
Còn tiếp
Đảo Hoa Hồng – Tống Xuân Hoà
96
Chương
0
Lượt xem
278340
Đề cử
Giới Thiệu Đảo Hoa Hồng – Tống Xuân Hoà Truyện Chữ
Đại học năm ấy Thư Uyển và Giang Yến từng có một khoảng thời gian yêu nhau ngắn ngủi.
Vào ngày ở bên nhau ấy, lúc đó cô vừa bước ra khỏi quán bar.
Tuyết trắng xóa mênh mông bay tán loạn khắp nơi, cô đứng trong cơn gió tuyết dùng rượu cồn lau đôi bàn tay dơ bẩn của mình.
Bỗng một chiếc Bentley màu đen dừng lại, cửa sổ xe hạ xuống hiện ra người đàn ông có nốt ruồi nhỏ ở đuôi mắt, anh lạnh nhạt nói một câu: “Lên xe, anh đưa em về nhà.”
Giống như một người sắp chết đuối chộp được mảnh gỗ cuối cùng đang trôi nổi, hôm ấy người sắp chết ngạt là Thư Uyển đã tóm lấy Giang Yến.
×
Mọi người ở Đại Học Nam Thành đều nói rằng, Thư Uyển cũng chỉ đang dựa vào gương mặt không nhiễm khói lửa nhân gian kia của mình để đi theo Giang Yến mà thôi.
Nhưng chẳng ai biết vào năm 17 tuổi đó Thư Uyển đã trở thành ánh trăng trong lòng Giang Yến rồi.
Anh vốn tưởng rằng bằng từng ấy thời gian yêu thầm như thế đã có thể đổi được một hồi yêu say đắm nồng nhiệt với cô.
Nhưng không ngờ rằng vào ngày tốt nghiệp năm ấy, Thư Uyển đã mời anh đi ăn một bữa chia tay trước lúc cô chuẩn bị ra nước ngoài phát triển.
Anh giả vờ bình tĩnh, mãi đến khi cô đứng dậy rời đi mới ngước lên nhìn vào đôi mắt thờ ơ chúng sinh kia: “Em cho rằng tôi là món đồ chơi muốn thì lấy, còn không muốn thì vứt đấy à?”
“Xin lỗi anh.” Thư Uyển nói nhỏ, không nhìn anh thêm lần nào nữa, “Anh cứ xem như chưa từng quen biết tôi đi.”
×
Sau đó Giang Yến đổ bệnh nặng.
Vừa khoẻ lại anh phất lên như diều gặp gió, trở thành người mới nổi trong ngành nhưng có tin đồn rằng anh không thích phụ nữ.
Mãi đến một ngày nọ, có người trong tiệc đã nhìn thấy Giang Yến kéo họa sĩ nổi tiếng là Thư Uyển mới về nước chưa được bao lâu lên căn phòng trên lầu hai.
“Thư Uyển, em quả là người không có trái tim mà.” Trái cổ của người đàn ông trượt lên trượt xuống, anh cúi người dịu dàng nói vào tai cô: “Em có biết anh đã luôn đợi em không?”
Đợi em tự nguyên quay về.
Đợi em tự nguyện yêu tôi.
Đợi rất lâu, rất lâu, rất rất lâu.
Vào ngày ở bên nhau ấy, lúc đó cô vừa bước ra khỏi quán bar.
Tuyết trắng xóa mênh mông bay tán loạn khắp nơi, cô đứng trong cơn gió tuyết dùng rượu cồn lau đôi bàn tay dơ bẩn của mình.
Bỗng một chiếc Bentley màu đen dừng lại, cửa sổ xe hạ xuống hiện ra người đàn ông có nốt ruồi nhỏ ở đuôi mắt, anh lạnh nhạt nói một câu: “Lên xe, anh đưa em về nhà.”
Giống như một người sắp chết đuối chộp được mảnh gỗ cuối cùng đang trôi nổi, hôm ấy người sắp chết ngạt là Thư Uyển đã tóm lấy Giang Yến.
×
Mọi người ở Đại Học Nam Thành đều nói rằng, Thư Uyển cũng chỉ đang dựa vào gương mặt không nhiễm khói lửa nhân gian kia của mình để đi theo Giang Yến mà thôi.
Nhưng chẳng ai biết vào năm 17 tuổi đó Thư Uyển đã trở thành ánh trăng trong lòng Giang Yến rồi.
Anh vốn tưởng rằng bằng từng ấy thời gian yêu thầm như thế đã có thể đổi được một hồi yêu say đắm nồng nhiệt với cô.
Nhưng không ngờ rằng vào ngày tốt nghiệp năm ấy, Thư Uyển đã mời anh đi ăn một bữa chia tay trước lúc cô chuẩn bị ra nước ngoài phát triển.
Anh giả vờ bình tĩnh, mãi đến khi cô đứng dậy rời đi mới ngước lên nhìn vào đôi mắt thờ ơ chúng sinh kia: “Em cho rằng tôi là món đồ chơi muốn thì lấy, còn không muốn thì vứt đấy à?”
“Xin lỗi anh.” Thư Uyển nói nhỏ, không nhìn anh thêm lần nào nữa, “Anh cứ xem như chưa từng quen biết tôi đi.”
×
Sau đó Giang Yến đổ bệnh nặng.
Vừa khoẻ lại anh phất lên như diều gặp gió, trở thành người mới nổi trong ngành nhưng có tin đồn rằng anh không thích phụ nữ.
Mãi đến một ngày nọ, có người trong tiệc đã nhìn thấy Giang Yến kéo họa sĩ nổi tiếng là Thư Uyển mới về nước chưa được bao lâu lên căn phòng trên lầu hai.
“Thư Uyển, em quả là người không có trái tim mà.” Trái cổ của người đàn ông trượt lên trượt xuống, anh cúi người dịu dàng nói vào tai cô: “Em có biết anh đã luôn đợi em không?”
Đợi em tự nguyên quay về.
Đợi em tự nguyện yêu tôi.
Đợi rất lâu, rất lâu, rất rất lâu.
Danh Sách Chương Đảo Hoa Hồng – Tống Xuân Hoà TruyenChu
- #1Chương 1
- #2Chương 2
- #3Chương 3
- #4Chương 4
- #5Chương 5
- #6Chương 6
- #7Chương 7
- #8Chương 8
- #9Chương 9
- #10Chương 10
- #11Chương 11
- #12Chương 12
- #13Chương 13
- #14Chương 14
- #15Chương 15
- #16Chương 16
- #17Chương 17
- #18Chương 18
- #19Chương 19
- #20Chương 20
- #21Chương 21
- #22Chương 22
- #23Chương 23
- #24Chương 24
- #25Chương 25
- #26Chương 26
- #27Chương 27
- #28Chương 28
- #29Chương 29
- #30Chương 30
- #31Chương 31
- #32Chương 32
- #33Chương 33
- #34Chương 34
- #35Chương 35
- #36Chương 36
- #37Chương 37
- #38Chương 38
- #39Chương 39
- #40Chương 40
- #41Chương 41
- #42Chương 42
- #43Chương 43
- #44Chương 44
- #45Chương 45
- #46Chương 46
- #47Chương 47
- #48Chương 48
- #49Chương 49
- #50Chương 50