
Tạm dừng
Đặc Chủng Binh Đô Thị Truyền Kỳ
350
Chương
0
Lượt xem
285805
Đề cử
Giới Thiệu Đặc Chủng Binh Đô Thị Truyền Kỳ Truyện Chữ
Giới thiệu:
Một nữ sinh diện mạo ngây thơ xinh đẹp nói như làm nũng. Trước mặt cô ta là một người đàn ông đang ngồi giặt quần áo trước bồn rửa mặt. Nghe vậy, người đàn ông bỗng đặt đồ xuống, xoa tay, đỏ mặt nói: “Tuyết Trình, sao em lại gọi anh là anh rể.”
Người đàn ông này tên là Trương Húc Đông, ba năm trước đã ở rể nhà họ Lâm. Suốt ba năm kết hôn, Lâm Tuyết Trinh chưa bao giờ gọi anh là anh rể, mỗi lần đều kêu ê này ê kia, thậm chí còn không thèm kêu tên anh..
Lâm Tuyết Trinh lắc lư chân: “Người ta muốn sửa lại lỗi sai thôi mà!”
Trương Húc Đông đỏ mặt, nhỏ giọng hỏi: “Em gọi anh có việc gi không?”
Lâm Tuyết Trinh chớp đôi mắt to trong veo, cười hì hì nói: “Anh rể, anh vào phòng em một chuyến, em có việc muốn nhờ anh” Nói xong, Lâm Tuyết Trinh quay đầu chạy di.
Trương Húc Đông không dám cãi lại mệnh lệnh của Lâm Tuyết Trinh, đành phải lau tay rồi đi vào phòng Lâm Tuyết Trinh.
“Sau lưng em hơi ngứa, với không tới, anh gãi hộ em đi.” Mới vào phòng, Lâm Tuyết Trinh đã kéo tay Trương Húc Đông vào trong. Trương Húc Đông lảo đảo mất thăng bằng, cả người ngã đè lên Lâm Tuyết Trinh. Lúc này, Lâm Tuyết Trinh bỗng ôm cổ Trương Húc Đông, ghé vào bên tai anh thì thầm: “Em biết chị em đối xử với anh không tốt, kết hôn ba năm cũng không cho anh chạm vào, anh đã sớm không chịu nổi đúng không?”
Trái tim Trương Húc Đông nhất thời đập thình thịch. Lời nói của cô ta chẳng khác nào đang kích thích bộ não của Trương Húc Đông. Đúng thế, ba năm kết hôn, Trương Húc Đông đã sớm không chịu nổi. Huống chi Lâm Tuyết Trinh có làn da trắng muốt, dáng người mảnh khánh, nếu là một người đàn ông khác thì đã không thể cưỡng lại sức hấp dẫn của cô ta.
“Trương Húc Đông, anh đang làm gì vậy hả?” Đúng lúc này, cửa phòng bỗng bị đạp mở. Sau đó là Lâm Khinh Thiền, chị gái của Lâm Tuyết Trinh bước vào phòng. Cô ta vừa chụp lại cánh này vừa khàn giọng kêu to.
Trương Húc Đông vội bối rối đứng dậy, vội vã giải thích: “Không phải như em nghĩ đâu, Tuyết Trinh. Cô ấy bảo sau lưng ngứa.. Tuyết Trinh, em mau giải thích đi”.
Nhưng lúc này, Lâm Tuyết Trinh lại đổi sắc mặt. Cô ta ra vẻ kinh hãi nói: “Anh đúng là đồ súc sinh, tôi là em vợ của anh cơ mà, sao anh có thể làm như thế?”
Một nữ sinh diện mạo ngây thơ xinh đẹp nói như làm nũng. Trước mặt cô ta là một người đàn ông đang ngồi giặt quần áo trước bồn rửa mặt. Nghe vậy, người đàn ông bỗng đặt đồ xuống, xoa tay, đỏ mặt nói: “Tuyết Trình, sao em lại gọi anh là anh rể.”
Người đàn ông này tên là Trương Húc Đông, ba năm trước đã ở rể nhà họ Lâm. Suốt ba năm kết hôn, Lâm Tuyết Trinh chưa bao giờ gọi anh là anh rể, mỗi lần đều kêu ê này ê kia, thậm chí còn không thèm kêu tên anh..
Lâm Tuyết Trinh lắc lư chân: “Người ta muốn sửa lại lỗi sai thôi mà!”
Trương Húc Đông đỏ mặt, nhỏ giọng hỏi: “Em gọi anh có việc gi không?”
Lâm Tuyết Trinh chớp đôi mắt to trong veo, cười hì hì nói: “Anh rể, anh vào phòng em một chuyến, em có việc muốn nhờ anh” Nói xong, Lâm Tuyết Trinh quay đầu chạy di.
Trương Húc Đông không dám cãi lại mệnh lệnh của Lâm Tuyết Trinh, đành phải lau tay rồi đi vào phòng Lâm Tuyết Trinh.
“Sau lưng em hơi ngứa, với không tới, anh gãi hộ em đi.” Mới vào phòng, Lâm Tuyết Trinh đã kéo tay Trương Húc Đông vào trong. Trương Húc Đông lảo đảo mất thăng bằng, cả người ngã đè lên Lâm Tuyết Trinh. Lúc này, Lâm Tuyết Trinh bỗng ôm cổ Trương Húc Đông, ghé vào bên tai anh thì thầm: “Em biết chị em đối xử với anh không tốt, kết hôn ba năm cũng không cho anh chạm vào, anh đã sớm không chịu nổi đúng không?”
Trái tim Trương Húc Đông nhất thời đập thình thịch. Lời nói của cô ta chẳng khác nào đang kích thích bộ não của Trương Húc Đông. Đúng thế, ba năm kết hôn, Trương Húc Đông đã sớm không chịu nổi. Huống chi Lâm Tuyết Trinh có làn da trắng muốt, dáng người mảnh khánh, nếu là một người đàn ông khác thì đã không thể cưỡng lại sức hấp dẫn của cô ta.
“Trương Húc Đông, anh đang làm gì vậy hả?” Đúng lúc này, cửa phòng bỗng bị đạp mở. Sau đó là Lâm Khinh Thiền, chị gái của Lâm Tuyết Trinh bước vào phòng. Cô ta vừa chụp lại cánh này vừa khàn giọng kêu to.
Trương Húc Đông vội bối rối đứng dậy, vội vã giải thích: “Không phải như em nghĩ đâu, Tuyết Trinh. Cô ấy bảo sau lưng ngứa.. Tuyết Trinh, em mau giải thích đi”.
Nhưng lúc này, Lâm Tuyết Trinh lại đổi sắc mặt. Cô ta ra vẻ kinh hãi nói: “Anh đúng là đồ súc sinh, tôi là em vợ của anh cơ mà, sao anh có thể làm như thế?”
Danh Sách Chương Đặc Chủng Binh Đô Thị Truyền Kỳ TruyenChu
- #201Chương 201: 201: Gây Sự Với Sếp
- #202Chương 202: 202: Cha Tao Ngầu Quá
- #203Chương 203: 203: Gặp Lại Bạn Cũ
- #204Chương 204: 204: Vị Khách Bất Ngờ
- #205Chương 205: 205: Chuyện Xưa Thê Lương
- #206Chương 206: 206: Hỏa Thần Vs Ô Ưng
- #207Chương 207: 207: Bức Thư Thần Bí
- #208Chương 208: 208: Trên Đường Đến Chỗ Hẹn
- #209Chương 209: 209: Một Mình Đến Hẹn
- #210Chương 210: 210: Mục Đích Thực Sự
- #211Chương 211: 211: Thân Phận Của Ông Cụ
- #212Chương 212: 212: Cán Bộ Hách Dịch
- #213Chương 213: 213: Để Lộ Thân Phân
- #214Chương 214: 214: Kiếm Cổ Hiên Viên
- #215Chương 215: 215: Từng Trải
- #216Chương 216: 216: Bày Tỏ Lòng Kính Trọng Đối Với Người Đã Khuất
- #217Chương 217: 217: Cố Tình Gây Hấn
- #218Chương 218: 218: Nội Tâm Yếu Ớt
- #219Chương 219: 219: Câu Lạc Bộ “quân Nhận”
- #220Chương 220: 220: Cậu Cả Bắc Đường
- #221Chương 221: 221: Thợ Săn Và Chó Sói
- #222Chương 222: 222: Bắt Ô Ưng
- #223Chương 223: 223: Giao Dịch Kiếm Cổ
- #224Chương 224: 224: Mừng Hụt
- #225Chương 225: 225: Phóng Viên Lớn Họ Kỷ
- #226Chương 226: 226: Công Ty Bị Tổn Thất
- #227Chương 227: 227: Nói Ra Hết
- #228Chương 228: 228: Quy Củ Của Thẩm Thị
- #229Chương 229: 229: Phiền Phức Quá Đi
- #230Chương 230: 230: Học Trò Bắc Đường
- #231Chương 231: 231: Tìm Người Tập Luyện
- #232Chương 232: 232: Giẫm Người Trên Sân
- #233Chương 233: 233: Đổ Oan Hãm Hại
- #234Chương 234: 234: Vào Cung Lần Hai
- #235Chương 235: 235: Bao Vây Cục Cảnh Sát
- #236Chương 236: 236: Lũ Lượt Kéo Đến
- #237Chương 237: 237: Ngồi Nói Chuyện Sóng Gió
- #238Chương 238: 238: Bao Nuôi Tình Nhân
- #239Chương 239: 239: Ổn Định Nam Kinh
- #240Chương 240: 240: Gặp Phải Sát Thủ
- #241Chương 241: 241: Trần Uy Hấp Hối
- #242Chương 242: 242: Khám Nghiệm Tử Thi
- #243Chương 243: 243: Thân Phận Của Thi Thể
- #244Chương 244: 244: Bố Trí Dụ Địch
- #245Chương 245: 245: Thủ Lĩnh Lính Đánh Thuê
- #246Chương 246: 246: Cưỡng Ép Tra Hỏi
- #247Chương 247: 247: Kết Quả Cuối Cùng
- #248Chương 248: 248: Bạn Trai Thật Giả
- #249Chương 249: 249: Nhân Vật Ẩn Núp
- #250Chương 250: 250: Hợp Tác Vui Vẻ