
Còn tiếp
Có Rảnh Ghé Uống Trà - Tiểu Văn Đán
91
Chương
0
Lượt xem
278200
Đề cử
Giới Thiệu Có Rảnh Ghé Uống Trà - Tiểu Văn Đán Truyện Chữ
Công lòng dạ sâu xa vừa dạy xong lớp 12 thì một cô giáo khối tiểu học bất ngờ phải nghỉ dưỡng thai, anh bị điều sang lớp 1 làm chủ nhiệm kiêm phụ trách môn toán.
Bậc thầy đẳng cấp Olympic đích thân vào việc, điểm toán của lớp tăng tiến vững vàng, chỉ trừ đúng một nhóc con.
Xem xong chỗ bài vở rối rắm be bét của bé, công gọi điện cho phụ huynh: “Trước giờ không kèm cháu làm bài tập à?”
Thụ lơ ngơ cảm giác trời đất sụp đổ: “Ngày nào tôi cũng kèm mà ạ.”
Vẫn sai nhiều thế ư?
Công: …Lúc nào rảnh lên trường uống trà ha.
Thụ bị gọi phụ huynh, hoảng hồn khiếp vía, hãi giáo viên chủ nhiệm chẳng kém gì con trai ngốc.
Cuối cùng hóa ra thầy chủ nhiệm chính là người đàn ông từng say sưa một đêm 7 năm về trước, mắt mũi cậu tối sầm, đành cố gắng kèm cặp con trai học bài hàng ngày nghiêm túc hơn nữa.
Song hai cha con kém tắm quá, hôm sau đã lại bị mời uống trà tiếp.
Công xòe tay: Như này đi, tôi kèm cậu, cậu về kèm con trai.
Loại trà công pha mỗi ngày một cao cấp, thụ không hề phát giác.
Thụ: Bé ơi thực sự con không thể đạt chuẩn một lần ư?
Bé: Toán khó quá ba ạ.
Thụ tự an ủi bản thân, công có thông minh nữa cũng chẳng đoán nổi mối quan hệ giữa họ, chứng tỏ mình vẫn thông minh hơn tí.
Mãi đến một hôm thụ thắc mắc lắm rồi, cậu nghi mình nhận nhầm người, sao con trai công lại dốt toán thế được, bèn lấy trộm sợi tóc của công đi xét nghiệm ADN.
Kết quả ra lò, bị công bắt quả tang tại trận.
Thụ: O_o
Công: (:
*Đề toán trong truyện lấy từ đề thật, sẽ không chú thích thêm.
Tag nội dung: Sinh con, nhà giàu cao sang, tình cảm chung thủy, ngọt ngào, học đường, đời thường
Tóm tắt một câu: Công thâm nho x Thụ lớ ngớ
Ý tưởng: Những gì ta từng nỗ lực, từng bỏ lỡ, rồi thời gian sẽ trả lại tất thảy.
Nhân vật chính: Tống Hề Đào (thụ) x Mạnh Tư Trình (công) | Nhân vật phụ: Tống Đu Đủ
Bậc thầy đẳng cấp Olympic đích thân vào việc, điểm toán của lớp tăng tiến vững vàng, chỉ trừ đúng một nhóc con.
Xem xong chỗ bài vở rối rắm be bét của bé, công gọi điện cho phụ huynh: “Trước giờ không kèm cháu làm bài tập à?”
Thụ lơ ngơ cảm giác trời đất sụp đổ: “Ngày nào tôi cũng kèm mà ạ.”
Vẫn sai nhiều thế ư?
Công: …Lúc nào rảnh lên trường uống trà ha.
Thụ bị gọi phụ huynh, hoảng hồn khiếp vía, hãi giáo viên chủ nhiệm chẳng kém gì con trai ngốc.
Cuối cùng hóa ra thầy chủ nhiệm chính là người đàn ông từng say sưa một đêm 7 năm về trước, mắt mũi cậu tối sầm, đành cố gắng kèm cặp con trai học bài hàng ngày nghiêm túc hơn nữa.
Song hai cha con kém tắm quá, hôm sau đã lại bị mời uống trà tiếp.
Công xòe tay: Như này đi, tôi kèm cậu, cậu về kèm con trai.
Loại trà công pha mỗi ngày một cao cấp, thụ không hề phát giác.
Thụ: Bé ơi thực sự con không thể đạt chuẩn một lần ư?
Bé: Toán khó quá ba ạ.
Thụ tự an ủi bản thân, công có thông minh nữa cũng chẳng đoán nổi mối quan hệ giữa họ, chứng tỏ mình vẫn thông minh hơn tí.
Mãi đến một hôm thụ thắc mắc lắm rồi, cậu nghi mình nhận nhầm người, sao con trai công lại dốt toán thế được, bèn lấy trộm sợi tóc của công đi xét nghiệm ADN.
Kết quả ra lò, bị công bắt quả tang tại trận.
Thụ: O_o
Công: (:
*Đề toán trong truyện lấy từ đề thật, sẽ không chú thích thêm.
Tag nội dung: Sinh con, nhà giàu cao sang, tình cảm chung thủy, ngọt ngào, học đường, đời thường
Tóm tắt một câu: Công thâm nho x Thụ lớ ngớ
Ý tưởng: Những gì ta từng nỗ lực, từng bỏ lỡ, rồi thời gian sẽ trả lại tất thảy.
Nhân vật chính: Tống Hề Đào (thụ) x Mạnh Tư Trình (công) | Nhân vật phụ: Tống Đu Đủ
Danh Sách Chương Có Rảnh Ghé Uống Trà - Tiểu Văn Đán TruyenChu
- #1Chương 1: Hình như mình bị dị ứng với giọng cậu
- #2Chương 2: Lần này không giúp được gì Tống Hề Đào
- #3Chương 3: Tao không muốn gặp lại Mạnh Tư Trình nữa
- #4Chương 4: “Mạnh Tư Trình, tao nghi là mày có crush.”
- #5Chương 5: Aaaaa mình đúng là ngu xuẩn
- #6Chương 6: Nôn khan sặc sụa cũng chỉ có ít nước chua
- #7Chương 7: Con mang bầu rồi
- #8Chương 8: Đu Đu chào đời
- #9Chương 9: Có sữa tức là mẹ
- #10Chương 10: Ba ơi toán khó quá à
- #11Chương 11: Giáo viên toán mới
- #12Chương 12: Ôi thôi, thi được có 28 điểm
- #13Chương 13: Có rảnh lên trường uống trà
- #14Chương 14: Thầy toán mới của Tống Đu Đủ là Mạnh Tư Trình à?!
- #15Chương 15: Mạnh Tư Trình quên sạch rồi hả?
- #16Chương 16: Bất cẩn ngủ gật ở nhà Mạnh Tư Trình
- #17Chương 17: Mình là bạn học cấp 3?
- #18Chương 18: Có lớp đội lốt khẽ khàng nứt vỡ
- #19Chương 19: Sao Mạnh Tư Trình cứ nhìn cậu thế kia?
- #20Chương 20: Mạnh Tư Trình đón trắc trở đã lâu chưa gặp ở phương diện toán học
- #21Chương 21: Người sợ Mạnh Tư Trình say rượu nhất thế giới
- #22Chương 22: “Tao có từng thích ai không?”
- #23Chương 23: Mạnh Tư Trình mất trí nhớ?
- #24Chương 24: Dạo gần đây cậu ấy tránh mặt tao
- #25Chương 25: Phụ đạo ẩn danh sao có thể không phải anh cơ chứ?
- #26Chương 26: Vén màn cái lốt đàn anh Vương thôi
- #27Chương 27: “Bé Đào, cậu ta có ý đồ với cậu.”
- #28Chương 28: Tống Hề Đào, cậu cũng không nỡ để con khóc nhè chứ hả.
- #29Chương 29: Chó còn có chỗ trên bàn rồi, anh cũng phải phấn đấu mới được.
- #30Chương 30: Đu Đu, cuối kì con gắng thi thật tốt
- #31Chương 31: Đậu Đen là chó nhà thầy Mạnh!
- #32Chương 32: Con trai Mạnh Tư Trình không thể dốt toán thế!
- #33Chương 33: Câu chuyện nhổ tóc xét nghiệm ADN
- #34Chương 34: Trộm bàn chải của Mạnh Tư Trình đi xét nghiệm ADN
- #35Chương 35: Có quan hệ huyết thống cha – con
- #36Chương 36: Làm bố Đu Đủ thì không cho theo đuổi mình đâu
- #37Chương 37: Đây là câu nói nên thốt ra từ miệng giáo viên dạy toán ư!
- #38Chương 38: Thế mà bạn ưu tú lại chính là Mạnh Tư Trình!
- #39Chương 39: Phái Mạnh Tư Trình 17 tuổi đến nhận lỗi với cậu.
- #40Chương 40: Hôm liên hoan uống say tôi làm gì cậu thế?
- #41Chương 41: Tống Đu Đủ cảm giác trời đất sụp đổ! Thầy Mạnh đừng là bố bé mà!
- #42Chương 42: Em bé và Toán có quan hệ huyết thống
- #43Chương 43: Đu Đu có phải con trai cậu không
- #44Chương 44: Đu Đu chưa đạt chuẩn là ba không đồng ý hai đứa quen nhau đâu
- #45Chương 45: “Bố ơi, con không muốn làm câu này.”
- #46Chương 46: Có rảnh thì cậu cũng học hỏi dần đi.
- #47Chương 47: Có một số bao cao su sắp sửa hết hạn
- #48Chương 48: Trên giường không được nhắc bất cứ từ nào liên quan đến toán
- #49Chương 49: Nước cam dầm đào
- #50Chương 50: “Cậu không sợ toán nữa à?”