung chân thành xin lỗi.
"Không quan hệ." Thiếu niên bị nàng nhìn, bỗng nhiên vứt luôn mặt mũi.
- -
"Ta muốn nắm kiếm này trong tay,
- - mới dám bước lên Dao Đài*, ôm trọn Minh Nguyệt."
*Dao đài: Lâu đài làm bằng ngọc. Chỉ nơi tiên ở
Danh Sách Chương Kiếm Ủng Minh Nguyệt TruyenChu
- #1Chương 1: 1: Giết Ta
- #2Chương 2: 2: Con Bướm Vàng
- #3Chương 3: 3: Lược Phong Lâu
- #4Chương 4: 4: Không Cần Chịu Đựng
- #5Chương 5: 5: Quả Mơ Đường
- #6Chương 6: 6: Cảm Ơn Ngươi
- #7Chương 7: 7: Không Được Khóc
- #8Chương 8: 8: Ba Quyển Sách
- #9Chương 9: 9: Đi Làm Khách
- #10Chương 10: 10: Học Tư Bôn
- #11Chương 11: 11: Không Thể Nói
- #12Chương 12: 12: Đi Ăn Đêm
- #13Chương 13: 13: Tựa Con Diều
- #14Chương 14: 14: Lần Đầu Tiên
- #15Chương 15: 15: 50 Lượng Vàng
- #16Chương 16: 16: Miếu Sơn Thần
- #17Chương 17: 17: Bầu Trời Xanh
- #18Chương 18: 18: Đôi Bóng
- #19Chương 19: 19: Bím Tóc
- #20Chương 20: 20: Ta Biết
- #21Chương 21: 21: Búp Bê Vải
- #22Chương 22: 22: Hộp Phấn Mặt
- #23Chương 23: 23: Đêm Giết Người
- #24Chương 24: 24: Không Giống
- #25Chương 25: 25: Nhất Định Đau
- #26Chương 26: 26: Ta Buồn Ngủ Quá
- #27Chương 27: 27: Nắm Tay Ta
- #28Chương 28: Luyến tiếc
- #29Chương 29: Đã biết
- #30Chương 30: Ngươi gạt ta
- #31Chương 31: Đáng thương nhất
- #32Chương 32: Đúng hay không
- #33Chương 33: Có ngốc không
- #34Chương 34: Thực xin lỗi
- #35Chương 35: Có chút đau
- #36Chương 36: Muốn không
- #37Chương 37: Đèn Hoa Quỳnh
- #38Chương 38: Tạo Tương Đường
- #39Chương 39: Thích nàng
- #40Chương 40: Đêm mưa xuân
- #41Chương 41: Có tính không
- #42Chương 42: Rất đẹp
- #43Chương 43: Có muốn
- #44Chương 44: Vậy là đủ rồi
- #45Chương 45: Dạy ngươi chơi
- #46Chương 46-1: Chương 46.1 - Không cần sợ
- #47Chương 46-2: Chương 46.2 - Không cần sợ
- #48Chương 47: C.47 - Thần Khê sơn
- #49Chương 48: C.48 - Không có nữa
- #50Chương 49: C.49 - Đổi lấy thiệt lòng