
Còn tiếp
Lục Tổng, Xin Nhận Lấy Cẩm Nang Yêu Đương
112
Chương
0
Lượt xem
279131
Đề cử
Giới Thiệu Lục Tổng, Xin Nhận Lấy Cẩm Nang Yêu Đương Truyện Chữ
[Nữ chính quyến rũ hệ cá muối] vs [Nam chính phúc hắc, cao lãnh như hoa trên núi]
Cao Hạnh Hạnh từng yêu Lục Trạch Ngôn ngay từ cái nhìn đầu tiên, không chút sợ hãi vượt biển băng sông để đến bên anh, nhưng lại nhận được câu nói: “Chúng ta không phải người cùng một thế giới.”
Cô đàng hoàng quay lưng rời đi, quyết tâm quên anh.
Mấy năm sau, tại một buổi đấu giá, Cao Hạnh Hạnh — giờ đã là một nhân viên ngân hàng mới vào nghề — lại một lần nữa gặp Lục Trạch Ngôn. Anh đã trở thành Tổng giám đốc Lục, kẻ chiến thắng cuối cùng trong cuộc tranh đấu quyền lực, hoàn toàn ứng với câu nói năm xưa: “Chúng ta không phải người cùng một thế giới.”
Cao Hạnh Hạnh luôn ghi nhớ bài học cũ, cố gắng giữ khoảng cách với Tổng giám đốc Lục, nhưng dường như khoảng cách ấy không do cô kiểm soát, ngày càng rút ngắn…
Cao Hạnh Hạnh nhíu mày: “Nếu thế, tôi sẽ coi anh là bàn đạp đấy! Tôi cảnh cáo anh, bây giờ tính khí tôi không tốt đâu!
Lục Trạch Ngôn: “Cam tâm tình nguyện.”
Lục Trạch Ngôn từng bình thản trả lời câu hỏi về cái chết:
Anh nói: “Trong mắt tôi, nếu cái chết đến với cô ấy, tôi hy vọng có thể ở bên cô ấy. Nếu cái chết đến với tôi, tôi hy vọng cô ấy có thể buông bỏ tôi.”
Tôi từng nghĩ việc thoát khỏi xiềng xích của số phận là vì khao khát tự do. Hóa ra thứ tự do tôi muốn chính là…tự do yêu em.
Cao Hạnh Hạnh từng yêu Lục Trạch Ngôn ngay từ cái nhìn đầu tiên, không chút sợ hãi vượt biển băng sông để đến bên anh, nhưng lại nhận được câu nói: “Chúng ta không phải người cùng một thế giới.”
Cô đàng hoàng quay lưng rời đi, quyết tâm quên anh.
Mấy năm sau, tại một buổi đấu giá, Cao Hạnh Hạnh — giờ đã là một nhân viên ngân hàng mới vào nghề — lại một lần nữa gặp Lục Trạch Ngôn. Anh đã trở thành Tổng giám đốc Lục, kẻ chiến thắng cuối cùng trong cuộc tranh đấu quyền lực, hoàn toàn ứng với câu nói năm xưa: “Chúng ta không phải người cùng một thế giới.”
Cao Hạnh Hạnh luôn ghi nhớ bài học cũ, cố gắng giữ khoảng cách với Tổng giám đốc Lục, nhưng dường như khoảng cách ấy không do cô kiểm soát, ngày càng rút ngắn…
Cao Hạnh Hạnh nhíu mày: “Nếu thế, tôi sẽ coi anh là bàn đạp đấy! Tôi cảnh cáo anh, bây giờ tính khí tôi không tốt đâu!
Lục Trạch Ngôn: “Cam tâm tình nguyện.”
Lục Trạch Ngôn từng bình thản trả lời câu hỏi về cái chết:
Anh nói: “Trong mắt tôi, nếu cái chết đến với cô ấy, tôi hy vọng có thể ở bên cô ấy. Nếu cái chết đến với tôi, tôi hy vọng cô ấy có thể buông bỏ tôi.”
Tôi từng nghĩ việc thoát khỏi xiềng xích của số phận là vì khao khát tự do. Hóa ra thứ tự do tôi muốn chính là…tự do yêu em.
Danh Sách Chương Lục Tổng, Xin Nhận Lấy Cẩm Nang Yêu Đương TruyenChu
- #1Chương 1: Ánh nhìn kinh diễm thời niên thiếu
- #2Chương 2: Anh như đã tách biệt thế giới ồn ào ngoài kia
- #3Chương 3: Thế giới rực rỡ muôn màu
- #4Chương 4: Bởi vì đã từng chứng kiến sự giãy giụa bất lực
- #5Chương 5: Chương 5
- #6Chương 6: Chương 6
- #7Chương 7: Chương 7
- #8Chương 8: Chương 8
- #9Chương 9: Chương 9
- #10Chương 10: Chương 10
- #11Chương 11: Chương 11
- #12Chương 12: Chương 12
- #13Chương 13: Chương 13
- #14Chương 14: Chương 14
- #15Chương 15: Chương 15
- #16Chương 16: Chương 16
- #17Chương 17: Chương 17
- #18Chương 18: Chương 18
- #19Chương 19: Chương 19
- #20Chương 20: Chương 20
- #21Chương 21: Chương 21
- #22Chương 22: Chương 22
- #23Chương 23: Chương 23
- #24Chương 24: Chương 24
- #25Chương 25: Chương 25
- #26Chương 26: Chương 26
- #27Chương 27: Chương 27
- #28Chương 28: Chương 28
- #29Chương 29: Chương 29
- #30Chương 30: Chương 30
- #31Chương 31: Chương 31
- #32Chương 32: Chương 32
- #33Chương 33: Chương 33
- #34Chương 34: Chương 34
- #35Chương 35: Chương 35
- #36Chương 36: Chương 36
- #37Chương 37: Chương 37
- #38Chương 38: Chương 38
- #39Chương 39: Chương 39
- #40Chương 40: Chương 40
- #41Chương 41: Chương 41
- #42Chương 42: Chương 42
- #43Chương 43: Chương 43
- #44Chương 44: Chương 44
- #45Chương 45: Chương 45
- #46Chương 46: Chương 46
- #47Chương 47: Chương 47
- #48Chương 48: Chương 48
- #49Chương 49: Chương 49
- #50Chương 50: Chương 50