
Còn tiếp
Dị Ứng Lãng Mạn - Hỉ Phúc
79
Chương
0
Lượt xem
278361
Đề cử
Giới Thiệu Dị Ứng Lãng Mạn - Hỉ Phúc Truyện Chữ
Hạ Ngạn Hoài khá nổi tiếng ở trường Đại học Thịnh An, sở hữu khuôn mặt điển trai nhưng lại đích thị là một đóa hoa lạnh lùng nơi núi cao. Kể từ ngày vào đại học, anh đã nhanh chóng trở thành tâm điểm thu hút sự chú ý của bao người. Người ta thường thấy anh đứng trên bục vinh quang của rất nhiều cuộc thi, đồng thời cũng có mặt trên rất nhiều bài đăng tỏ tình.
Lạc Cẩm Hi có tính cách hoàn toàn trái ngược. Cô hướng ngoại, tính tình hào phóng, ấm áp, hay cười. Bạn bè xung quanh đều ví cô giống như mặt trời bé con. Điều duy nhất khiến cô đau khổ là những cuộc thảo luận của bạn bè về cậu bạn trúc mã thích ra vẻ của cô.
Không ai ngờ được Lạc Cẩm Hi và Hạ Ngạn Hoài sẽ ngồi chung một toa tàu về nhà vào kỳ nghỉ lễ, về chung một thành phố, thậm chí là trở về hai ngồi nhà liền kề nhau ở trong cùng một khu phố.
Có một điều Lạc Cẩm Hi không biết, Hạ Ngạn Hoài thực ra cũng gặp phải những rắc rối tương tự như cô. Không biết tự bao giờ, cậu bạn cùng phòng ký túc xá với anh thường xuyên nhắc tên cô bạn thanh mai của anh. Thế rồi, một ngày nọ, cậu ta đập bàn cái đét, như thể đã hạ quyết tâm, tuyên bố: “Tao muốn theo đuổi Lạc Cẩm Hi.”
Hạ Ngạn Hoài: “?”
—
Hai nhà Lạc – Hoài là bạn cũ, sinh con trong cùng một năm, vừa hay lại một trai một gái. Thanh mai trúc mã cùng tuổi, cha mẹ hai bên lại thân thiết nên đã nửa đùa nửa thật tính đến chuyện hôn ước mai sau, nhưng cuối cùng lại không thành.
Từ khi bắt đầu có nhận thức, Lạc Cẩm Hi đã phát hiện Hạ Ngạn Hoài dường như rất dị ứng với tình yêu. Hồi tiểu học, cứ hễ có cậu bạn nào mang đồ ăn vặt cho Lạc Cẩm Hi, Hạ Ngạn Hoài đều sẽ giật luôn cây kẹo mút quý giá của cô với vẻ mặt nghiêm nghị.
“Chú dì đã nhờ tôi canh chừng không cho cậu ăn nhiều đồ ngọt, không nghe lời sẽ bị sâu ăn răng.”
Khi Hạ Ngạn Hoài học lên trung học, anh từng nhận được những bức thư tình. Anh mở ra xem từng bức một, ghi nhớ nét chữ viết trong từng bức thư, sau đó lần theo nét chữ đi tìm những bạn học nữ có nét chữ tương ứng, thẳng thừng nhắc nhở họ nên chuyên tâm học hành, hoặc chí ít cũng đừng làm phiền anh học.
Lạc Cẩm Hi: “…”
Sau khi tốt nghiệp trung học, Lạc Cẩm Hi được một nam sinh khoa thể dục tỏ tình. Hạ Ngạn Hoài tình cờ đi ngang qua đúng lúc đó, chu đáo phân tích chênh lệch học lực và gia cảnh của hai người, sau cùng kết luận họ sẽ không có kết thúc tốt đẹp gì nếu hai người học hai nơi, còn “tốt bụng” khuyên Lạc Cẩm Hi đừng làm trò hề nữa.
Xem phim truyền hình, thấy cảnh nam nữ chính đứng dưới mưa tỏ tình, anh nói một cách vô cảm: “Đứng dưới mái hiên nói chuyện không được hay gì?”
Lạc Cẩm Hi đã nghĩ: Không biết ai sẽ xui xẻo vớ phải một người không có một miếng tế bào lãng mạn nào như anh nhỉ?
Hạ Ngạn Hoài nghĩ: Thằng ngốc nào chịu nổi người mơ mộng hão huyền như cô đây?
…
Ngày lễ tình nhân đầu tiên sau khi kết hôn, Hạ Ngạn Hoài đã đặc biệt xin nghỉ phép và cẩn thận chuẩn bị một bữa tối lãng mạn dưới nến và hoa, chờ vợ tan làm. Thế nhưng, khi Lạc Cẩm Hi về nhà, nhìn thấy một người đàn ông mặc vest cầm hoa, phản ứng đầu tiên của cô lại là: “Hạ Ngạn Hoài, anh đã mở hộp quà em tặng anh chưa?”
Ơ? Chẳng lẽ chứng dị ứng lãng mạn có thể lây truyền từ người này sang người khác? Nếu không, vì sao vợ anh bỗng nhiên lại thế này sau khi ở bên anh?
Lạc Cẩm Hi có tính cách hoàn toàn trái ngược. Cô hướng ngoại, tính tình hào phóng, ấm áp, hay cười. Bạn bè xung quanh đều ví cô giống như mặt trời bé con. Điều duy nhất khiến cô đau khổ là những cuộc thảo luận của bạn bè về cậu bạn trúc mã thích ra vẻ của cô.
Không ai ngờ được Lạc Cẩm Hi và Hạ Ngạn Hoài sẽ ngồi chung một toa tàu về nhà vào kỳ nghỉ lễ, về chung một thành phố, thậm chí là trở về hai ngồi nhà liền kề nhau ở trong cùng một khu phố.
Có một điều Lạc Cẩm Hi không biết, Hạ Ngạn Hoài thực ra cũng gặp phải những rắc rối tương tự như cô. Không biết tự bao giờ, cậu bạn cùng phòng ký túc xá với anh thường xuyên nhắc tên cô bạn thanh mai của anh. Thế rồi, một ngày nọ, cậu ta đập bàn cái đét, như thể đã hạ quyết tâm, tuyên bố: “Tao muốn theo đuổi Lạc Cẩm Hi.”
Hạ Ngạn Hoài: “?”
—
Hai nhà Lạc – Hoài là bạn cũ, sinh con trong cùng một năm, vừa hay lại một trai một gái. Thanh mai trúc mã cùng tuổi, cha mẹ hai bên lại thân thiết nên đã nửa đùa nửa thật tính đến chuyện hôn ước mai sau, nhưng cuối cùng lại không thành.
Từ khi bắt đầu có nhận thức, Lạc Cẩm Hi đã phát hiện Hạ Ngạn Hoài dường như rất dị ứng với tình yêu. Hồi tiểu học, cứ hễ có cậu bạn nào mang đồ ăn vặt cho Lạc Cẩm Hi, Hạ Ngạn Hoài đều sẽ giật luôn cây kẹo mút quý giá của cô với vẻ mặt nghiêm nghị.
“Chú dì đã nhờ tôi canh chừng không cho cậu ăn nhiều đồ ngọt, không nghe lời sẽ bị sâu ăn răng.”
Khi Hạ Ngạn Hoài học lên trung học, anh từng nhận được những bức thư tình. Anh mở ra xem từng bức một, ghi nhớ nét chữ viết trong từng bức thư, sau đó lần theo nét chữ đi tìm những bạn học nữ có nét chữ tương ứng, thẳng thừng nhắc nhở họ nên chuyên tâm học hành, hoặc chí ít cũng đừng làm phiền anh học.
Lạc Cẩm Hi: “…”
Sau khi tốt nghiệp trung học, Lạc Cẩm Hi được một nam sinh khoa thể dục tỏ tình. Hạ Ngạn Hoài tình cờ đi ngang qua đúng lúc đó, chu đáo phân tích chênh lệch học lực và gia cảnh của hai người, sau cùng kết luận họ sẽ không có kết thúc tốt đẹp gì nếu hai người học hai nơi, còn “tốt bụng” khuyên Lạc Cẩm Hi đừng làm trò hề nữa.
Xem phim truyền hình, thấy cảnh nam nữ chính đứng dưới mưa tỏ tình, anh nói một cách vô cảm: “Đứng dưới mái hiên nói chuyện không được hay gì?”
Lạc Cẩm Hi đã nghĩ: Không biết ai sẽ xui xẻo vớ phải một người không có một miếng tế bào lãng mạn nào như anh nhỉ?
Hạ Ngạn Hoài nghĩ: Thằng ngốc nào chịu nổi người mơ mộng hão huyền như cô đây?
…
Ngày lễ tình nhân đầu tiên sau khi kết hôn, Hạ Ngạn Hoài đã đặc biệt xin nghỉ phép và cẩn thận chuẩn bị một bữa tối lãng mạn dưới nến và hoa, chờ vợ tan làm. Thế nhưng, khi Lạc Cẩm Hi về nhà, nhìn thấy một người đàn ông mặc vest cầm hoa, phản ứng đầu tiên của cô lại là: “Hạ Ngạn Hoài, anh đã mở hộp quà em tặng anh chưa?”
Ơ? Chẳng lẽ chứng dị ứng lãng mạn có thể lây truyền từ người này sang người khác? Nếu không, vì sao vợ anh bỗng nhiên lại thế này sau khi ở bên anh?
Danh Sách Chương Dị Ứng Lãng Mạn - Hỉ Phúc TruyenChu
- #1Chương 1: Tấm thẻ người tốt
- #2Chương 2: Thanh mai trúc mã
- #3Chương 3: Cứu giá đúng lúc
- #4Chương 4: Miệng 36°C sao lại thốt ra những lời lạnh lùng như thế?
- #5Chương 5: Cứng đầu
- #6Chương 6: Xem náo nhiệt vui lắm phải không?
- #7Chương 7: Của nợ
- #8Chương 8: Ký sự “phá phòng” của Tiểu Lạc khi đi làm
- #9Chương 9: Khó khăn khi chọn quà tặng
- #10Chương 10: Hoài Hoài khoan thai đến muộn
- #11Chương 11: Quà sinh nhật
- #12Chương 12: Cậu không tin thì tôi cũng không tin
- #13Chương 13: Tôi bế cậu nhé?
- #14Chương 14: Con thỏ không ăn cỏ gần hang
- #15Chương 15: Đến trước đến sau?
- #16Chương 16: Xa cách
- #17Chương 17: Thông báo vào VIP
- #18Chương 18: Tôi thích cậu
- #19Chương 19: Không thể yêu nhau, cũng chẳng thể làm bạn bè
- #20Chương 20: Tôi định đi du học
- #21Chương 21: Lại không thích cô
- #22Chương 22: Dòng thời gian
- #23Chương 23: Xót xa
- #24Chương 24: Lạc Cẩm Hi hẹn hò rồi?
- #25Chương 25: Cậu có vấn đề tình cảm sao?
- #26Chương 26: Cô đã buông bỏ
- #27Chương 27: Phiền não
- #28Chương 28: Có cần gọi cậu một tiếng “bố” luôn không?
- #29Chương 29: Đừng nhìn nữa
- #30Chương 30: Vụng về
- #31Chương 31: Mập mờ
- #32Chương 32: Thương nhớ đêm ngày
- #33Chương 33: Yêu đương
- #34Chương 34: Giáng sinh
- #35Chương 35: Chung chăn chung gối
- #36Chương 36: Không có nếu như
- #37Chương 37: Làm sao bây giờ?
- #38Chương 38: Căn phòng ngập tràn ấm áp
- #39Chương 39: Bất ngờ
- #40Chương 40: Cảm giác người chồng
- #41Chương 41: Tự kiềm chế
- #42Chương 42: Cô cố ý
- #43Chương 43: Sắc đẹp của đàn ông, vinh quang của phụ nữ
- #44Chương 44: Nghiện
- #45Chương 45: Về nước
- #46Chương 46: Ảo giác
- #47Chương 47: Chia cho anh một nửa vận may
- #48Chương 48: Nhận việc
- #49Chương 49: Ra oai
- #50Chương 50: Muốn hôn anh