
Còn tiếp
Cục Cưng Của Anh Cố - Toàn Nhị
167
Chương
0
Lượt xem
281364
Đề cử
Giới Thiệu Cục Cưng Của Anh Cố - Toàn Nhị Truyện Chữ
Trích đoạn 1:
An Văn không chút sợ hãi, giơ giày cao gót chỉ thẳng vào họ: “Cố Đình! Tôi nói cho ông biết! Hôm nay tôi đập xe ông! Nếu lần sau ông còn dám bắt nạt Cố Tranh của tôi, tôi đập luôn nhà ông! Không tin, cứ thử xem!”
Trích đoạn 2:
Ngón trỏ lướt qua cằm anh, mang theo sự mơn trớn nhẹ nhàng. Ánh mắt An Văn vừa khinh thường vừa dịu dàng:
“Cố Tranh, anh không phải tổng tài bá đạo! Anh có biết tổng tài bá đạo là thế nào không?”
Anh hít một hơi sâu, mỉm cười thích thú, phối hợp hỏi:
“Thế nào?”
Cô cười khúc khích, đôi mắt lấp lánh như ánh nước:
“Người ta là tổng tài bá đạo… Trời lạnh rồi, phá sản thôi…”
Câu nói chẳng đầu chẳng đuôi, thậm chí không có chủ ngữ khiến Cố Tranh hoàn toàn không hiểu.
Nhưng anh không bận tâm, ngón tay nhẹ nhàng vén lọn tóc trên má cô, khẽ đáp: “Ừ.”
An Văn bĩu môi, chậm rãi giơ ngón tay, khó khăn lắm mới làm được một ký hiệu số “8” trước mặt anh, nhưng lại nói:
“Phải có 16 múi bụng!”
Đây còn là người sao?
Cố Tranh bật cười, bất lực đáp: “Ừ.”
Cô chu môi, ánh mắt như có chút trách móc: “Còn phải một đêm 7 lần, cái gì cũng biết làm.”
Cố Tranh: “…”
Người say rượu vẫn chưa chịu dừng, ngón tay chọc vào ngực anh, giọng còn to hơn trước:
“Còn anh? Anh chỉ một lần! Thời gian ngắn đến mức nào anh không tự biết sao? Em còn chẳng thèm để ý!”
Anh lập tức dùng tay bịt miệng cô lại.
Qua kẽ tay vẫn lọt ra vài từ: “Đàn ông già! Chán chết!”
Một lúc sau, người trong lòng lại ngủ thiếp đi.
Cố Tranh hạ cửa sổ xe, nghiến chặt quai hàm, kéo lỏng cà vạt.
Giới thiệu:
Cố Tranh, một người chính trực, phong nhã, tựa như một vị quân tử trong lịch sử, sẵn sàng tự vẫn để chứng minh sự trong sạch của mình, khiến người khác không dám vượt qua giới hạn.
Nhưng cô An từ nhỏ đã không phải là người tuân theo quy tắc.
Cô muốn phá vỡ giới hạn đó.
Lần đầu tiên An Văn say rượu, cô chặn Cố Tranh ở cửa phòng tắm, kéo áo choàng tắm của anh:
“Cố Tranh! Em muốn xem thử!”
Lần thứ hai An Văn say rượu, đầu ngón tay trắng nõn của cô chạm vào ngực anh:
“Anh chỉ có một lần!
Thời gian ngắn ngủi thế, anh không nhận ra sao?
Em còn chẳng để bụng!
Đồ ông già!
Chẳng thú vị gì cả!”
Lần thứ ba An Văn say rượu…
Sau đó, An Văn bị “trừng trị”.
An Văn không chút sợ hãi, giơ giày cao gót chỉ thẳng vào họ: “Cố Đình! Tôi nói cho ông biết! Hôm nay tôi đập xe ông! Nếu lần sau ông còn dám bắt nạt Cố Tranh của tôi, tôi đập luôn nhà ông! Không tin, cứ thử xem!”
Trích đoạn 2:
Ngón trỏ lướt qua cằm anh, mang theo sự mơn trớn nhẹ nhàng. Ánh mắt An Văn vừa khinh thường vừa dịu dàng:
“Cố Tranh, anh không phải tổng tài bá đạo! Anh có biết tổng tài bá đạo là thế nào không?”
Anh hít một hơi sâu, mỉm cười thích thú, phối hợp hỏi:
“Thế nào?”
Cô cười khúc khích, đôi mắt lấp lánh như ánh nước:
“Người ta là tổng tài bá đạo… Trời lạnh rồi, phá sản thôi…”
Câu nói chẳng đầu chẳng đuôi, thậm chí không có chủ ngữ khiến Cố Tranh hoàn toàn không hiểu.
Nhưng anh không bận tâm, ngón tay nhẹ nhàng vén lọn tóc trên má cô, khẽ đáp: “Ừ.”
An Văn bĩu môi, chậm rãi giơ ngón tay, khó khăn lắm mới làm được một ký hiệu số “8” trước mặt anh, nhưng lại nói:
“Phải có 16 múi bụng!”
Đây còn là người sao?
Cố Tranh bật cười, bất lực đáp: “Ừ.”
Cô chu môi, ánh mắt như có chút trách móc: “Còn phải một đêm 7 lần, cái gì cũng biết làm.”
Cố Tranh: “…”
Người say rượu vẫn chưa chịu dừng, ngón tay chọc vào ngực anh, giọng còn to hơn trước:
“Còn anh? Anh chỉ một lần! Thời gian ngắn đến mức nào anh không tự biết sao? Em còn chẳng thèm để ý!”
Anh lập tức dùng tay bịt miệng cô lại.
Qua kẽ tay vẫn lọt ra vài từ: “Đàn ông già! Chán chết!”
Một lúc sau, người trong lòng lại ngủ thiếp đi.
Cố Tranh hạ cửa sổ xe, nghiến chặt quai hàm, kéo lỏng cà vạt.
Giới thiệu:
Cố Tranh, một người chính trực, phong nhã, tựa như một vị quân tử trong lịch sử, sẵn sàng tự vẫn để chứng minh sự trong sạch của mình, khiến người khác không dám vượt qua giới hạn.
Nhưng cô An từ nhỏ đã không phải là người tuân theo quy tắc.
Cô muốn phá vỡ giới hạn đó.
Lần đầu tiên An Văn say rượu, cô chặn Cố Tranh ở cửa phòng tắm, kéo áo choàng tắm của anh:
“Cố Tranh! Em muốn xem thử!”
Lần thứ hai An Văn say rượu, đầu ngón tay trắng nõn của cô chạm vào ngực anh:
“Anh chỉ có một lần!
Thời gian ngắn ngủi thế, anh không nhận ra sao?
Em còn chẳng để bụng!
Đồ ông già!
Chẳng thú vị gì cả!”
Lần thứ ba An Văn say rượu…
Sau đó, An Văn bị “trừng trị”.
Danh Sách Chương Cục Cưng Của Anh Cố - Toàn Nhị TruyenChu
- #51Chương 51: Căng Thẳng
- #52Chương 52: Giống hệt nhau
- #53Chương 53: Thật quá tàn nhẫn
- #54Chương 54: Cô không thích cháu phải không?
- #55Chương 55: Khoảng cách thế hệ
- #56Chương 56: Em không có ý đó
- #57Chương 57: Tối nay còn rảnh chứ?
- #58Chương 58: Nói đàn ông "không được" là điều đại kỵ
- #59Chương 59: Là vì em quậy phá
- #60Chương 60: Chết vì tình yêu
- #61Chương 61: Bắt nạt tại nơi làm việc
- #62Chương 62: Sỉ nhục
- #63Chương 63: Xấu xa
- #64Chương 64: Say Rượu
- #65Chương 65: Bảo bối
- #66Chương 66: Đau~
- #67Chương 67: Lần sau còn dám không?
- #68Chương 68: Tối qua anh dùng sức hơi mạnh
- #69Chương 69: Hối hận
- #70Chương 70: Ở lại
- #71Chương 71: Người chịu trận
- #72Chương 72: Quyến rũ
- #73Chương 73: Ngọt ngào
- #74Chương 74: Tối nay nhẹ nhàng chút
- #75Chương 75: Không phải em nói nhớ anh sao?
- #76Chương 76: Bất ngờ
- #77Chương 77: Tắm
- #78Chương 78: Lời mời
- #79Chương 79: Sinh nhật
- #80Chương 80: A Tranh
- #81Chương 81: Anh sẽ dạy em
- #82Chương 82: Phá vỡ
- #83Chương 83: Lời mời ám muội
- #84Chương 84: Tò mò
- #85Chương 85: Không tin, cứ thử xem!
- #86Chương 86: Cãi vã
- #87Chương 87: Đàn ông đúng là chẳng ai đáng tin
- #88Chương 88: Đồ khốn
- #89Chương 89: Dỗ em
- #90Chương 90: Sống chung
- #91Chương 91: Mặt trời không bao giờ lặn
- #92Chương 92: Đàn ông ở tuổi này
- #93Chương 93: Em không muốn
- #94Chương 94: Yêu là kiềm chế
- #95Chương 95: Vợ
- #96Chương 96: Phá sản
- #97Chương 97: Đính hôn
- #98Chương 98: Hoàn toàn hợp lý
- #99Chương 99: Nở hoa
- #100Chương 100: Không cần phải như vậy