
Còn tiếp
Chọc Đông Cung - Tiểu Hoà Miêu
148
Chương
0
Lượt xem
279234
Đề cử
Giới Thiệu Chọc Đông Cung - Tiểu Hoà Miêu Truyện Chữ
Thái tử gia thủ đoạn thâm sâu x Bánh ngọt nhỏ yểu điệu nhát gan
Đương kim Thái tử dung mạo đẹp đẽ, hoài châu uẩn ngọc [1], tính tình điềm đạm.
Một vị quân tử đứng đắn là thế, mà lại cứ vô tình bị Khúc Ngưng Hề nhìn thấy cảnh ra tay giết người.
Bờ môi hắn khẽ nhếch, tay không bẻ gãy cần cổ của tiểu cung nữ gian tế.
Nét tà ác nơi gương mặt như đã khiến hắn trở thành một người hoàn toàn khác so với mọi ngày, Khúc Ngưng Hề hoảng sợ không thôi.
Chết rồi, ai bảo nàng lại đi phá vỡ lớp ngụy trang của hắn…
Thân là cháu gái của kế Hoàng hậu, trời sinh hai người đã không cùng chiến tuyến, vì mạng sống của mình, nàng chỉ đành run lẩy bẩy mà nói dối, bày tỏ rằng mình đã ái mộ Thái tử từ lâu.
Khúc Ngưng Hề thành công giữ lại được mạng sống, chỉ là, sự uy hiếp ấy vẫn chưa biến mất hoàn toàn.
Nàng nhìn vị Thái tử đang đứng trước mặt mình, dường như có một thứ hứng thú lạnh lùng và độc ác nào đó đang bị ẩn giấu đằng sau cái thân phận này, ấy là thứ tâm lý đùa bỡn người khác như “mèo vờn chuột”.
Thậm chí là, ngay trong thời khắc mà hắn bị trúng độc…
“Qua đây.”
Bùi Ứng Tiêu lệ chí mi hồng, hắn vừa nhìn về phía nàng bằng ánh mắt âm trầm, vừa chậm rãi xoa xoa giọt máu nơi đầu ngón tay.
Khúc Ngưng Hề hoảng sợ tới mức bật khóc ngay tại chỗ!
Về sau, không hiểu tại sao mà nàng lại trở thành Thái tử phi, ai cũng nói là do kế Hoàng hậu thủ đoạn cao cường, không ngờ là bà ta lại có thể đưa cháu gái của mình vào Đông Cung.
Thái tử phong quang tễ nguyệt [2], ngày nào cũng về thẳng nhà, chưa từng “trêu hoa ghẹo nguyệt” bên ngoài, khiến cho các quý nữ ghen tỵ đến nỗi chỉ muốn phát điên lên thôi.
Chỉ có mỗi mình Khúc Ngưng Hề mới có thể hiểu hết được sự mạnh mẽ và cảm giác áp bách mà hắn mang đến. Chỉ có mỗi mình nàng mới có thể thấy hết được hắn “đa trí cận mưu” [3] ra sao. Và cũng chỉ có mỗi mình nàng mới thấy được bộ mặt thật vừa đen tối vừa nguy hiểm được hắn ẩn giấu đằng sau lớp mặt nạ kia.
1. Có chút cường thủ hào đoạt, nam chính chỉ xấu xa với mỗi mình nữ chính thôi.
2. Ngày ngày nữ chính chỉ nghĩ cách làm sao để dỗ dành người kia.
——————
Chú thích:
[1] Hoài châu uẩn ngọc (怀珠韫玉): chỉ người biết trân trọng người có tài năng và đức hạnh, mang hàm nghĩa khá giống với cụm “biệt nhỡn liên tài”.
[2] Phong quang tễ nguyệt (风光霁月): chỉ cảnh trời quang mây tạnh sau cơn mưa, nhưng trong ngữ cảnh này, câu thành ngữ này được hiểu theo nghĩa chuyển, là chỉ một người có tấm lòng rộng lượng, khoáng đạt.
[3] Đa trí cận mưu (多智近妖): nói về sự mưu trí hơn người, được dùng để khen ngợi ai đó rất giỏi trong việc đưa ra chiến lược và chiến thắng kẻ thù của mình.
Đương kim Thái tử dung mạo đẹp đẽ, hoài châu uẩn ngọc [1], tính tình điềm đạm.
Một vị quân tử đứng đắn là thế, mà lại cứ vô tình bị Khúc Ngưng Hề nhìn thấy cảnh ra tay giết người.
Bờ môi hắn khẽ nhếch, tay không bẻ gãy cần cổ của tiểu cung nữ gian tế.
Nét tà ác nơi gương mặt như đã khiến hắn trở thành một người hoàn toàn khác so với mọi ngày, Khúc Ngưng Hề hoảng sợ không thôi.
Chết rồi, ai bảo nàng lại đi phá vỡ lớp ngụy trang của hắn…
Thân là cháu gái của kế Hoàng hậu, trời sinh hai người đã không cùng chiến tuyến, vì mạng sống của mình, nàng chỉ đành run lẩy bẩy mà nói dối, bày tỏ rằng mình đã ái mộ Thái tử từ lâu.
Khúc Ngưng Hề thành công giữ lại được mạng sống, chỉ là, sự uy hiếp ấy vẫn chưa biến mất hoàn toàn.
Nàng nhìn vị Thái tử đang đứng trước mặt mình, dường như có một thứ hứng thú lạnh lùng và độc ác nào đó đang bị ẩn giấu đằng sau cái thân phận này, ấy là thứ tâm lý đùa bỡn người khác như “mèo vờn chuột”.
Thậm chí là, ngay trong thời khắc mà hắn bị trúng độc…
“Qua đây.”
Bùi Ứng Tiêu lệ chí mi hồng, hắn vừa nhìn về phía nàng bằng ánh mắt âm trầm, vừa chậm rãi xoa xoa giọt máu nơi đầu ngón tay.
Khúc Ngưng Hề hoảng sợ tới mức bật khóc ngay tại chỗ!
Về sau, không hiểu tại sao mà nàng lại trở thành Thái tử phi, ai cũng nói là do kế Hoàng hậu thủ đoạn cao cường, không ngờ là bà ta lại có thể đưa cháu gái của mình vào Đông Cung.
Thái tử phong quang tễ nguyệt [2], ngày nào cũng về thẳng nhà, chưa từng “trêu hoa ghẹo nguyệt” bên ngoài, khiến cho các quý nữ ghen tỵ đến nỗi chỉ muốn phát điên lên thôi.
Chỉ có mỗi mình Khúc Ngưng Hề mới có thể hiểu hết được sự mạnh mẽ và cảm giác áp bách mà hắn mang đến. Chỉ có mỗi mình nàng mới có thể thấy hết được hắn “đa trí cận mưu” [3] ra sao. Và cũng chỉ có mỗi mình nàng mới thấy được bộ mặt thật vừa đen tối vừa nguy hiểm được hắn ẩn giấu đằng sau lớp mặt nạ kia.
1. Có chút cường thủ hào đoạt, nam chính chỉ xấu xa với mỗi mình nữ chính thôi.
2. Ngày ngày nữ chính chỉ nghĩ cách làm sao để dỗ dành người kia.
——————
Chú thích:
[1] Hoài châu uẩn ngọc (怀珠韫玉): chỉ người biết trân trọng người có tài năng và đức hạnh, mang hàm nghĩa khá giống với cụm “biệt nhỡn liên tài”.
[2] Phong quang tễ nguyệt (风光霁月): chỉ cảnh trời quang mây tạnh sau cơn mưa, nhưng trong ngữ cảnh này, câu thành ngữ này được hiểu theo nghĩa chuyển, là chỉ một người có tấm lòng rộng lượng, khoáng đạt.
[3] Đa trí cận mưu (多智近妖): nói về sự mưu trí hơn người, được dùng để khen ngợi ai đó rất giỏi trong việc đưa ra chiến lược và chiến thắng kẻ thù của mình.
Danh Sách Chương Chọc Đông Cung - Tiểu Hoà Miêu TruyenChu
- #51Chương 51: Không để ý (2)
- #52Chương 52: Mờ mịt (1)
- #53Chương 53: Mờ mịt (2)
- #54Chương 54: Manh mối (1)
- #55Chương 55: Manh mối (2)
- #56Chương 56: Hạ bộ (1)
- #57Chương 57: Hạ bộ (2)
- #58Chương 58: Đường đêm (1)
- #59Chương 59: Đường đêm (2)
- #60Chương 60: Tai vách mạch dừng (1)
- #61Chương 61: Tai vách mạch dừng (2)
- #62Chương 62: Thành thật hơn (1)
- #63Chương 63: Thành thật hơn (2)
- #64Chương 64: Lòng dạ Thái tử (1)
- #65Chương 65: Lòng dạ Thái tử (2)
- #66Chương 66: Chúng không sao chứ? (1)
- #67Chương 67: Chúng không sao chứ? (2)
- #68Chương 68: Tuyệt đối không thể (1)
- #69Chương 69: Tuyệt đối không thể (2)
- #70Chương 70: Chẳng lẽ nàng đã đồng ý với điện hạ? (1)
- #71Chương 71: Chẳng lẽ nàng đã đồng ý với điện hạ? (2)
- #72Chương 72: Cô an ủi nàng trước (1)
- #73Chương 73: Cô an ủi nàng trước (2)
- #74Chương 74: Nhìn bên trái (1)
- #75Chương 75: Nhìn bên trái (2)
- #76Chương 76: Suy đoán (1)
- #77Chương 77: Suy đoán (2)
- #78Chương 78: Quà tân hôn (1)
- #79Chương 79: Quà tân hôn (2)
- #80Chương 80: Nàng thích trang nào? (1)
- #81Chương 81: Nàng thích trang nào? (2)
- #82Chương 82: Sợ hãi đến ngất đi (1)
- #83Chương 83: Sợ hãi đến ngất đi (2)
- #84Chương 84: Bổn phận của nàng (1)
- #85Chương 85: Bổn phận của nàng (2)
- #86Chương 86: Nàng sợ cái gì? (1)
- #87Chương 87: Nàng sợ cái gì? (2)
- #88Chương 88: Nàng sợ sao? (1)
- #89Chương 89: Nàng sợ sao? (2)
- #90Chương 90: Nguyên Vinh phu nhân (1)
- #91Chương 91: Nguyên Vinh phu nhân (2)
- #92Chương 92: Chuyện xưa (1)
- #93Chương 93: Chuyện xưa (2)
- #94Chương 94: Ý tưởng (1)
- #95Chương 95: Ý tưởng (2)
- #96Chương 96: Thiên gia thân tình (1)
- #97Chương 97: Thiên gia thân tình (2)
- #98Chương 98: Bản năng phát hiện
- #99Chương 99: Rời kinh
- #100Chương 100: Làm phiền