
Còn tiếp
Ôm Di Sản Trăm Tỷ Về Làm Bé Đáng Yêu Của Trúc Mã
134
Chương
0
Lượt xem
278196
Đề cử
Giới Thiệu Ôm Di Sản Trăm Tỷ Về Làm Bé Đáng Yêu Của Trúc Mã Truyện Chữ
Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Hiện đại , HE , Tình cảm , Ngọt sủng , Hào môn thế gia , Vườn trường , Thanh mai trúc mã , Chủ thụ , 1v1 , Trưởng thành
Giới thiệu:
Năm ấy khi mới 4 tuổi, Chu Trì Ngư mang theo khối tài sản thừa kế lên đến trăm tỷ, được ông ngoại giao phó cho người bạn thân thiết nhất của ông chăm sóc, trở thành một đứa nhỏ mồ côi.
Bé con Ngư Ngư rất thích ăn, thuộc kiểu vô lo vô nghĩ, nhanh chóng hòa nhập với đám trẻ ở Cố gia, trở thành bảo bối nhỏ được cả nhà yêu thương cưng chiều nhất.
Nhưng chỉ có duy nhất một người khiến bé sợ – Cố Uyên.
Cố Uyên là cháu trai đích tôn của ông cụ Cố, mắc bệnh nghiêm trọng từ nhỏ, phải uống thuốc suốt ngày và gần như lúc nào cũng phải ngồi xe lăn. Người hầu trong nhà nhắc nhở bé: Ai chọc cũng được, chỉ riêng Cố Uyên là tuyệt đối không nên.
Nhưng đứng trước anh trai xinh đẹp lạnh lùng đó, Chu Trì Ngư ngậm kẹo que, không hề tin lời cảnh báo. Bé không chịu nổi việc thấy một người đẹp mà cô đơn, không có bạn nên đã thề sẽ trở thành người bạn thân nhất của Cố Uyên.
Cố Uyên không thích ánh nắng, bé sẽ đẩy xe lăn đưa hắn ra vườn, kể cho hắn nghe câu chuyện về công chúa Bạch Tuyết và bảy chú lùn.
Cố Uyên biếng ăn, bé sẽ dọa nạt hắn, buổi tối còn ôm mèo chui vào ổ chăn của hắn.
Cố Uyên ít nói, bé sẽ lén ghi danh cho cả hai vào một vở kịch cổ tích, tự mình đóng vai hoàng tử nhỏ, rồi để Cố Uyên vào vai công chúa.
Dù những đứa trẻ khác đều cảnh báo bé tránh xa Cố Uyên, nhưng Chu Trì Ngư chẳng để tâm. Bé cứ quấn lấy Cố Uyên cả ngày, trở thành một bé tùy tùng trung thành của hắn.
Trong tiệc mừng thọ của ông cụ Cố, một đứa trẻ khác cười nhạo Chu Trì Ngư không cha không mẹ. Khi bé còn chưa kịp phản ứng, đứa trẻ kia đã bị một quả bóng rổ đập trúng ngã nhào, ôm đầu khóc thét.
Cố Uyên đứng dậy khỏi xe lăn, ánh mắt u ám, đôi môi tái nhợt khẽ nhúc nhích: "Cậu dám bắt nạt em ấy lần nữa thử xem."
Từ đó, Chu Trì Ngư chính thức trở thành người bạn tốt nhất trên đời của Cố Uyên.
Nhưng niềm vui chẳng kéo dài lâu. Năm cả hai chín tuổi, bệnh tình của Cố Uyên trở nặng, hắn được đưa sang Mỹ điều trị. Chu Trì Ngư khóc như mưa, mỗi đêm lại chui vào giường cũ của Cố Uyên để âm thầm cầu nguyện hắn sống thật lâu, thật khỏe mạnh.
-
Chớp mắt đã chín năm trôi qua, Chu Trì Ngư đỗ vào Đại học Thanh Hoa, trở thành người đẹp nổi tiếng nhất của trường, người theo đuổi nhiều không đếm xuể. Một ngày nọ, bạn bè truyền tai nhau rằng khoa Toán có một du học sinh từ Mỹ mới đến, đẹp trai đến mức không thể tin nổi.
Trước khi kịp đến xem du học sinh đẹp trai đó, Chu Trì Ngư đã bị nam thần của khoa Kiến trúc chặn lại và giữa tiếng hò hét của sinh viên xung quanh, hắn ta tặng cậu một bó hoa hồng cùng với lời tỏ tình ngọt ngào.
Đúng lúc đó, giữa đám đông xuất hiện một chàng trai cao ráo, chân dài, đẹp trai đến mức khiến mọi người không rời mắt – chính là du học sinh trong truyền thuyết từ Mỹ trở về.
Du học sinh mặt lạnh băng bước đến, nắm lấy tay Chu Trì Ngư trước ánh mắt kinh ngạc của tất cả, rồi liếc nhìn tên nam thần kia: "Xin lỗi, em ấy đã có hôn ước rồi."
Cả hành lang chết lặng, tiếng bàn tán râm ran vang lên không dứt.
Tối hôm đó, Cố Uyên – giờ đã cao lớn và chững chạc – nắm tay Chu Trì Ngư, ánh mắt đầy trân trọng: "Anh từng nói dối sao? Hồi nhỏ ngày nào em cũng bắt anh chơi trò đóng giả gia đình với em, cứ đòi làm vợ anh, chẳng lẽ bé cưng quên rồi sao?"
Tag: Hào môn thế gia, thanh mai trúc mã, ngọt ngào, trưởng thành, học đường
Góc nhìn chính: Chu Trì Ngư, Cố Uyên
Tóm tắt một câu: Trúc mã ngày ấy, giờ đã là vợ tôi
Ý nghĩa: Cuộc sống luôn nên tràn ngập ánh nắng mặt trời
Giới thiệu:
Năm ấy khi mới 4 tuổi, Chu Trì Ngư mang theo khối tài sản thừa kế lên đến trăm tỷ, được ông ngoại giao phó cho người bạn thân thiết nhất của ông chăm sóc, trở thành một đứa nhỏ mồ côi.
Bé con Ngư Ngư rất thích ăn, thuộc kiểu vô lo vô nghĩ, nhanh chóng hòa nhập với đám trẻ ở Cố gia, trở thành bảo bối nhỏ được cả nhà yêu thương cưng chiều nhất.
Nhưng chỉ có duy nhất một người khiến bé sợ – Cố Uyên.
Cố Uyên là cháu trai đích tôn của ông cụ Cố, mắc bệnh nghiêm trọng từ nhỏ, phải uống thuốc suốt ngày và gần như lúc nào cũng phải ngồi xe lăn. Người hầu trong nhà nhắc nhở bé: Ai chọc cũng được, chỉ riêng Cố Uyên là tuyệt đối không nên.
Nhưng đứng trước anh trai xinh đẹp lạnh lùng đó, Chu Trì Ngư ngậm kẹo que, không hề tin lời cảnh báo. Bé không chịu nổi việc thấy một người đẹp mà cô đơn, không có bạn nên đã thề sẽ trở thành người bạn thân nhất của Cố Uyên.
Cố Uyên không thích ánh nắng, bé sẽ đẩy xe lăn đưa hắn ra vườn, kể cho hắn nghe câu chuyện về công chúa Bạch Tuyết và bảy chú lùn.
Cố Uyên biếng ăn, bé sẽ dọa nạt hắn, buổi tối còn ôm mèo chui vào ổ chăn của hắn.
Cố Uyên ít nói, bé sẽ lén ghi danh cho cả hai vào một vở kịch cổ tích, tự mình đóng vai hoàng tử nhỏ, rồi để Cố Uyên vào vai công chúa.
Dù những đứa trẻ khác đều cảnh báo bé tránh xa Cố Uyên, nhưng Chu Trì Ngư chẳng để tâm. Bé cứ quấn lấy Cố Uyên cả ngày, trở thành một bé tùy tùng trung thành của hắn.
Trong tiệc mừng thọ của ông cụ Cố, một đứa trẻ khác cười nhạo Chu Trì Ngư không cha không mẹ. Khi bé còn chưa kịp phản ứng, đứa trẻ kia đã bị một quả bóng rổ đập trúng ngã nhào, ôm đầu khóc thét.
Cố Uyên đứng dậy khỏi xe lăn, ánh mắt u ám, đôi môi tái nhợt khẽ nhúc nhích: "Cậu dám bắt nạt em ấy lần nữa thử xem."
Từ đó, Chu Trì Ngư chính thức trở thành người bạn tốt nhất trên đời của Cố Uyên.
Nhưng niềm vui chẳng kéo dài lâu. Năm cả hai chín tuổi, bệnh tình của Cố Uyên trở nặng, hắn được đưa sang Mỹ điều trị. Chu Trì Ngư khóc như mưa, mỗi đêm lại chui vào giường cũ của Cố Uyên để âm thầm cầu nguyện hắn sống thật lâu, thật khỏe mạnh.
-
Chớp mắt đã chín năm trôi qua, Chu Trì Ngư đỗ vào Đại học Thanh Hoa, trở thành người đẹp nổi tiếng nhất của trường, người theo đuổi nhiều không đếm xuể. Một ngày nọ, bạn bè truyền tai nhau rằng khoa Toán có một du học sinh từ Mỹ mới đến, đẹp trai đến mức không thể tin nổi.
Trước khi kịp đến xem du học sinh đẹp trai đó, Chu Trì Ngư đã bị nam thần của khoa Kiến trúc chặn lại và giữa tiếng hò hét của sinh viên xung quanh, hắn ta tặng cậu một bó hoa hồng cùng với lời tỏ tình ngọt ngào.
Đúng lúc đó, giữa đám đông xuất hiện một chàng trai cao ráo, chân dài, đẹp trai đến mức khiến mọi người không rời mắt – chính là du học sinh trong truyền thuyết từ Mỹ trở về.
Du học sinh mặt lạnh băng bước đến, nắm lấy tay Chu Trì Ngư trước ánh mắt kinh ngạc của tất cả, rồi liếc nhìn tên nam thần kia: "Xin lỗi, em ấy đã có hôn ước rồi."
Cả hành lang chết lặng, tiếng bàn tán râm ran vang lên không dứt.
Tối hôm đó, Cố Uyên – giờ đã cao lớn và chững chạc – nắm tay Chu Trì Ngư, ánh mắt đầy trân trọng: "Anh từng nói dối sao? Hồi nhỏ ngày nào em cũng bắt anh chơi trò đóng giả gia đình với em, cứ đòi làm vợ anh, chẳng lẽ bé cưng quên rồi sao?"
Tag: Hào môn thế gia, thanh mai trúc mã, ngọt ngào, trưởng thành, học đường
Góc nhìn chính: Chu Trì Ngư, Cố Uyên
Tóm tắt một câu: Trúc mã ngày ấy, giờ đã là vợ tôi
Ý nghĩa: Cuộc sống luôn nên tràn ngập ánh nắng mặt trời
Danh Sách Chương Ôm Di Sản Trăm Tỷ Về Làm Bé Đáng Yêu Của Trúc Mã TruyenChu
- #1Chương 1: Thiếu một chút... để bằng cậu đó~
- #2Chương 2: Anh ấy gầy lắm, không mập như con
- #3Chương 3: Trẻ con
- #4Chương 4: Biệt thự phong cách Baroque
- #5Chương 5: Người em ấm lắm đó
- #6Chương 6: Ngai vàng di động
- #7Chương 7: Cậu đẹp thật đó
- #8Chương 8: Bé tham ăn
- #9Chương 9: Vậy em làm vợ anh thì được chứ?
- #10Chương 10: Anh cả
- #11Chương 11: Anh rất thích
- #12Chương 12: : Hình như em nghe thấy tên ông nội
- #13Chương 13: Mua chuộc
- #14Chương 14: Giảm cân
- #15Chương 15: Tiểu Ngư vẫn đang chờ con mà
- #16Chương 16: Nhớ anh?
- #17Chương 17: Bánh kem Fondant
- #18Chương 18: Anh ơi, em hình như bị bệnh hạ đường huyết
- #19Chương 19: Em lái ô tô đi tìm anh rất lâu luôn đó
- #20Chương 20: Công chúa ngủ trong rừng
- #21Chương 21: Từ giờ con có anh trai rồi đó!
- #22Chương 22: Đồ mèo nhỏ tham ăn
- #23Chương 23: Bởi vì em yêu anh mà
- #24Chương 24: Anh của em vẫn chỉ có một mà thôi
- #25Chương 25: Em sẽ bảo vệ anh suốt đời
- #26Chương 26: Khóc rồi sẽ bớt buồn hơn
- #27Chương 27: Vậy thì chúng ta kết hôn đi
- #28Chương 28: Há miệng ra nào
- #29Chương 29: Thám hiểm miền hoang dã
- #30Chương 30: Điều ước
- #31Chương 31: Anh đợi em
- #32Chương 32: Anh ơi!
- #33Chương 33: Con nhớ anh lắm
- #34Chương 34: Em đậu Thanh Hoa rồi!
- #35Chương 35: Xin lỗi, em ấy đã có hôn ước rồi
- #36Chương 36: Tương lai, chúng ta sẽ không bao giờ rời xa nhau nữa
- #37Chương 37: Em muốn cùng anh sang Mỹ du học
- #38Chương 38: Cặp đôi ở đằng kia ơi
- #39Chương 39: Anh của tôi là soái ca số một đó
- #40Chương 40: Em dạy anh nhé?
- #41Chương 41: Cậu thích anh tôi hả?
- #42Chương 42: Thủy triều lên?
- #43Chương 43: Di chúc?
- #44Chương 44: Liên hôn
- #45Chương 45: Ừ, là anh nuông chiều em
- #46Chương 46: Bé cưng tiểu Ngư
- #47Chương 47: Căn bệnh hồi hộp khi gặp trai đẹp
- #48Chương 48: Từ nhỏ anh ấy đã thế rồi
- #49Chương 49: Xin lỗi, anh không giỏi lắm
- #50Chương 50: Chu Trì Ngư vốn rất sợ đau