
Còn tiếp
Cô Dâu Mười Chín Tuổi
112
Chương
0
Lượt xem
299859
Đề cử
Giới Thiệu Cô Dâu Mười Chín Tuổi Truyện Chữ
Thể loại: Ngôn tình Hiện đại
Nguồn: Raw + Convert: ngocquynh520
Editor: Mẹ Bầu
Betaer: Mẹ Bầu
Năm Tống Ương Ương vừa tròn mười chín tuổi đã phải nghe theo sự sắp xếp của gia tộc gả cho Đại thiếu gia của Trần thị là Trần Tấn Nhiên.
Hôn lễ được tổ chức hoành tráng, giống như trong huyền thoại, khiến cho tất cả mọi người trong thành phố đều rung động và hâm mộ, nhưng ai biết được rằng đây lại là khởi đầu của cuộc hôn nhân đầy đau khổ của Tống Ương Ương.
Bởi vì chán ghét sự sắp đặt hôn nhân của gia tộc và cha mẹ mà ngay sau buổi lễ Trần Tấn Nhiên liền mất tích. Hơn ba năm sau khi kết hôn anh cũng chưa từng xuất hiện một lần ở tân phòng.
Ngoại trừ những buổi yến tiệc trong đại cuối năm của gia tộc, ngoại trừ ngày mừng thọ của hai bên cha mẹ, cho tới bây giờ cô vẫn chưa từng được gặp gỡ người chồng của mình. Mà anh dù ngay bên cạnh cô cũng chưa từng liếc mắt nhìn cô một lần.
Sau ba năm cưới cô, anh vẫn không biết rõ được hình dạng của cô như thế nào. Tóng Ương Ương lúc đầu còn tràn đầy sự chờ mong, nhưng về sau trái tim cô cũng dần dần nguội lạnh như tro tàn. Cuối cùng sau ba năm sống trong tình trạng như vậy, cô quyết định ra đi. Ở một nơi hẻo lánh, dưới sự trợ giúp của những người bạn tốt, cô bắt đầu cuộc sống mới.
Cô mở một quán cà phê nho nhỏ, phong cách đặc biệt yên tĩnh và thư thái. Ngẫu nhiên thời gian này Trần Tấn Nhiên lại trở thành khách quen ở chỗ đó. Bọn họ dần dần quen biết, nói chuyện với nhau thật vui. Chỉ là anh chợt có chút nghi hoặc, thực sự chưa bao giờ nghĩ tới, người phụ nữ trong sáng như ánh nắng ban mai, dịu dàng xinh đẹp đang ở trước mắt mình kia, lại chính là người vợ mà anh đã lạnh nhạt suốt ba năm. Anh hỏi ý kiến cô về sự bất đồng của người phụ nữ, cô chỉ mỉm cười đối với anh, chân thành nói ra những cách nhìn và quan điểm chân thật nhất.. Chỉ chớp mắt một cái, nhưng lệ đã rơi đầy mặt.
Trần Tấn Nhiên, chẳng lẽ anh vẫn một mực không nhận ra rằng, tôi là vợ của anh chứ không phải một con rối chỉ biết theo sự điều khiển của người khác.
Nguồn: Raw + Convert: ngocquynh520
Editor: Mẹ Bầu
Betaer: Mẹ Bầu
Năm Tống Ương Ương vừa tròn mười chín tuổi đã phải nghe theo sự sắp xếp của gia tộc gả cho Đại thiếu gia của Trần thị là Trần Tấn Nhiên.
Hôn lễ được tổ chức hoành tráng, giống như trong huyền thoại, khiến cho tất cả mọi người trong thành phố đều rung động và hâm mộ, nhưng ai biết được rằng đây lại là khởi đầu của cuộc hôn nhân đầy đau khổ của Tống Ương Ương.
Bởi vì chán ghét sự sắp đặt hôn nhân của gia tộc và cha mẹ mà ngay sau buổi lễ Trần Tấn Nhiên liền mất tích. Hơn ba năm sau khi kết hôn anh cũng chưa từng xuất hiện một lần ở tân phòng.
Ngoại trừ những buổi yến tiệc trong đại cuối năm của gia tộc, ngoại trừ ngày mừng thọ của hai bên cha mẹ, cho tới bây giờ cô vẫn chưa từng được gặp gỡ người chồng của mình. Mà anh dù ngay bên cạnh cô cũng chưa từng liếc mắt nhìn cô một lần.
Sau ba năm cưới cô, anh vẫn không biết rõ được hình dạng của cô như thế nào. Tóng Ương Ương lúc đầu còn tràn đầy sự chờ mong, nhưng về sau trái tim cô cũng dần dần nguội lạnh như tro tàn. Cuối cùng sau ba năm sống trong tình trạng như vậy, cô quyết định ra đi. Ở một nơi hẻo lánh, dưới sự trợ giúp của những người bạn tốt, cô bắt đầu cuộc sống mới.
Cô mở một quán cà phê nho nhỏ, phong cách đặc biệt yên tĩnh và thư thái. Ngẫu nhiên thời gian này Trần Tấn Nhiên lại trở thành khách quen ở chỗ đó. Bọn họ dần dần quen biết, nói chuyện với nhau thật vui. Chỉ là anh chợt có chút nghi hoặc, thực sự chưa bao giờ nghĩ tới, người phụ nữ trong sáng như ánh nắng ban mai, dịu dàng xinh đẹp đang ở trước mắt mình kia, lại chính là người vợ mà anh đã lạnh nhạt suốt ba năm. Anh hỏi ý kiến cô về sự bất đồng của người phụ nữ, cô chỉ mỉm cười đối với anh, chân thành nói ra những cách nhìn và quan điểm chân thật nhất.. Chỉ chớp mắt một cái, nhưng lệ đã rơi đầy mặt.
Trần Tấn Nhiên, chẳng lẽ anh vẫn một mực không nhận ra rằng, tôi là vợ của anh chứ không phải một con rối chỉ biết theo sự điều khiển của người khác.
Danh Sách Chương Cô Dâu Mười Chín Tuổi TruyenChu
- #1Chương 1-1: Đêm tân hôn, chú rể rời đi cùng người phụ nữ khác (1)
- #2Chương 1-2: Đêm tân hôn, chú rể rời đi cùng người phụ nữ khác (2)
- #3Chương 1-3: Cú áp đảo tinh thần quá mạnh mẽ
- #4Chương 2: Làm tổn thương đến tàn nhẫn (1)
- #5Chương 3: Người đàn ông vô tình
- #6Chương 4: Vào ở trong phòng ngủ của cô
- #7Chương 5: Ba người với cuộc hôn nhân
- #8Chương 6: Bắt nấu cho tình địch nồi súp
- #9Chương 7: Quyết định rời đi
- #10Chương 8: Cuộc sống mới của Ương Ương
- #11Chương 9: Mất tích
- #12Chương 10: Bị đụng vào anh
- #13Chương 11: Không thể không trở về
- #14Chương 12: Đưa chồng về nhà
- #15Chương 13: Không phải là oan gia không đụng đầu
- #16Chương 14: Vợ chồng sống trong căn nhà tựa như người xa lạ
- #17Chương 15: Không cho vào nhà
- #18Chương 16: Tức đến phát điên
- #19Chương 17: Quan điểm rõ ràng của Ương Ương về chuyện ngoại tình
- #20Chương 18: Ông xã rất tức giận, hậu quả rất nghiêm trọng
- #21Chương 19: Trừng phạt
- #22Chương 20: Tôi yêu anh ấy, nhưng anh ấy không thương tôi
- #23Chương 21: Tống phu nhân đến thăm công ty
- #24Chương 22: Ương Ương quyến rũ
- #25Chương 23: Đang trong thời gian làm việc...
- #26Chương 23-2: Đang trong thời gian làm việc (2)
- #27Chương 24: Chỉ có hai người hạnh phúc
- #28Chương 25: Trần Tấn Nhiên mất tích
- #29Chương 26: Nên sớm kết thúc
- #30Chương 27: Các loại cảm xúc
- #31Chương 27-2: Các loại cảm xúc (tiếp theo)
- #32Chương 28: Phụ nữ còn nhỏ tuổi đã có thai thật đau buồn (tiếp theo)
- #33Chương 29: Đứa trẻ của bọn họ không còn
- #34Chương 30: Anh đã nợ tôi, cả đời này anh cũng không biết
- #35Chương 31: Ly hôn
- #36Chương 32: Sẽ không ghét bỏ em
- #37Chương 33: Mối quan hệ không thể chém đứt
- #38Chương 34: Đau lòng
- #39Chương 35: Đón cô về nhà
- #40Chương 36: Cầu thuộc về cầu, đường thuộc về đường
- #41Chương 37: Cũng không từng nghĩ rằng, lại có thể yêu sâu sắc đến mức không thể tưởng tượng như vậy
- #42Chương 38: Chân tướng
- #43Chương 39: Muốn hôn cô một cái
- #44Chương 40: Thân Tống Hạo dạy dỗ một trận
- #45Chương 41: Vứt bỏ anh
- #46Chương 42: Cùng ở một phòng
- #47Chương 43: Chúng ta phục hôn có được hay không?
- #48Chương 44: Anh hùng cũng khó qua cửa mỹ nhân
- #49Chương 45: Kỹ thuật hôn cao siêu
- #50Chương 46: Anh sẽ không tới nữa