
Còn tiếp
Con Rể Văn Nam Chủ Xuống Tay Với Ta Rồi
189
Chương
0
Lượt xem
278846
Đề cử
Giới Thiệu Con Rể Văn Nam Chủ Xuống Tay Với Ta Rồi Truyện Chữ
Tên gốc: Chuế tế văn nam chủ đối ngã hạ thủ liễu
Nhân vật chính: Tư Vân Dịch, Sở Quân Liệt
Văn án:
Bao năm qua nỗ lực, cố gắng phát triển Tư gia, cuối cùng Tư Vân Dịch cũng hoàn thành mục tiêu của mình, có thể về hưu trước 30 tuổi, tận hưởng cuộc sống nhàn hạ, tiêu dao, chỉ cần làm người cố vấn, vẫn có thể mỗi ngày cầm được tiền hoa hồng mà hưởng thụ.Ngày đầu tiên được nghỉ ngơi, tối hôm ấy Tư Vân Dịch nằm mơ, một giấc mơ chân thật đến đáng sợ.
Trong mơ, Tư Vân Dịch thấy mình đang sống trong thế giới tiểu thuyết, toàn bộ chỉ là một quyển truyện tên “Con rể tới cửa cực kì kiêu ngạo”, một bộ truyện sảng văn Long Ngạo Thiên,
(Long Ngạo Thiên: Nam chính trong các tiểu thuyết Mary Sue).
Trong tiểu thuyết, nam chính Sở Quân Liệt bởi vì mất trí nhớ mà bị lừa đến Tư gia liên hôn, ở Tư gia nhẫn nhục 3 năm, nhận hết mọi loại vũ nhục cùng coi thường, đến khi khôi phục lại ký ức, hắn lập tức phản công, đem Tư gia vả mặt "bạch bạch", làm Tư gia tan cửa nát nhà.
Sau khi Tư Vân Dịch tỉnh lại, phát hiện sự tình trong mộng lần lượt xảy ra còn Tư gia lúc này đang ở giai đoạn vũ nhục Sở Quân Liệt, Sở Quân Liệt lúc này như một món đồ vật, đứng trước mặt các tiểu bối Tư gia, bị mặc cho chọn lựa.
Tiểu bối thứ nhất: Ta muốn bơi lội trong đại dương tri thức, không rảnh ở bể tình tắm rửa
Tiểu bối thứ hai: Thật xin lỗi, ta một giây kiếm được ngàn vạn, chỉ nghĩ đến việc kiếm tiền, không có thời gian liên hôn
Tiểu bối thứ ba: Sở gia coi chúng ta là thứ gì vậy? Cái đồ quê mùa này các ngươi tự chọn đi!
Tiểu bối thứ tư thì muốn tiến vào con đường khám phá hồng trần, quy y cửa Phật
Nhìn Sở Quân Liệt cúi đầu, hốc mắt đỏ lên, Tư Vân Dịch liền véo tai tiểu bối thứ ba, đối với thế giới này đã hoàn toàn tuyệt vọng, vừa mới nhấc đầu lên, liền thấy Sở Quân Liệt đang nhìn mình, đáy mắt ánh lên một tia hy vọng.
Tư Vân Dịch:??!
_________________________________
Thanh cao nhất Tư gia – Tư Vân Dịch, cùng một đồ nhà quê liên hôn, tất cả mọi người ở Ninh Thành đều chờ chế giễu.
Liên hôn năm thứ nhất, đồ nhà quê như cái đuôi của Tư Vân Dịch, lúc nào cũng theo sau
Liên hôn năm thứ hai, đồ nhà quê được Tư Vân Dịch dạy dỗ cho ra hình ra dáng, trở thành nam đức đội quân danh dự ở Cảng Thành
Liên hôn năm thứ ba, đồ nhà quê được Sở gia tìm thấy, trở thiếu gia của Sở gia ở kinh thành
Mọi người bị kinh ngạc tới rớt cằm, nhìn Sở Quân Liệt khôi phục lại ký ức, Tư Vân Dịch hài lòng lấy ra đơn ly dị.
Sở Quân Liệt cắn răng rơi lệ, nhìn người nam nhân được mình kính như minh nguyệt trước mặt, đáy mắt cưỡng chế sự điên cuồng, một bên kéo áo sơmi trên người, một bên tiến tới gần Tư Vân Dịch.
Tư Vân Dịch:... Cậu, cậu đừng tới đây aaaa!
Nhân vật chính: Tư Vân Dịch, Sở Quân Liệt
Văn án:
Bao năm qua nỗ lực, cố gắng phát triển Tư gia, cuối cùng Tư Vân Dịch cũng hoàn thành mục tiêu của mình, có thể về hưu trước 30 tuổi, tận hưởng cuộc sống nhàn hạ, tiêu dao, chỉ cần làm người cố vấn, vẫn có thể mỗi ngày cầm được tiền hoa hồng mà hưởng thụ.Ngày đầu tiên được nghỉ ngơi, tối hôm ấy Tư Vân Dịch nằm mơ, một giấc mơ chân thật đến đáng sợ.
Trong mơ, Tư Vân Dịch thấy mình đang sống trong thế giới tiểu thuyết, toàn bộ chỉ là một quyển truyện tên “Con rể tới cửa cực kì kiêu ngạo”, một bộ truyện sảng văn Long Ngạo Thiên,
(Long Ngạo Thiên: Nam chính trong các tiểu thuyết Mary Sue).
Trong tiểu thuyết, nam chính Sở Quân Liệt bởi vì mất trí nhớ mà bị lừa đến Tư gia liên hôn, ở Tư gia nhẫn nhục 3 năm, nhận hết mọi loại vũ nhục cùng coi thường, đến khi khôi phục lại ký ức, hắn lập tức phản công, đem Tư gia vả mặt "bạch bạch", làm Tư gia tan cửa nát nhà.
Sau khi Tư Vân Dịch tỉnh lại, phát hiện sự tình trong mộng lần lượt xảy ra còn Tư gia lúc này đang ở giai đoạn vũ nhục Sở Quân Liệt, Sở Quân Liệt lúc này như một món đồ vật, đứng trước mặt các tiểu bối Tư gia, bị mặc cho chọn lựa.
Tiểu bối thứ nhất: Ta muốn bơi lội trong đại dương tri thức, không rảnh ở bể tình tắm rửa
Tiểu bối thứ hai: Thật xin lỗi, ta một giây kiếm được ngàn vạn, chỉ nghĩ đến việc kiếm tiền, không có thời gian liên hôn
Tiểu bối thứ ba: Sở gia coi chúng ta là thứ gì vậy? Cái đồ quê mùa này các ngươi tự chọn đi!
Tiểu bối thứ tư thì muốn tiến vào con đường khám phá hồng trần, quy y cửa Phật
Nhìn Sở Quân Liệt cúi đầu, hốc mắt đỏ lên, Tư Vân Dịch liền véo tai tiểu bối thứ ba, đối với thế giới này đã hoàn toàn tuyệt vọng, vừa mới nhấc đầu lên, liền thấy Sở Quân Liệt đang nhìn mình, đáy mắt ánh lên một tia hy vọng.
Tư Vân Dịch:??!
_________________________________
Thanh cao nhất Tư gia – Tư Vân Dịch, cùng một đồ nhà quê liên hôn, tất cả mọi người ở Ninh Thành đều chờ chế giễu.
Liên hôn năm thứ nhất, đồ nhà quê như cái đuôi của Tư Vân Dịch, lúc nào cũng theo sau
Liên hôn năm thứ hai, đồ nhà quê được Tư Vân Dịch dạy dỗ cho ra hình ra dáng, trở thành nam đức đội quân danh dự ở Cảng Thành
Liên hôn năm thứ ba, đồ nhà quê được Sở gia tìm thấy, trở thiếu gia của Sở gia ở kinh thành
Mọi người bị kinh ngạc tới rớt cằm, nhìn Sở Quân Liệt khôi phục lại ký ức, Tư Vân Dịch hài lòng lấy ra đơn ly dị.
Sở Quân Liệt cắn răng rơi lệ, nhìn người nam nhân được mình kính như minh nguyệt trước mặt, đáy mắt cưỡng chế sự điên cuồng, một bên kéo áo sơmi trên người, một bên tiến tới gần Tư Vân Dịch.
Tư Vân Dịch:... Cậu, cậu đừng tới đây aaaa!
Danh Sách Chương Con Rể Văn Nam Chủ Xuống Tay Với Ta Rồi TruyenChu
- #101Chương 101
- #102Chương 102
- #103Chương 103
- #104Chương 104
- #105Chương 105
- #106Chương 106
- #107Chương 107
- #108Chương 108
- #109Chương 109
- #110Chương 110
- #111Chương 111
- #112Chương 112
- #113Chương 113
- #114Chương 114
- #115Chương 115
- #116Chương 116
- #117Chương 117
- #118Chương 118
- #119Chương 119
- #120Chương 120
- #121Chương 121
- #122Chương 122
- #123Chương 123
- #124Chương 124
- #125Chương 125
- #126Chương 126
- #127Chương 127
- #128Chương 128
- #129Chương 129
- #130Chương 130
- #131Chương 131
- #132Chương 132
- #133Chương 133
- #134Chương 134
- #135Chương 135
- #136Chương 136
- #137Chương 137: Kết thúc chính văn
- #138Chương 138: Phiên ngoại 1
- #139Chương 139: Phiên ngoại hai: Sở Quân Liệt mất trí nhớ
- #140Chương 140
- #141Chương 141
- #142Chương 142
- #143Chương 143
- #144Chương 144
- #145Chương 145
- #146Chương 146
- #147Chương 147
- #148Chương 148
- #149Chương 149: Phiên ngoại ba: If - Nếu hai người gặp nhau ở nước ngoài
- #150Chương 150