
Còn tiếp
Đế Cuồng
2053
Chương
0
Lượt xem
432
Đề cử
Giới Thiệu Đế Cuồng Truyện Chữ
Thế gian có lời đồn rằng mỗi thời đại trước khi hủy diệt đều sẽ sản sinh ra những vị hào kiệt đội trời đạp đất, dùng sức bản thân thay đổi cả tạo hóa.
Có anh hùng, có gian hùng, có kiêu hùng, càng có tà hùng và ác hùng… Có kẻ tầm đạo, có kẻ diệt đạo, cũng có kẻ khinh đạo…
Minh - một thanh niên Việt Nam từ nhỏ đã mồ côi cha mẹ, phải sống trong khu ổ chuột. Sau giấc ngủ say bằng cách thần kỳ nào đó đã xuyên không tới một thế giới kỳ lạ này.
Tại đây hắn gặp gỡ những nhân vật khiến hắn cả đời không thể nào quên. Họ như những đoá hoa diễm lệ nở rộ trong loạn thế. Có bông trường tồn vĩnh cửu, nhưng cũng có bông chỉ kịp loé lên rồi tàn lụi, dùng vẻ đẹp nhất thời tô điểm cho con đường thành đạo của kẻ khác.
Ánh mắt Thẩm Yến mờ mịt: "Triêu văn đạo, tịch khả tử. Người sống trên đời, sáng nghe được đạo, chiều chết cũng cam lòng. Thắng bại, vinh nhục có gì đáng để tâm, kiếp này không thành đạo, cuối đời cũng hóa hư không..."
Côn Vũ khoát ống tay áo trống rỗng: "Đời này nếu không thể vô địch thì còn tu luyện để làm gì?"
Sổ Tư nhìn lên trời cao: "Tâm muốn bay, vĩnh viễn không chết!"
Hàn Phi lạnh lùng: "Ngoài trường sinh ra, mọi thứ đều vô nghĩa!"
Đối mặt với tất cả, Cố Lý chỉ nở một nụ cười nửa miệng. Tay cầm bút lướt nhanh, phác hoạ lên một bức tranh mỹ lệ mà thê lương, bên trong dường như chứa đựng biết bao nước mắt hồng nhan và tiếng cười cuồng tiếu của bậc anh hùng.
----------------
Công Đức bảng, nơi tôn vinh những vị hào kiệt đã hộ đạo cho truyện, thành tựu Minh Chủ.
1) Batruna, Đệ Nhất Lâu Chủ.
2) Bé Mỡ, Đệ Nhị Lâu Chủ (Moa moa)
3) Geats, Đệ Tam Lâu Chủ.
4) Vô Cấu Chân Tiên, Đệ Tứ Lâu Chủ.
5) Hắc Bộ, Đệ Ngũ Lâu Chủ
Một lần nữa chân thành cảm tạ các vị lâu chủ đã đồng hành với truyện, tại hạ và Độc Cô Minh vĩnh viễn khắc ghi.
Có anh hùng, có gian hùng, có kiêu hùng, càng có tà hùng và ác hùng… Có kẻ tầm đạo, có kẻ diệt đạo, cũng có kẻ khinh đạo…
Minh - một thanh niên Việt Nam từ nhỏ đã mồ côi cha mẹ, phải sống trong khu ổ chuột. Sau giấc ngủ say bằng cách thần kỳ nào đó đã xuyên không tới một thế giới kỳ lạ này.
Tại đây hắn gặp gỡ những nhân vật khiến hắn cả đời không thể nào quên. Họ như những đoá hoa diễm lệ nở rộ trong loạn thế. Có bông trường tồn vĩnh cửu, nhưng cũng có bông chỉ kịp loé lên rồi tàn lụi, dùng vẻ đẹp nhất thời tô điểm cho con đường thành đạo của kẻ khác.
Ánh mắt Thẩm Yến mờ mịt: "Triêu văn đạo, tịch khả tử. Người sống trên đời, sáng nghe được đạo, chiều chết cũng cam lòng. Thắng bại, vinh nhục có gì đáng để tâm, kiếp này không thành đạo, cuối đời cũng hóa hư không..."
Côn Vũ khoát ống tay áo trống rỗng: "Đời này nếu không thể vô địch thì còn tu luyện để làm gì?"
Sổ Tư nhìn lên trời cao: "Tâm muốn bay, vĩnh viễn không chết!"
Hàn Phi lạnh lùng: "Ngoài trường sinh ra, mọi thứ đều vô nghĩa!"
Đối mặt với tất cả, Cố Lý chỉ nở một nụ cười nửa miệng. Tay cầm bút lướt nhanh, phác hoạ lên một bức tranh mỹ lệ mà thê lương, bên trong dường như chứa đựng biết bao nước mắt hồng nhan và tiếng cười cuồng tiếu của bậc anh hùng.
----------------
Công Đức bảng, nơi tôn vinh những vị hào kiệt đã hộ đạo cho truyện, thành tựu Minh Chủ.
1) Batruna, Đệ Nhất Lâu Chủ.
2) Bé Mỡ, Đệ Nhị Lâu Chủ (Moa moa)
3) Geats, Đệ Tam Lâu Chủ.
4) Vô Cấu Chân Tiên, Đệ Tứ Lâu Chủ.
5) Hắc Bộ, Đệ Ngũ Lâu Chủ
Một lần nữa chân thành cảm tạ các vị lâu chủ đã đồng hành với truyện, tại hạ và Độc Cô Minh vĩnh viễn khắc ghi.
Danh Sách Chương Đế Cuồng TruyenChu
- #101Chương 101: Tiến vào đạo giới
- #102Chương 102: Ngũ đạo tự phong không có nhân
- #103Chương 103: Kiếp của ta... là hồng trần kiếp!
- #104Chương 104: Hắc Thủ sau màn
- #105Chương 105: Mộng trong mộng
- #106Chương 106: Con chốt thí
- #107Chương 107: Vân Hư lưu bút
- #108Chương 108: Cá lội ngược dòng là cá sống
- #109Chương 109: Là tiên hay nhân, là nhân hay ma?
- #110Chương 110: Đại Phân Thân Thuật
- #111Chương 111: Hồng Trần Kiếp Chủ
- #112Chương 112: Từ tuổi trẻ cuồng phóng đến tráng niên trầm ổn
- #113Chương 113: Huyết hoa nở rộ, chí tôn quật khởi
- #114Chương 114: Cang Tướng và Sát Tướng
- #115Chương 115: Đại chiến bắt đầu
- #116Chương 116: Thiếu niên thần bí
- #117Chương 117: Bạch Hoàng Chiến Giáp
- #118Chương 118: Bố cục từ đâu
- #119Chương 119: Sát cục là gì?
- #120Chương 120: Ngươi không cô độc!
- #121Chương 121: Ai dám tranh phong?
- #122Chương 122: Vòng tay màu đen bện từ cỏ
- #123Chương 123: Biến số!
- #124Chương 124: Sau hủy diệt
- #125Chương 125: Tranh cục sơ hiện
- #126Chương 126: Đại thế
- #127Chương 127: Vật đổi sao dời
- #128Chương 128: Hồng trần làm hải, tính mệnh chúng sinh làm thuyền
- #129Chương 129: Vùng vẫy
- #130Chương 130: Giữ lại ngươi...
- #131Chương 131: Trắng, đen, tím
- #132Chương 132: Trở lại
- #133Chương 133: Đúng và sai, chính và phản
- #134Chương 134: Tuyết lạnh, uống rượu cay nồng
- #135Chương 135: Mười ba hình thái của đao
- #136Chương 136: Hiệp và nghĩa
- #137Chương 137: Múa kiếm trong đêm
- #138Chương 138: Phàm mệnh vô thường
- #139Chương 139: Mệnh ta do ta, không do người
- #140Chương 140: Đao và kiếm
- #141Chương 141: Nhất kiếm cô hành
- #142Chương 142: Sát ý
- #143Chương 143: Bí mật của Độc Cô gia
- #144Chương 144: Cặp phu thê năm ấy
- #145Chương 145: Gió vàng ở hướng Tây
- #146Chương 146: Có cá tính, ta thích
- #147Chương 147: Nữ quyền số một
- #148Chương 148: Lễ tế thần
- #149Chương 149: Khiêu khích
- #150Chương 150: Thể Thần thời thượng cổ