
Còn tiếp
Đại Sư Huynh Chỉ Biết Soi Gương Trang Điểm
134
Chương
0
Lượt xem
281252
Đề cử
Giới Thiệu Đại Sư Huynh Chỉ Biết Soi Gương Trang Điểm Truyện Chữ
Tác giả: Cổ Mặc Mặc
Tran / Editor: Al_Đơm Hoa Kết Trái
Beta: AL_Thiên Điểu
Thể loại: Đam mỹ, Cổ đại, Tiên hiệp, Tương ái tương sát, HE
Độ dài: 126
Giới thiệu
Cha mẹ Hạ Trường Sinh lấy tên này cho hắn là do cảm thấy đứa bé yếu ớt này có lẽ sẽ không sống nổi đến lúc trưởng thành.
Hạ Trường Sinh cũng có suy nghĩ như vậy.
Mãi đến khi…
Hạ Trường Sinh không chỉ kéo đến lúc trưởng thành mà còn kéo đến lúc cha mẹ hắn qua đời, dùng thể chất yếu ớt chạm vào là ngã biến thành người mẫu mực trong tu chân giới, kéo đến lúc mấy trăm môn phái đều đóng cửa, lại còn khỏe như voi.
Hạ Trường Sinh: Ta đúng là quá trâu bò.
Xuất hiện nhân tài cỡ này, Phục Hy viện, nơi tụ tập nhân tài không đứng đắn của toàn tu chân giới lập tức rèn sắt khi còn nóng, thả ngay quảng cáo chiêu sinh:
Muốn trường sinh bất lão hả? Muốn thanh xuân xinh đẹp hả? Muốn mấy chục năm đã đạt được tu hành vô thượng không? Nhanh chân đến gia nhập với bọn ta đi! Tính cách hơi quái dị? Không sao cả, chỗ bọn ta đây chẳng có ai là bình thường cả, không cần sợ.
Khi sư huynh đệ dốc sức làm quảng cáo, linh vật Hạ Trường Sinh ngồi bên cạnh chải đầu, chỉnh lại y phục, mỹ mãn bày tạo hình.
Dưới tình huống ép mua ép bán, vừa uy hiếp vừa dụ dỗ, Lâm Kiến bị bắt gia nhập môn phái.
Hạ Trường Sinh đánh giá thằng bé vừa gầy yếu vừa khó nhìn này, tương đối vừa ý.
Hạ Trường Sinh: Vừa khéo ta cần một tên sai vặt.
Lâm Kiến: Sư huynh, đi chết đi (cười).
Sau khi Lâm Kiến nhập môn thì phát hiện một việc, mỗi ngày đại sư huynh của bọn họ ngoại trừ trang điểm chải chuốt thì hình như chẳng làm gì hết.
Sau khi Lâm Kiến nhập môn còn phát hiện thêm một việc, ngoại hiệu của đại sư huynh nhà y có: đại sư huynh ẻo lả, đại sư huynh mỹ nhân, đại sư huynh nổi danh, đại sư huynh nóng bỏng, đại sư huynh sớm muộn gì cũng giày vò ngươi đến chết.
Sau khi Lâm Kiến nhập môn lại phát hiện thêm một việc, kỹ năng tất sát của đại sư huynh là miệng. Nhưng không phải là dùng miệng để thuyết phục ngươi mà là dùng miệng để nói ngươi đến chết.
Người đời đều cầu trường sinh mà không biết ta đã chán ngấy trường sinh từ lâu.
Tran / Editor: Al_Đơm Hoa Kết Trái
Beta: AL_Thiên Điểu
Thể loại: Đam mỹ, Cổ đại, Tiên hiệp, Tương ái tương sát, HE
Độ dài: 126
Giới thiệu
Cha mẹ Hạ Trường Sinh lấy tên này cho hắn là do cảm thấy đứa bé yếu ớt này có lẽ sẽ không sống nổi đến lúc trưởng thành.
Hạ Trường Sinh cũng có suy nghĩ như vậy.
Mãi đến khi…
Hạ Trường Sinh không chỉ kéo đến lúc trưởng thành mà còn kéo đến lúc cha mẹ hắn qua đời, dùng thể chất yếu ớt chạm vào là ngã biến thành người mẫu mực trong tu chân giới, kéo đến lúc mấy trăm môn phái đều đóng cửa, lại còn khỏe như voi.
Hạ Trường Sinh: Ta đúng là quá trâu bò.
Xuất hiện nhân tài cỡ này, Phục Hy viện, nơi tụ tập nhân tài không đứng đắn của toàn tu chân giới lập tức rèn sắt khi còn nóng, thả ngay quảng cáo chiêu sinh:
Muốn trường sinh bất lão hả? Muốn thanh xuân xinh đẹp hả? Muốn mấy chục năm đã đạt được tu hành vô thượng không? Nhanh chân đến gia nhập với bọn ta đi! Tính cách hơi quái dị? Không sao cả, chỗ bọn ta đây chẳng có ai là bình thường cả, không cần sợ.
Khi sư huynh đệ dốc sức làm quảng cáo, linh vật Hạ Trường Sinh ngồi bên cạnh chải đầu, chỉnh lại y phục, mỹ mãn bày tạo hình.
Dưới tình huống ép mua ép bán, vừa uy hiếp vừa dụ dỗ, Lâm Kiến bị bắt gia nhập môn phái.
Hạ Trường Sinh đánh giá thằng bé vừa gầy yếu vừa khó nhìn này, tương đối vừa ý.
Hạ Trường Sinh: Vừa khéo ta cần một tên sai vặt.
Lâm Kiến: Sư huynh, đi chết đi (cười).
Sau khi Lâm Kiến nhập môn thì phát hiện một việc, mỗi ngày đại sư huynh của bọn họ ngoại trừ trang điểm chải chuốt thì hình như chẳng làm gì hết.
Sau khi Lâm Kiến nhập môn còn phát hiện thêm một việc, ngoại hiệu của đại sư huynh nhà y có: đại sư huynh ẻo lả, đại sư huynh mỹ nhân, đại sư huynh nổi danh, đại sư huynh nóng bỏng, đại sư huynh sớm muộn gì cũng giày vò ngươi đến chết.
Sau khi Lâm Kiến nhập môn lại phát hiện thêm một việc, kỹ năng tất sát của đại sư huynh là miệng. Nhưng không phải là dùng miệng để thuyết phục ngươi mà là dùng miệng để nói ngươi đến chết.
Người đời đều cầu trường sinh mà không biết ta đã chán ngấy trường sinh từ lâu.
Danh Sách Chương Đại Sư Huynh Chỉ Biết Soi Gương Trang Điểm TruyenChu
- #1Chương 1: Phục Hy viện xuất hiện lớp lớp nhân tài
- #2Chương 2: Đã đến lúc chọn người mới
- #3Chương 3: Ra ngoài
- #4Chương 4: Mới gặp người
- #5Chương 5: Tân nương không đầu
- #6Chương 6: Này, yêu đạo
- #7Chương 7: Thôn Cát Tường Như Ý
- #8Chương 8: Thuật Ngũ Hành Hồi Hồn
- #9Chương 9: Quả phụ trong thôn
- #10Chương 10: Tiền khó kiếm, x khó ăn
- #11Chương 11: Đào đi, quan tài
- #12Chương 12: Mặt kề mặt
- #13Chương 13: Oan có đầu nợ có chủ
- #14Chương 14: Ở đây không có phần sau của câu chuyện
- #15Chương 15: Hu hu hu
- #16Chương 16: Tề Quảng Cung các
- #17Chương 17: Không hề đáng yêu
- #18Chương 18: Khiêu khích
- #19Chương 19: Một chút nhạc đệm
- #20Chương 20: Bí mật của Phục Hy viện
- #21Chương 21: Hình ảnh quen thuộc
- #22Chương 22: Phật giả gặp Phật
- #23Chương 23: Ma giả gặp ma (1)
- #24Chương 24: Ma giả gặp ma (2)
- #25Chương 25: Hạ Thái hậu khắc nghiệt
- #26Chương 26: Trấn Đào Tiên
- #27Chương 27: Linh vật
- #28Chương 28: Ý nghĩa của thời gian
- #29Chương 29: Uyển chuyển trong nước
- #30Chương 30: Tìm được người mới
- #31Chương 31: Chào mừng đến với Phục Hy viện
- #32Chương 32: Nghi thức bái sư
- #33Chương 33: Gọi đại sư huynh
- #34Chương 34: Khó thông, khó thông
- #35Chương 35: Quyết đấu
- #36Chương 36: Ây chà chà tiểu lang quân
- #37Chương 37: Lâm Kiến trải nghiệm rừng kiếm
- #38Chương 38: Kính Hoa Thủy Nguyệt
- #39Chương 39: Chiếc ô
- #40Chương 40: Vô (1)
- #41Chương 41: Vô (2)
- #42Chương 42: Gặp gỡ
- #43Chương 43: Hồ ly đón dâu
- #44Chương 44: Tiểu tiên sinh bao nhiêu tuổi
- #45Chương 45: Tự kỷ
- #46Chương 46: Một gợn sóng
- #47Chương 47: Trời mưa tầm tã
- #48Chương 48: Bị lừa
- #49Chương 49: Mộng đẹp Hoàng Lương
- #50Chương 50: Là gió động