
Tạm dừng
Đặc Chủng Binh Đô Thị Truyền Kỳ
350
Chương
0
Lượt xem
285805
Đề cử
Giới Thiệu Đặc Chủng Binh Đô Thị Truyền Kỳ Truyện Chữ
Giới thiệu:
Một nữ sinh diện mạo ngây thơ xinh đẹp nói như làm nũng. Trước mặt cô ta là một người đàn ông đang ngồi giặt quần áo trước bồn rửa mặt. Nghe vậy, người đàn ông bỗng đặt đồ xuống, xoa tay, đỏ mặt nói: “Tuyết Trình, sao em lại gọi anh là anh rể.”
Người đàn ông này tên là Trương Húc Đông, ba năm trước đã ở rể nhà họ Lâm. Suốt ba năm kết hôn, Lâm Tuyết Trinh chưa bao giờ gọi anh là anh rể, mỗi lần đều kêu ê này ê kia, thậm chí còn không thèm kêu tên anh..
Lâm Tuyết Trinh lắc lư chân: “Người ta muốn sửa lại lỗi sai thôi mà!”
Trương Húc Đông đỏ mặt, nhỏ giọng hỏi: “Em gọi anh có việc gi không?”
Lâm Tuyết Trinh chớp đôi mắt to trong veo, cười hì hì nói: “Anh rể, anh vào phòng em một chuyến, em có việc muốn nhờ anh” Nói xong, Lâm Tuyết Trinh quay đầu chạy di.
Trương Húc Đông không dám cãi lại mệnh lệnh của Lâm Tuyết Trinh, đành phải lau tay rồi đi vào phòng Lâm Tuyết Trinh.
“Sau lưng em hơi ngứa, với không tới, anh gãi hộ em đi.” Mới vào phòng, Lâm Tuyết Trinh đã kéo tay Trương Húc Đông vào trong. Trương Húc Đông lảo đảo mất thăng bằng, cả người ngã đè lên Lâm Tuyết Trinh. Lúc này, Lâm Tuyết Trinh bỗng ôm cổ Trương Húc Đông, ghé vào bên tai anh thì thầm: “Em biết chị em đối xử với anh không tốt, kết hôn ba năm cũng không cho anh chạm vào, anh đã sớm không chịu nổi đúng không?”
Trái tim Trương Húc Đông nhất thời đập thình thịch. Lời nói của cô ta chẳng khác nào đang kích thích bộ não của Trương Húc Đông. Đúng thế, ba năm kết hôn, Trương Húc Đông đã sớm không chịu nổi. Huống chi Lâm Tuyết Trinh có làn da trắng muốt, dáng người mảnh khánh, nếu là một người đàn ông khác thì đã không thể cưỡng lại sức hấp dẫn của cô ta.
“Trương Húc Đông, anh đang làm gì vậy hả?” Đúng lúc này, cửa phòng bỗng bị đạp mở. Sau đó là Lâm Khinh Thiền, chị gái của Lâm Tuyết Trinh bước vào phòng. Cô ta vừa chụp lại cánh này vừa khàn giọng kêu to.
Trương Húc Đông vội bối rối đứng dậy, vội vã giải thích: “Không phải như em nghĩ đâu, Tuyết Trinh. Cô ấy bảo sau lưng ngứa.. Tuyết Trinh, em mau giải thích đi”.
Nhưng lúc này, Lâm Tuyết Trinh lại đổi sắc mặt. Cô ta ra vẻ kinh hãi nói: “Anh đúng là đồ súc sinh, tôi là em vợ của anh cơ mà, sao anh có thể làm như thế?”
Một nữ sinh diện mạo ngây thơ xinh đẹp nói như làm nũng. Trước mặt cô ta là một người đàn ông đang ngồi giặt quần áo trước bồn rửa mặt. Nghe vậy, người đàn ông bỗng đặt đồ xuống, xoa tay, đỏ mặt nói: “Tuyết Trình, sao em lại gọi anh là anh rể.”
Người đàn ông này tên là Trương Húc Đông, ba năm trước đã ở rể nhà họ Lâm. Suốt ba năm kết hôn, Lâm Tuyết Trinh chưa bao giờ gọi anh là anh rể, mỗi lần đều kêu ê này ê kia, thậm chí còn không thèm kêu tên anh..
Lâm Tuyết Trinh lắc lư chân: “Người ta muốn sửa lại lỗi sai thôi mà!”
Trương Húc Đông đỏ mặt, nhỏ giọng hỏi: “Em gọi anh có việc gi không?”
Lâm Tuyết Trinh chớp đôi mắt to trong veo, cười hì hì nói: “Anh rể, anh vào phòng em một chuyến, em có việc muốn nhờ anh” Nói xong, Lâm Tuyết Trinh quay đầu chạy di.
Trương Húc Đông không dám cãi lại mệnh lệnh của Lâm Tuyết Trinh, đành phải lau tay rồi đi vào phòng Lâm Tuyết Trinh.
“Sau lưng em hơi ngứa, với không tới, anh gãi hộ em đi.” Mới vào phòng, Lâm Tuyết Trinh đã kéo tay Trương Húc Đông vào trong. Trương Húc Đông lảo đảo mất thăng bằng, cả người ngã đè lên Lâm Tuyết Trinh. Lúc này, Lâm Tuyết Trinh bỗng ôm cổ Trương Húc Đông, ghé vào bên tai anh thì thầm: “Em biết chị em đối xử với anh không tốt, kết hôn ba năm cũng không cho anh chạm vào, anh đã sớm không chịu nổi đúng không?”
Trái tim Trương Húc Đông nhất thời đập thình thịch. Lời nói của cô ta chẳng khác nào đang kích thích bộ não của Trương Húc Đông. Đúng thế, ba năm kết hôn, Trương Húc Đông đã sớm không chịu nổi. Huống chi Lâm Tuyết Trinh có làn da trắng muốt, dáng người mảnh khánh, nếu là một người đàn ông khác thì đã không thể cưỡng lại sức hấp dẫn của cô ta.
“Trương Húc Đông, anh đang làm gì vậy hả?” Đúng lúc này, cửa phòng bỗng bị đạp mở. Sau đó là Lâm Khinh Thiền, chị gái của Lâm Tuyết Trinh bước vào phòng. Cô ta vừa chụp lại cánh này vừa khàn giọng kêu to.
Trương Húc Đông vội bối rối đứng dậy, vội vã giải thích: “Không phải như em nghĩ đâu, Tuyết Trinh. Cô ấy bảo sau lưng ngứa.. Tuyết Trinh, em mau giải thích đi”.
Nhưng lúc này, Lâm Tuyết Trinh lại đổi sắc mặt. Cô ta ra vẻ kinh hãi nói: “Anh đúng là đồ súc sinh, tôi là em vợ của anh cơ mà, sao anh có thể làm như thế?”
Danh Sách Chương Đặc Chủng Binh Đô Thị Truyền Kỳ TruyenChu
- #251Chương 251: 251: Gặp Chuyện Bất Bình
- #252Chương 252: 252: Không Nể Mặt Nhau
- #253Chương 253: 253: Nuôi Ong Tay Áo
- #254Chương 254: 254: Thế Sự Xoay Vần
- #255Chương 255: 255: Ông Trùm
- #256Chương 256: 256: Chỉ Đùa Chút Thôi
- #257Chương 257: 257: Nữ Trung Hào Kiệt
- #258Chương 258: 258: Sức Mạnh Của Tình Yêu
- #259Chương 259: 259: Xuống Dưới Kiểm Tra
- #260Chương 260: 260: Tàu Buôn Bị Cướp
- #261Chương 261: 261: Nếu Người Động Vào Mình
- #262Chương 262: 262: Dù Xa Cũng Phải Giết
- #263Chương 263: 263: Nước Và Đất Liền Tranh Đấu
- #264Chương 264: 264: Chuyển Thành Hợp Tác
- #265Chương 265: 265: Tâm Di Trở Về
- #266Chương 266: 266: Họ Hàng Nho Nhỏ
- #267Chương 267: 267: Phá Vỡ Vấn Đề
- #268Chương 268: 268: Nguyên Tắc Làm Người
- #269Chương 269: 269: Cứu Tinh Của Ai
- #270Chương 270: 270: Lòng Có Sách Lược
- #271Chương 271: 271: Gõ Chuông Cảnh Tỉnh
- #272Chương 272: 272: Đứng Vững Đội Ngũ
- #273Chương 273: 273: Sát Thủ Hoa Hồng
- #274Chương 274: 274: Biến Chuyển Khó Tin
- #275Chương 275: 275: trở Mặt Hoàn Toàn
- #276Chương 276: 276: Liên Minh Lại
- #277Chương 277: 277: Đại Thiếu Gia Quách Gia
- #278Chương 278: 278: Âm Mưu Lớn
- #279Chương 279: 279: Cái Chết Của Tần Vũ
- #280Chương 280: 280: Người Của Tây Môn
- #281Chương 281: 281: Điều Đáng Sợ Chưa Biết
- #282Chương 282: 282: Đứa Trẻ Trong Núi
- #283Chương 283: 283: Cuộc Chiến Của Sáu Người
- #284Chương 284: 284: Người Tài Còn Có Người Tài Hơn
- #285Chương 285: 285: Trời Có Sập Cũng Đã Có Ta Đỡ
- #286Chương 286: 286: Giao Cho Con Đi
- #287Chương 287: 287: Mối Nguy Của Trụ Sở Chính
- #288Chương 288: 288: Đại Hội Lính Đánh Thuê 1
- #289Chương 289: 289: Đại Hội Lính Đánh Thuê 2
- #290Chương 290: 290: Đại Hội Lính Đánh Thuê 3
- #291Chương 291: 291: Đầu Sỏ Gây Tội
- #292Chương 292: 292: Cao Thủ Đối Đầu
- #293Chương 293: 293: Anh Em Một Lòng
- #294Chương 294: 294: Góc Độ Khác Nhau
- #295Chương 295: 295: Đời Người Khác Nhau
- #296Chương 296: 296: Chuyện Của Nhân Tình
- #297Chương 297: 297: Nổi Giận Đùng Đùng
- #298Chương 298: 298: Cô Em Gái Si Tình
- #299Chương 299: 299: Hành Trình Đến Nước Nhật
- #300Chương 300: 300: Yamada-gumi Triệu Hoàng