
Tạm dừng
Cứu Rỗi Nam Chính Mỹ Cường Thảm
155
Chương
0
Lượt xem
278746
Đề cử
Giới Thiệu Cứu Rỗi Nam Chính Mỹ Cường Thảm Truyện Chữ
Tác giả: Phàn Nguyệt Lượng/Điềm Nị Tiểu Mễ Chúc
Thể loại: Đam mỹ, Cổ đại, Tu chân, Xuyên sách, Sống lại, Chủ thụ, Mỹ cường thảm, Chỉ yêu một người, Tình cảm, HE
Giới thiệu:
Sau khi chết đi, Mị Lục mới biết, thì ra thế giới mà y đang sống chỉ là một quyển sách. Trong cuốn sách ấy, y thậm chí chẳng được xem là nhân vật phụ, chỉ là một kẻ qua đường xuất hiện thoáng qua.
Nam chính trong cốt truyện là một thiếu niên tên Hộc Luật Yển, vốn là trưởng tử Hộc Luật gia, gia tộc đứng đầu tứ đại thế gia của tu chân giới. Hắn sinh ra đã ngậm thìa vàng, định trước sẽ phong quang vô hạn, nhưng khi còn đỏ hỏn lại bị đưa đi, trở thành đứa trẻ lưu lạc giữa nhân gian.
Từ nhỏ, Hộc Luật Yển đã chịu đủ tủi nhục, hắn lớn lên từ những tháng ngày giãy giụa giữa bùn lầy nhuốc nhơ.
Một ngày nọ, Hộc Luật gia tìm được hắn, mang hắn trở về. Những tưởng từ đây hắn có thể sống đúng với số mệnh thuộc về mình, nào ngờ lại bị đẩy thẳng lên tế đàn...
Tu chân giới có một truyền thuyết: Người Hộc Luật mang thể chất đặc biệt. Nếu đem họ hiến tế, lấy tay, mắt, lưỡi làm dược dẫn, có thể giúp các đại năng thoát khỏi tử kiếp.
Mà Hộc Luật Yển—chính là dược dẫn ấy.
—
Linh hồn của Mị Lục phiêu dạt suốt mấy trăm năm, tận mắt chứng kiến Hộc Luật Yển tự tay giết chết toàn bộ những kẻ đã dùng hắn làm dược dẫn. Cuối cùng, giữa biển máu ngập trời, hắn tự bạo mà chết.
Đến khi mở mắt lần nữa, y nhận ra mình đã quay về năm tháng trọng bệnh. Ngày ấy, khi còn đang hôn mê, y vô tri vô giác được mẫu thân cho uống chén thuốc sắc từ trái tim Hộc Luật Yển.
Một lần nữa sống lại, Mị Lục bước chân vào vực sâu, tìm thấy Hộc Luật Yển khi hắn đã cụt tay, mù mắt, câm lặng.
Hộc Luật Yển đã thoi thóp hơi tàn, hắn nghe thấy tiếng động, quay đầu về phía Mị Lục, máu đỏ từng dỏng chảy ra từ hốc mắt trống rỗng.
Gương mặt hắn đầy vẻ mờ mịt.
"...Hộc Luật Yển." Mị Lục quỳ xuống xuống, nhẹ nhàng vuốt ve gương mặt hắn. "Ta đến đưa ngươi đi."
—
Người từng gặp ánh sáng, há bằng lòng sống mãi trong đêm?
Nhân vật chính: Mị Lục, Hộc Luật Yển.
—
Lưu ý khi đọc:
Bối cảnh cổ đại, giá trị quan của nhân vật không phù hợp với hiện đại.Công thảm là thảm thật, điên là điên thật, nhưng mọi hành động của hắn đều vì báo thù chứ không giết hại người vô tội bừa bãi (về sau sẽ dần tốt hơn).Thụ không phải thánh mẫu.
Thể loại: Đam mỹ, Cổ đại, Tu chân, Xuyên sách, Sống lại, Chủ thụ, Mỹ cường thảm, Chỉ yêu một người, Tình cảm, HE
Giới thiệu:
Sau khi chết đi, Mị Lục mới biết, thì ra thế giới mà y đang sống chỉ là một quyển sách. Trong cuốn sách ấy, y thậm chí chẳng được xem là nhân vật phụ, chỉ là một kẻ qua đường xuất hiện thoáng qua.
Nam chính trong cốt truyện là một thiếu niên tên Hộc Luật Yển, vốn là trưởng tử Hộc Luật gia, gia tộc đứng đầu tứ đại thế gia của tu chân giới. Hắn sinh ra đã ngậm thìa vàng, định trước sẽ phong quang vô hạn, nhưng khi còn đỏ hỏn lại bị đưa đi, trở thành đứa trẻ lưu lạc giữa nhân gian.
Từ nhỏ, Hộc Luật Yển đã chịu đủ tủi nhục, hắn lớn lên từ những tháng ngày giãy giụa giữa bùn lầy nhuốc nhơ.
Một ngày nọ, Hộc Luật gia tìm được hắn, mang hắn trở về. Những tưởng từ đây hắn có thể sống đúng với số mệnh thuộc về mình, nào ngờ lại bị đẩy thẳng lên tế đàn...
Tu chân giới có một truyền thuyết: Người Hộc Luật mang thể chất đặc biệt. Nếu đem họ hiến tế, lấy tay, mắt, lưỡi làm dược dẫn, có thể giúp các đại năng thoát khỏi tử kiếp.
Mà Hộc Luật Yển—chính là dược dẫn ấy.
—
Linh hồn của Mị Lục phiêu dạt suốt mấy trăm năm, tận mắt chứng kiến Hộc Luật Yển tự tay giết chết toàn bộ những kẻ đã dùng hắn làm dược dẫn. Cuối cùng, giữa biển máu ngập trời, hắn tự bạo mà chết.
Đến khi mở mắt lần nữa, y nhận ra mình đã quay về năm tháng trọng bệnh. Ngày ấy, khi còn đang hôn mê, y vô tri vô giác được mẫu thân cho uống chén thuốc sắc từ trái tim Hộc Luật Yển.
Một lần nữa sống lại, Mị Lục bước chân vào vực sâu, tìm thấy Hộc Luật Yển khi hắn đã cụt tay, mù mắt, câm lặng.
Hộc Luật Yển đã thoi thóp hơi tàn, hắn nghe thấy tiếng động, quay đầu về phía Mị Lục, máu đỏ từng dỏng chảy ra từ hốc mắt trống rỗng.
Gương mặt hắn đầy vẻ mờ mịt.
"...Hộc Luật Yển." Mị Lục quỳ xuống xuống, nhẹ nhàng vuốt ve gương mặt hắn. "Ta đến đưa ngươi đi."
—
Người từng gặp ánh sáng, há bằng lòng sống mãi trong đêm?
Nhân vật chính: Mị Lục, Hộc Luật Yển.
—
Lưu ý khi đọc:
Bối cảnh cổ đại, giá trị quan của nhân vật không phù hợp với hiện đại.Công thảm là thảm thật, điên là điên thật, nhưng mọi hành động của hắn đều vì báo thù chứ không giết hại người vô tội bừa bãi (về sau sẽ dần tốt hơn).Thụ không phải thánh mẫu.
Danh Sách Chương Cứu Rỗi Nam Chính Mỹ Cường Thảm TruyenChu
- #51Chương 51: Bỏ trốn.
- #52Chương 52: Biến thiên.
- #53Chương 53: Trở mặt.
- #54Chương 54: Rút kiếm.
- #55Chương 55: Tỉnh giấc.
- #56Chương 56: Nhìn lén.
- #57Chương 57: Khắc chế.
- #58Chương 58: Ma giới.
- #59Chương 59: Tâm cơ.
- #60Chương 60: Ngưỡng Dung.
- #61Chương 61: Thích.
- #62Chương 62: Ám sát.
- #63Chương 63: Thân thế.
- #64Chương 64: Cha mẹ.
- #65Chương 65: Vui vẻ.
- #66Chương 66: Túy thành.
- #67Chương 67: Chuyện cũ.
- #68Chương 68: Sai lầm.
- #69Chương 69: Chân tướng.
- #70Chương 70: Kết thúc.
- #71Chương 71: Phát điên.
- #72Chương 72: Báo thù.
- #73Chương 73: Báo ứng.
- #74Chương 74: Nội tâm.
- #75Chương 75: Thành chủ.
- #76Chương 76: Tiếp tục.
- #77Chương 77: Tù nhân.
- #78Chương 78: Ma Tôn.
- #79Chương 79: Nói thật.
- #80Chương 80: Tặng người.
- #81Chương 81: Lật mặt.
- #82Chương 82: Thay đổi.
- #83Chương 83: Nguy cơ.
- #84Chương 84: Tập kích.
- #85Chương 85: Không được.
- #86Chương 86: Chủ nhân.
- #87Chương 87: Nhập thể.
- #88Chương 88: Khe nứt.
- #89Chương 89: Chủ động.
- #90Chương 90: Hiểu nhầm.
- #91Chương 91: Từ bỏ
- #92Chương 92: Quyết định.
- #93Chương 93: Ghen.
- #94Chương 94: Buồn cười.
- #95Chương 95: Suy đoán.
- #96Chương 96: Năm mới.
- #97Chương 97: Tin đồn.
- #98Chương 98: Bất an.
- #99Chương 99: Thành thật.
- #100Chương 100: Ép hỏi.