
Còn tiếp
Cô Dâu Mười Chín Tuổi
112
Chương
0
Lượt xem
299859
Đề cử
Giới Thiệu Cô Dâu Mười Chín Tuổi Truyện Chữ
Thể loại: Ngôn tình Hiện đại
Nguồn: Raw + Convert: ngocquynh520
Editor: Mẹ Bầu
Betaer: Mẹ Bầu
Năm Tống Ương Ương vừa tròn mười chín tuổi đã phải nghe theo sự sắp xếp của gia tộc gả cho Đại thiếu gia của Trần thị là Trần Tấn Nhiên.
Hôn lễ được tổ chức hoành tráng, giống như trong huyền thoại, khiến cho tất cả mọi người trong thành phố đều rung động và hâm mộ, nhưng ai biết được rằng đây lại là khởi đầu của cuộc hôn nhân đầy đau khổ của Tống Ương Ương.
Bởi vì chán ghét sự sắp đặt hôn nhân của gia tộc và cha mẹ mà ngay sau buổi lễ Trần Tấn Nhiên liền mất tích. Hơn ba năm sau khi kết hôn anh cũng chưa từng xuất hiện một lần ở tân phòng.
Ngoại trừ những buổi yến tiệc trong đại cuối năm của gia tộc, ngoại trừ ngày mừng thọ của hai bên cha mẹ, cho tới bây giờ cô vẫn chưa từng được gặp gỡ người chồng của mình. Mà anh dù ngay bên cạnh cô cũng chưa từng liếc mắt nhìn cô một lần.
Sau ba năm cưới cô, anh vẫn không biết rõ được hình dạng của cô như thế nào. Tóng Ương Ương lúc đầu còn tràn đầy sự chờ mong, nhưng về sau trái tim cô cũng dần dần nguội lạnh như tro tàn. Cuối cùng sau ba năm sống trong tình trạng như vậy, cô quyết định ra đi. Ở một nơi hẻo lánh, dưới sự trợ giúp của những người bạn tốt, cô bắt đầu cuộc sống mới.
Cô mở một quán cà phê nho nhỏ, phong cách đặc biệt yên tĩnh và thư thái. Ngẫu nhiên thời gian này Trần Tấn Nhiên lại trở thành khách quen ở chỗ đó. Bọn họ dần dần quen biết, nói chuyện với nhau thật vui. Chỉ là anh chợt có chút nghi hoặc, thực sự chưa bao giờ nghĩ tới, người phụ nữ trong sáng như ánh nắng ban mai, dịu dàng xinh đẹp đang ở trước mắt mình kia, lại chính là người vợ mà anh đã lạnh nhạt suốt ba năm. Anh hỏi ý kiến cô về sự bất đồng của người phụ nữ, cô chỉ mỉm cười đối với anh, chân thành nói ra những cách nhìn và quan điểm chân thật nhất.. Chỉ chớp mắt một cái, nhưng lệ đã rơi đầy mặt.
Trần Tấn Nhiên, chẳng lẽ anh vẫn một mực không nhận ra rằng, tôi là vợ của anh chứ không phải một con rối chỉ biết theo sự điều khiển của người khác.
Nguồn: Raw + Convert: ngocquynh520
Editor: Mẹ Bầu
Betaer: Mẹ Bầu
Năm Tống Ương Ương vừa tròn mười chín tuổi đã phải nghe theo sự sắp xếp của gia tộc gả cho Đại thiếu gia của Trần thị là Trần Tấn Nhiên.
Hôn lễ được tổ chức hoành tráng, giống như trong huyền thoại, khiến cho tất cả mọi người trong thành phố đều rung động và hâm mộ, nhưng ai biết được rằng đây lại là khởi đầu của cuộc hôn nhân đầy đau khổ của Tống Ương Ương.
Bởi vì chán ghét sự sắp đặt hôn nhân của gia tộc và cha mẹ mà ngay sau buổi lễ Trần Tấn Nhiên liền mất tích. Hơn ba năm sau khi kết hôn anh cũng chưa từng xuất hiện một lần ở tân phòng.
Ngoại trừ những buổi yến tiệc trong đại cuối năm của gia tộc, ngoại trừ ngày mừng thọ của hai bên cha mẹ, cho tới bây giờ cô vẫn chưa từng được gặp gỡ người chồng của mình. Mà anh dù ngay bên cạnh cô cũng chưa từng liếc mắt nhìn cô một lần.
Sau ba năm cưới cô, anh vẫn không biết rõ được hình dạng của cô như thế nào. Tóng Ương Ương lúc đầu còn tràn đầy sự chờ mong, nhưng về sau trái tim cô cũng dần dần nguội lạnh như tro tàn. Cuối cùng sau ba năm sống trong tình trạng như vậy, cô quyết định ra đi. Ở một nơi hẻo lánh, dưới sự trợ giúp của những người bạn tốt, cô bắt đầu cuộc sống mới.
Cô mở một quán cà phê nho nhỏ, phong cách đặc biệt yên tĩnh và thư thái. Ngẫu nhiên thời gian này Trần Tấn Nhiên lại trở thành khách quen ở chỗ đó. Bọn họ dần dần quen biết, nói chuyện với nhau thật vui. Chỉ là anh chợt có chút nghi hoặc, thực sự chưa bao giờ nghĩ tới, người phụ nữ trong sáng như ánh nắng ban mai, dịu dàng xinh đẹp đang ở trước mắt mình kia, lại chính là người vợ mà anh đã lạnh nhạt suốt ba năm. Anh hỏi ý kiến cô về sự bất đồng của người phụ nữ, cô chỉ mỉm cười đối với anh, chân thành nói ra những cách nhìn và quan điểm chân thật nhất.. Chỉ chớp mắt một cái, nhưng lệ đã rơi đầy mặt.
Trần Tấn Nhiên, chẳng lẽ anh vẫn một mực không nhận ra rằng, tôi là vợ của anh chứ không phải một con rối chỉ biết theo sự điều khiển của người khác.
Danh Sách Chương Cô Dâu Mười Chín Tuổi TruyenChu
- #51Chương 47: Cũng bị dằn vặt như vậy
- #52Chương 48: Xảy ra tai nạn
- #53Chương 48-2: Xảy ra tai nạn (tiếp theo)
- #54Chương 49: Sợi tơ tình không ngừng kéo dài
- #55Chương 50: Ương Ương không muốn quay đầu lại
- #56Chương 51: Anh đã tỉnh lại
- #57Chương 52: Thì ra là, cô chỉ là một thế thân
- #58Chương 53: Cô đã rời đi
- #59Chương 54: Nhất định không được buông tay
- #60Chương 55: Trả lại cho em một đứa trẻ khác
- #61Chương 56: Người đàn ông hư hỏng
- #62Chương 57: Cưỡng đoạt (1)
- #63Chương 58: Cưỡng đoạt (2)
- #64Chương 59: Ương Ương mang thai
- #65Chương 60: Trần Tấn Nhiên sắp được làm cha
- #66Chương 61: Ba người phụ nữ cùng đến Thanh Đảo
- #67Chương 62: Tâm trạng của người phụ nữ có thai
- #68Chương 63: Dù thế nào cũng không thể buông tay
- #69Chương 64: Cả đời này anh chỉ cần một mình Tống Ương Ương
- #70Chương 65: Anh có biết là em đã sợ hãi đến như thế nào không?
- #71Chương 66: Thế nào là tình yêu thuần túy
- #72Chương 67: Ương Ương ra tay
- #73Chương 68: Làm xong mọi chuyện, anh sẽ trở lại đón em
- #74Chương 68-2: Làm xong mọi chuyện, anh sẽ trở lại đón em (tiếp theo)
- #75Chương 69-1: Khảo nghiệm tình yêu
- #76Chương 69-2: Khảo nghiệm tình yêu (tiếp theo)
- #77Chương 70: Lễ cưới
- #78Chương 71: Ngoại truyện 1: Tình yêu sẽ còn kéo dài mãi
- #79Chương 72: Ngoại truyện về Tần Thiều Dương và Sầm Bội Nghi - Bà xã, anh nhớ em lắm!
- #80Chương 73: Vợ cả và tình nhân
- #81Chương 74: Vợ cả mới thật sự là người cố chấp nhất
- #82Chương 75: Lỗi lớn nhất của cô là dám xuất hiện trước mặt Bội Nghi
- #83Chương 76: Một câu chuyện tình tuyệt vời
- #84Chương 77: Giấc mộng hoàng lương
- #85Chương 77-2: Giấc mộng hoàng lương (2)
- #86Chương 78: Diễn vở kịch tương kế tựu kế
- #87Chương 79: Mớ bòng bong
- #88Chương 80: Tình địch đấu trí 1
- #89Chương 80-2: Tình địch đấu trí 2
- #90Chương 81: Anh chết, đương nhiên em sẽ rời đi
- #91Chương 82: Bội Nghi hạnh phúc
- #92Chương 82-2: Bội Nghi hạnh phúc 2
- #93Chương 83: Ngoại truyện 3: Tư Dận và Trình Ký Thu
- #94Chương 84: Kết quả của việc làm người thứ ba
- #95Chương 85: Đau lòng
- #96Chương 86: Đau lòng (2)
- #97Chương 87: Hạnh phúc như giấc mơ
- #98Chương 88: Hạnh phúc như giấc mơ (2)
- #99Chương 89: Trở thành hiền thê lương mẫu (người vợ hiền, người mẹ tốt)
- #100Chương 90: Cảm giác bị vứt bỏ