
Còn tiếp
Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý
169
Chương
0
Lượt xem
278338
Đề cử
Giới Thiệu Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý Truyện Chữ
Tác giả: Mạnh Trung Đắc Ý
Biên tập: Sườn Xào Chua Ngọt
Độ dài: 149 chương + n ngoại truyện
GIỚI THIỆU
(1)
Vào thập niên chín mươi, Cốc Kiều tình cờ gặp lại Lạc Bồi Nhân tại tiền sảnh một khách sạn năm sao.
Bấy giờ, cô không chỉ sở hữu một khoản tiền mà tuổi mười tám chưa từng dám mơ đến, mà còn đang ấp ủ kế hoạch mở rộng cơ ngơi của riêng mình.
Cốc Kiều ngồi uống cà phê đối diện Peter, một nhân viên của công ty LC tại thành phố này. Giống như phần lớn đồng nghiệp nước ngoài khác, ông ta cũng tạm trú dài hạn tại khách sạn. Peter nom chẳng vui vẻ gì lắm, bởi Cốc Kiều dường như không mấy chú tâm vào cuộc trò chuyện, cứ lơ đãng liếc mắt về phía người sếp Trung Quốc của ông ta.
(2)
– Năm mười tám tuổi, em rất ngưỡng mộ mấy cô giúp việc nhà hàng xóm, bởi cứ đến kỳ lĩnh lương là họ tha hồ sắm sửa quần áo lòe loẹt đủ màu.
Lạc Bồi Nhân nghe mà như thể đang nghe chuyện tiếu lâm, anh hỏi:
– Thế sao sau này em lại thay đổi?
– Càng trải đời thì càng tham lam thôi ạ. – Cốc Kiều chợt mỉm cười với Lạc Bồi Nhân. – Suy cho cùng thì em vẫn phải cảm ơn anh họ đã dắt đứa em nghèo này đi mở mang tầm mắt.
Hồi Cốc Kiều mười tám tuổi, cái cách cô gọi hai tiếng “anh họ” ngọt xớt nghe mới thân thiết làm sao. Lạc Bồi Nhân vốn chẳng thích những người không biết giữ chừng mực trong các mối quan hệ, nhưng sự bất mãn của anh lại quá đỗi kín đáo. Vậy nên Cốc Kiều khi ấy còn chưa giỏi việc nhìn mặt đoán ý người khác đã chẳng hề nhận ra.
Giới thiệu bằng một câu: Cảm ơn anh họ đã dắt đứa em nghèo này đi mở mang tầm mắt.
Ý chính: Toàn dân khởi nghiệp, muôn người sáng tạo.
Biên tập: Sườn Xào Chua Ngọt
Độ dài: 149 chương + n ngoại truyện
GIỚI THIỆU
(1)
Vào thập niên chín mươi, Cốc Kiều tình cờ gặp lại Lạc Bồi Nhân tại tiền sảnh một khách sạn năm sao.
Bấy giờ, cô không chỉ sở hữu một khoản tiền mà tuổi mười tám chưa từng dám mơ đến, mà còn đang ấp ủ kế hoạch mở rộng cơ ngơi của riêng mình.
Cốc Kiều ngồi uống cà phê đối diện Peter, một nhân viên của công ty LC tại thành phố này. Giống như phần lớn đồng nghiệp nước ngoài khác, ông ta cũng tạm trú dài hạn tại khách sạn. Peter nom chẳng vui vẻ gì lắm, bởi Cốc Kiều dường như không mấy chú tâm vào cuộc trò chuyện, cứ lơ đãng liếc mắt về phía người sếp Trung Quốc của ông ta.
(2)
– Năm mười tám tuổi, em rất ngưỡng mộ mấy cô giúp việc nhà hàng xóm, bởi cứ đến kỳ lĩnh lương là họ tha hồ sắm sửa quần áo lòe loẹt đủ màu.
Lạc Bồi Nhân nghe mà như thể đang nghe chuyện tiếu lâm, anh hỏi:
– Thế sao sau này em lại thay đổi?
– Càng trải đời thì càng tham lam thôi ạ. – Cốc Kiều chợt mỉm cười với Lạc Bồi Nhân. – Suy cho cùng thì em vẫn phải cảm ơn anh họ đã dắt đứa em nghèo này đi mở mang tầm mắt.
Hồi Cốc Kiều mười tám tuổi, cái cách cô gọi hai tiếng “anh họ” ngọt xớt nghe mới thân thiết làm sao. Lạc Bồi Nhân vốn chẳng thích những người không biết giữ chừng mực trong các mối quan hệ, nhưng sự bất mãn của anh lại quá đỗi kín đáo. Vậy nên Cốc Kiều khi ấy còn chưa giỏi việc nhìn mặt đoán ý người khác đã chẳng hề nhận ra.
Giới thiệu bằng một câu: Cảm ơn anh họ đã dắt đứa em nghèo này đi mở mang tầm mắt.
Ý chính: Toàn dân khởi nghiệp, muôn người sáng tạo.
Danh Sách Chương Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý TruyenChu
- #1Chương 1: Quyển 1: Lòng hiếu kỳ – 001: Mở khoá tài khoản dân tộc bị đóng băng
- #2Chương 2: 002: Cậu thiếu niên và những quả táo tàu
- #3Chương 3: 003: Vị khách không được chào đón
- #4Chương 4: 004: Ôi thế ạ, không ngờ anh cũng họ Lạc
- #5Chương 5: 005: Dì họ
- #6Chương 6: 006: Ở nhà họ Lạc
- #7Chương 7: 007: Anh họ
- #8Chương 8: 008: Cho em ạ?
- #9Chương 9: 009: Thư cảm ơn gửi người công dân nhiệt tình Lạc Bồi Nhân
- #10Chương 10: 010: Khi người công dân nhiệt tình trông thấy thư cảm ơn
- #11Chương 11: 011: Em họ
- #12Chương 12: 012: Người tốt bụng
- #13Chương 13: 013: Em có phải người chị thích nhất trong nhà này không?
- #14Chương 14: 014: Mai đến lượt em rửa
- #15Chương 15: 015: Tôi là anh rể của Cốc Tĩnh Tuệ
- #16Chương 16: 016: Tắm nắng
- #17Chương 17: 017: Tiền gửi đi đâu mất rồi?
- #18Chương 18: 018: Lẽ nào ở quê Cốc Kiều, đạp xe cũng được gọi là “lái xe”?
- #19Chương 19: 019: Hiếm khi
- #20Chương 20: 020: Đi làm thôi!
- #21Chương 21: 021: Mời bạn Lạc Bồi Nhân sau khi nghe thông báo…
- #22Chương 22: 022: Cháu chào chú Châu ạ!
- #23Chương 23: 023: Hoa quế
- #24Chương 24: 024: Tàm tạm
- #25Chương 25: 025: Người tốt thực sự
- #26Chương 26: 026: Bịt mắt
- #27Chương 27: 027: Bày sạp
- #28Chương 28: 028: Anh mặc đi
- #29Chương 29: 029: Mai trả nhé
- #30Chương 30: 030: Đẩy tới đẩy lui
- #31Chương 31: 031: Thư của Lâu Đức Dụ
- #32Chương 32: 032: Lấy hàng
- #33Chương 33: 033: Găng tay
- #34Chương 34: 034: Quở trách
- #35Chương 35: 035: Găng tay
- #36Chương 36: 036: Ngũ hành khuyết Thổ
- #37Chương 37: 037: Câu lạc bộ tiếng Anh
- #38Chương 38: 038: Đứng
- #39Chương 39: 039: Khoảng cách an toàn
- #40Chương 40: 040: Đừng lo, có anh ở đây rồi
- #41Chương 41: 041: Đừng hiểu lầm (Chương thêm)
- #42Chương 42: 042: Một người tốt
- #43Chương 43: 043: Giải Nhất
- #44Chương 44: Vay tiền (Chương thêm)
- #45Chương 45: 045: Xát muối
- #46Chương 46: 046: Chào mừng bước sang năm 1990
- #47Chương 47: 047: Bạn sẵn sàng từ bỏ điều gì vì tình yêu?
- #48Chương 48: 048: Ngày càng tốt hơn!
- #49Chương 49: Quyển 2: Nhà giàu mới nổi – 049: Chiếc van vàng
- #50Chương 50: 050: Khẩu vị