
Còn tiếp
Đại Sư Huynh Chỉ Biết Soi Gương Trang Điểm
134
Chương
0
Lượt xem
281252
Đề cử
Giới Thiệu Đại Sư Huynh Chỉ Biết Soi Gương Trang Điểm Truyện Chữ
Tác giả: Cổ Mặc Mặc
Tran / Editor: Al_Đơm Hoa Kết Trái
Beta: AL_Thiên Điểu
Thể loại: Đam mỹ, Cổ đại, Tiên hiệp, Tương ái tương sát, HE
Độ dài: 126
Giới thiệu
Cha mẹ Hạ Trường Sinh lấy tên này cho hắn là do cảm thấy đứa bé yếu ớt này có lẽ sẽ không sống nổi đến lúc trưởng thành.
Hạ Trường Sinh cũng có suy nghĩ như vậy.
Mãi đến khi…
Hạ Trường Sinh không chỉ kéo đến lúc trưởng thành mà còn kéo đến lúc cha mẹ hắn qua đời, dùng thể chất yếu ớt chạm vào là ngã biến thành người mẫu mực trong tu chân giới, kéo đến lúc mấy trăm môn phái đều đóng cửa, lại còn khỏe như voi.
Hạ Trường Sinh: Ta đúng là quá trâu bò.
Xuất hiện nhân tài cỡ này, Phục Hy viện, nơi tụ tập nhân tài không đứng đắn của toàn tu chân giới lập tức rèn sắt khi còn nóng, thả ngay quảng cáo chiêu sinh:
Muốn trường sinh bất lão hả? Muốn thanh xuân xinh đẹp hả? Muốn mấy chục năm đã đạt được tu hành vô thượng không? Nhanh chân đến gia nhập với bọn ta đi! Tính cách hơi quái dị? Không sao cả, chỗ bọn ta đây chẳng có ai là bình thường cả, không cần sợ.
Khi sư huynh đệ dốc sức làm quảng cáo, linh vật Hạ Trường Sinh ngồi bên cạnh chải đầu, chỉnh lại y phục, mỹ mãn bày tạo hình.
Dưới tình huống ép mua ép bán, vừa uy hiếp vừa dụ dỗ, Lâm Kiến bị bắt gia nhập môn phái.
Hạ Trường Sinh đánh giá thằng bé vừa gầy yếu vừa khó nhìn này, tương đối vừa ý.
Hạ Trường Sinh: Vừa khéo ta cần một tên sai vặt.
Lâm Kiến: Sư huynh, đi chết đi (cười).
Sau khi Lâm Kiến nhập môn thì phát hiện một việc, mỗi ngày đại sư huynh của bọn họ ngoại trừ trang điểm chải chuốt thì hình như chẳng làm gì hết.
Sau khi Lâm Kiến nhập môn còn phát hiện thêm một việc, ngoại hiệu của đại sư huynh nhà y có: đại sư huynh ẻo lả, đại sư huynh mỹ nhân, đại sư huynh nổi danh, đại sư huynh nóng bỏng, đại sư huynh sớm muộn gì cũng giày vò ngươi đến chết.
Sau khi Lâm Kiến nhập môn lại phát hiện thêm một việc, kỹ năng tất sát của đại sư huynh là miệng. Nhưng không phải là dùng miệng để thuyết phục ngươi mà là dùng miệng để nói ngươi đến chết.
Người đời đều cầu trường sinh mà không biết ta đã chán ngấy trường sinh từ lâu.
Tran / Editor: Al_Đơm Hoa Kết Trái
Beta: AL_Thiên Điểu
Thể loại: Đam mỹ, Cổ đại, Tiên hiệp, Tương ái tương sát, HE
Độ dài: 126
Giới thiệu
Cha mẹ Hạ Trường Sinh lấy tên này cho hắn là do cảm thấy đứa bé yếu ớt này có lẽ sẽ không sống nổi đến lúc trưởng thành.
Hạ Trường Sinh cũng có suy nghĩ như vậy.
Mãi đến khi…
Hạ Trường Sinh không chỉ kéo đến lúc trưởng thành mà còn kéo đến lúc cha mẹ hắn qua đời, dùng thể chất yếu ớt chạm vào là ngã biến thành người mẫu mực trong tu chân giới, kéo đến lúc mấy trăm môn phái đều đóng cửa, lại còn khỏe như voi.
Hạ Trường Sinh: Ta đúng là quá trâu bò.
Xuất hiện nhân tài cỡ này, Phục Hy viện, nơi tụ tập nhân tài không đứng đắn của toàn tu chân giới lập tức rèn sắt khi còn nóng, thả ngay quảng cáo chiêu sinh:
Muốn trường sinh bất lão hả? Muốn thanh xuân xinh đẹp hả? Muốn mấy chục năm đã đạt được tu hành vô thượng không? Nhanh chân đến gia nhập với bọn ta đi! Tính cách hơi quái dị? Không sao cả, chỗ bọn ta đây chẳng có ai là bình thường cả, không cần sợ.
Khi sư huynh đệ dốc sức làm quảng cáo, linh vật Hạ Trường Sinh ngồi bên cạnh chải đầu, chỉnh lại y phục, mỹ mãn bày tạo hình.
Dưới tình huống ép mua ép bán, vừa uy hiếp vừa dụ dỗ, Lâm Kiến bị bắt gia nhập môn phái.
Hạ Trường Sinh đánh giá thằng bé vừa gầy yếu vừa khó nhìn này, tương đối vừa ý.
Hạ Trường Sinh: Vừa khéo ta cần một tên sai vặt.
Lâm Kiến: Sư huynh, đi chết đi (cười).
Sau khi Lâm Kiến nhập môn thì phát hiện một việc, mỗi ngày đại sư huynh của bọn họ ngoại trừ trang điểm chải chuốt thì hình như chẳng làm gì hết.
Sau khi Lâm Kiến nhập môn còn phát hiện thêm một việc, ngoại hiệu của đại sư huynh nhà y có: đại sư huynh ẻo lả, đại sư huynh mỹ nhân, đại sư huynh nổi danh, đại sư huynh nóng bỏng, đại sư huynh sớm muộn gì cũng giày vò ngươi đến chết.
Sau khi Lâm Kiến nhập môn lại phát hiện thêm một việc, kỹ năng tất sát của đại sư huynh là miệng. Nhưng không phải là dùng miệng để thuyết phục ngươi mà là dùng miệng để nói ngươi đến chết.
Người đời đều cầu trường sinh mà không biết ta đã chán ngấy trường sinh từ lâu.
Danh Sách Chương Đại Sư Huynh Chỉ Biết Soi Gương Trang Điểm TruyenChu
- #51Chương 51: Mộng đẹp của hồ ly
- #52Chương 52: Ai dám?
- #53Chương 53: Xe rung
- #54Chương 54: Người chơi chữ cút ra
- #55Chương 55: Lòng chết từ khi nào
- #56Chương 56: Hoa đăng thắp lên
- #57Chương 57: Chuyện đã bỏ lỡ
- #58Chương 58: Trong tháp
- #59Chương 59: Tay
- #60Chương 60: Cầu chân
- #61Chương 61: Hạng người bình thường
- #62Chương 62: Đại sư huynh
- #63Chương 63-64: 63: Tức chết ta rồi - 64: Đông Lâm Kiệt Thạch
- #64Chương 65: Không có ý nghĩa
- #65Chương 66: Nhiệm vụ khó giải quyết nhất
- #66Chương 67: Vân
- #67Chương 68: Nhất nguyên phục thủy
- #68Chương 69-70: 69: Tắm rửa - 70: Sợ và yêu
- #69Chương 71: Xuất môn
- #70Chương 72: Quỷ thành di chuyển
- #71Chương 73: Ngươi quả nhiên là
- #72Chương 74: Xi Chi
- #73Chương 75: Sau khi Lâm Kiến chết
- #74Chương 76: Chúc mừng trường sinh
- #75Chương 77: Âm mưu
- #76Chương 78: Mộng trong mộng
- #77Chương 79: Sáu trăm năm và ba bốn ngày
- #78Chương 80: Ma tu
- #79Chương 81: Ban đêm tại núi Thương Cẩu
- #80Chương 82: Rất nhàm chán
- #81Chương 83: Im lặng
- #82Chương 84: Câu chuyện trở lại chương 1 (1)
- #83Chương 85: Câu chuyện trở lại chương 1 (2)
- #84Chương 86: Sư phụ đần và đồ đệ đần
- #85Chương 87: Trái tim nhen lửa (1)
- #86Chương 88: Trái tim nhen lửa (2)
- #87Chương 89: Vẫn không biết
- #88Chương 90: Cứu mạng với, có biến thái
- #89Chương 91: Dẫn đường đến thế giới
- #90Chương 92: Cùng nhau đi
- #91Chương 93: Quỷ thành và thành Thương Lãng Tuyền
- #92Chương 94: Thề máu
- #93Chương 95: Trăng sáng vẫn soi người đến (1)
- #94Chương 96: Trăng sáng vẫn soi người đến (2)
- #95Chương 97: Đường Trĩ ngu ngốc
- #96Chương 98: Người giả
- #97Chương 99: Làm lành
- #98Chương 100: Tên đã bắn không thể thu lại
- #99Chương 101: Muôn người chờ mong
- #100Chương 102: Kẻ địch cả đời