
Còn tiếp
Đế Cuồng
2053
Chương
0
Lượt xem
432
Đề cử
Giới Thiệu Đế Cuồng Truyện Chữ
Thế gian có lời đồn rằng mỗi thời đại trước khi hủy diệt đều sẽ sản sinh ra những vị hào kiệt đội trời đạp đất, dùng sức bản thân thay đổi cả tạo hóa.
Có anh hùng, có gian hùng, có kiêu hùng, càng có tà hùng và ác hùng… Có kẻ tầm đạo, có kẻ diệt đạo, cũng có kẻ khinh đạo…
Minh - một thanh niên Việt Nam từ nhỏ đã mồ côi cha mẹ, phải sống trong khu ổ chuột. Sau giấc ngủ say bằng cách thần kỳ nào đó đã xuyên không tới một thế giới kỳ lạ này.
Tại đây hắn gặp gỡ những nhân vật khiến hắn cả đời không thể nào quên. Họ như những đoá hoa diễm lệ nở rộ trong loạn thế. Có bông trường tồn vĩnh cửu, nhưng cũng có bông chỉ kịp loé lên rồi tàn lụi, dùng vẻ đẹp nhất thời tô điểm cho con đường thành đạo của kẻ khác.
Ánh mắt Thẩm Yến mờ mịt: "Triêu văn đạo, tịch khả tử. Người sống trên đời, sáng nghe được đạo, chiều chết cũng cam lòng. Thắng bại, vinh nhục có gì đáng để tâm, kiếp này không thành đạo, cuối đời cũng hóa hư không..."
Côn Vũ khoát ống tay áo trống rỗng: "Đời này nếu không thể vô địch thì còn tu luyện để làm gì?"
Sổ Tư nhìn lên trời cao: "Tâm muốn bay, vĩnh viễn không chết!"
Hàn Phi lạnh lùng: "Ngoài trường sinh ra, mọi thứ đều vô nghĩa!"
Đối mặt với tất cả, Cố Lý chỉ nở một nụ cười nửa miệng. Tay cầm bút lướt nhanh, phác hoạ lên một bức tranh mỹ lệ mà thê lương, bên trong dường như chứa đựng biết bao nước mắt hồng nhan và tiếng cười cuồng tiếu của bậc anh hùng.
----------------
Công Đức bảng, nơi tôn vinh những vị hào kiệt đã hộ đạo cho truyện, thành tựu Minh Chủ.
1) Batruna, Đệ Nhất Lâu Chủ.
2) Bé Mỡ, Đệ Nhị Lâu Chủ (Moa moa)
3) Geats, Đệ Tam Lâu Chủ.
4) Vô Cấu Chân Tiên, Đệ Tứ Lâu Chủ.
5) Hắc Bộ, Đệ Ngũ Lâu Chủ
Một lần nữa chân thành cảm tạ các vị lâu chủ đã đồng hành với truyện, tại hạ và Độc Cô Minh vĩnh viễn khắc ghi.
Có anh hùng, có gian hùng, có kiêu hùng, càng có tà hùng và ác hùng… Có kẻ tầm đạo, có kẻ diệt đạo, cũng có kẻ khinh đạo…
Minh - một thanh niên Việt Nam từ nhỏ đã mồ côi cha mẹ, phải sống trong khu ổ chuột. Sau giấc ngủ say bằng cách thần kỳ nào đó đã xuyên không tới một thế giới kỳ lạ này.
Tại đây hắn gặp gỡ những nhân vật khiến hắn cả đời không thể nào quên. Họ như những đoá hoa diễm lệ nở rộ trong loạn thế. Có bông trường tồn vĩnh cửu, nhưng cũng có bông chỉ kịp loé lên rồi tàn lụi, dùng vẻ đẹp nhất thời tô điểm cho con đường thành đạo của kẻ khác.
Ánh mắt Thẩm Yến mờ mịt: "Triêu văn đạo, tịch khả tử. Người sống trên đời, sáng nghe được đạo, chiều chết cũng cam lòng. Thắng bại, vinh nhục có gì đáng để tâm, kiếp này không thành đạo, cuối đời cũng hóa hư không..."
Côn Vũ khoát ống tay áo trống rỗng: "Đời này nếu không thể vô địch thì còn tu luyện để làm gì?"
Sổ Tư nhìn lên trời cao: "Tâm muốn bay, vĩnh viễn không chết!"
Hàn Phi lạnh lùng: "Ngoài trường sinh ra, mọi thứ đều vô nghĩa!"
Đối mặt với tất cả, Cố Lý chỉ nở một nụ cười nửa miệng. Tay cầm bút lướt nhanh, phác hoạ lên một bức tranh mỹ lệ mà thê lương, bên trong dường như chứa đựng biết bao nước mắt hồng nhan và tiếng cười cuồng tiếu của bậc anh hùng.
----------------
Công Đức bảng, nơi tôn vinh những vị hào kiệt đã hộ đạo cho truyện, thành tựu Minh Chủ.
1) Batruna, Đệ Nhất Lâu Chủ.
2) Bé Mỡ, Đệ Nhị Lâu Chủ (Moa moa)
3) Geats, Đệ Tam Lâu Chủ.
4) Vô Cấu Chân Tiên, Đệ Tứ Lâu Chủ.
5) Hắc Bộ, Đệ Ngũ Lâu Chủ
Một lần nữa chân thành cảm tạ các vị lâu chủ đã đồng hành với truyện, tại hạ và Độc Cô Minh vĩnh viễn khắc ghi.
Danh Sách Chương Đế Cuồng TruyenChu
- #151Chương 151: Biết giả nhưng không thể vạch trần
- #152Chương 152: Bách Diện Hắc Tâm
- #153Chương 153: Tắm rửa chờ ta
- #154Chương 154: Tuyết lại rơi rồi
- #155Chương 155: Áp lực
- #156Chương 156: Tiểu Tranh Mệnh Thuật
- #157Chương 157: Huyết mạch cao quý và lòng kiên định
- #158Chương 158: Điên cuồng của tuổi trẻ
- #159Chương 159: Một giọt kim huyết
- #160Chương 160: Kiếm quang mưa máu
- #161Chương 161: Đây là yêu tộc!
- #162Chương 162: Nam Hoang đệ nhất cuồng nhân
- #163Chương 163: Hai vị thánh tử
- #164Chương 164: Lấy lực chứng đạo
- #165Chương 165: Lĩnh ngộ trong chiến đấu
- #166Chương 166: Thiếu một chút
- #167Chương 167: Ngươi có phục không?
- #168Chương 168: Độc Cô Như Nguyện
- #169Chương 169: Vào lều
- #170Chương 170: Những kẻ vô danh
- #171Chương 171: Trầm luân
- #172Chương 172: Thiên ngoại hữu thiên, địa ngoại hữu địa, mệnh ngoại hữu mệnh?
- #173Chương 174: : Lão phu họ Tô, tên Viễn
- #174Chương 174: Tâm muốn bay, sẽ vĩnh viễn không chết
- #175Chương 175: Sát cơ ẩn tàng
- #176Chương 176: Tri nhân, tri mệnh, tri đạo
- #177Chương 177: Nguyên lý xếp chồng
- #178Chương 178: Ta già rồi
- #179Chương 179: Tử Khí Đông Lai kinh
- #180Chương 180: Điều kiện
- #181Chương 181: Bá Vương Tế Huyết tửu
- #182Chương 182: Những kẻ đáng thương
- #183Chương 183: Bế quan
- #184Chương 184: Đại loạn sắp đến
- #185Chương 185: Ý tưởng của Độc Cô Minh
- #186Chương 186: Vùng đất bị lãng quên
- #187Chương 187: Phàm như thủy
- #188Chương 188: Chỉ còn lại là ly biệt
- #189Chương 189: Diễn tập
- #190Chương 190: Xem thiên hạ là bàn cờ
- #191Chương 191: Nghi ngờ
- #192Chương 192: Họ Địch tên Vân
- #193Chương 193: Viết chữ trên lồng đèn
- #194Chương 194: Quyết định
- #195Chương 195: Đột phá
- #196Chương 196: Chân trời Đông Hải
- #197Chương 197: Thân như ngọn gió, ngả về hướng tây
- #198Chương 198: Ta chính là muốn đi tìm chết!
- #199Chương 199: Gọi đó là si
- #200Chương 200: Mông lung