
Tạm dừng
Hỷ Sự Của Anh - Tống Chiêu
107
Chương
0
Lượt xem
278366
Đề cử
Giới Thiệu Hỷ Sự Của Anh - Tống Chiêu Truyện Chữ
Hạ Trúc lớn lên trong nhung lụa, muốn gì được nấy, chỉ riêng một người tuy cô muốn nhưng mãi chẳng thể có được.
Hứa Mặc khi học đại học từng có một mối tình, ngoại trừ điều kiện gia cảnh không môn đăng hộ đối, còn lại mọi thứ đều xứng đôi.
Nhưng Hạ Trúc, được sự ngầm cho phép của người lớn, lại cố tình chen vào phá hoại.
Vốn dĩ tính tình Hứa Mặc luôn điềm đạm, nhưng khi biết chuyện, anh lại nổi trận lôi đình.
Chẳng bao lâu sau, anh cắt đứt toàn bộ liên lạc trong nước, một mình sang nước ngoài.
Ngày anh ra sân bay, Hạ Trúc mặt mũi đẫm lệ, cố chấp giữ chặt tay anh, không chịu buông. Hứa Mặc kéo vali, nhìn cô gái mà anh đã chăm lo từ tấm bé, trong mắt đầy thất vọng:
“Hạ Trúc, đừng để anh phải chán ghét em.”
__
Vài năm sau, họ tình cờ gặp lại nhau ở Bắc Kinh.
Người từng bám lấy anh năm xưa, nay lại là người tránh anh thật xa.
Nhưng số mệnh trêu ngươi vì một sự cố, hai người bất ngờ kết hôn chớp nhoáng.
Hạ Trúc luôn cho rằng trong tim Hứa Mặc vẫn còn người khác, nên chẳng dám tiến thêm một bước.
Cho đến một đêm, anh say rượu, còn cô mặc độc chiếc áo ngủ mỏng manh giữa trời đông, lái xe đến đón anh.
Khi Hứa Mặc thấy cô run rẩy trong gió, ánh mắt hoảng loạn tìm mình giữa màn tuyết, mọi cảm xúc anh đè nén suốt bao năm bỗng vỡ òa.
Anh bước đến ôm chặt cô vào lòng, giọng khàn khàn mà ấm áp bên tai:
“Đồng chí Tiểu Hạ, anh chưa từng hối hận vì đã cưới em.”
Hứa Mặc khi học đại học từng có một mối tình, ngoại trừ điều kiện gia cảnh không môn đăng hộ đối, còn lại mọi thứ đều xứng đôi.
Nhưng Hạ Trúc, được sự ngầm cho phép của người lớn, lại cố tình chen vào phá hoại.
Vốn dĩ tính tình Hứa Mặc luôn điềm đạm, nhưng khi biết chuyện, anh lại nổi trận lôi đình.
Chẳng bao lâu sau, anh cắt đứt toàn bộ liên lạc trong nước, một mình sang nước ngoài.
Ngày anh ra sân bay, Hạ Trúc mặt mũi đẫm lệ, cố chấp giữ chặt tay anh, không chịu buông. Hứa Mặc kéo vali, nhìn cô gái mà anh đã chăm lo từ tấm bé, trong mắt đầy thất vọng:
“Hạ Trúc, đừng để anh phải chán ghét em.”
__
Vài năm sau, họ tình cờ gặp lại nhau ở Bắc Kinh.
Người từng bám lấy anh năm xưa, nay lại là người tránh anh thật xa.
Nhưng số mệnh trêu ngươi vì một sự cố, hai người bất ngờ kết hôn chớp nhoáng.
Hạ Trúc luôn cho rằng trong tim Hứa Mặc vẫn còn người khác, nên chẳng dám tiến thêm một bước.
Cho đến một đêm, anh say rượu, còn cô mặc độc chiếc áo ngủ mỏng manh giữa trời đông, lái xe đến đón anh.
Khi Hứa Mặc thấy cô run rẩy trong gió, ánh mắt hoảng loạn tìm mình giữa màn tuyết, mọi cảm xúc anh đè nén suốt bao năm bỗng vỡ òa.
Anh bước đến ôm chặt cô vào lòng, giọng khàn khàn mà ấm áp bên tai:
“Đồng chí Tiểu Hạ, anh chưa từng hối hận vì đã cưới em.”
Danh Sách Chương Hỷ Sự Của Anh - Tống Chiêu TruyenChu
- #1Chương 1: Giới thiệu
- #2Chương 2: “Từ khi nào mà em lại khách sáo với anh như vậy?”
- #3Chương 3: “Xem như em nợ anh một ân tình.”
- #4Chương 4: Cái kiểu bình thản tàn nhẫn ấy… là thứ mà cô mãi cũng học không nổi.
- #5Chương 5: Đến trường anh ăn.
- #6Chương 6: “Em tưởng ai cũng tùy tiện như em à?”
- #7Chương 7: “Tiện đường, em chở anh qua nhé?”
- #8Chương 8: “Đừng hỏi, không liên quan đến em.”
- #9Chương 9: “Hứa Mặc cũng có ngày này à.”
- #10Chương 10: “Nói cho anh ta biết, anh là ai.”
- #11Chương 11: “Dù sao cũng là cưới thôi, cưới ai mà chẳng được.”
- #12Chương 12: “Em cũng chỉ đùa thôi. Anh yên tâm, em có gả cho ai cũng chẳng gả cho anh.”
- #13Chương 13: Anh không muốn bị sắp đặt, dù là trong cuộc đời hay trong tình yêu.
- #14Chương 14: “Hết rồi ạ. Cháu sớm không còn thích anh ấy nữa.”
- #15Chương 15: “Anh ấy có thể cưới ai chứ?”
- #16Chương 16: “Hứa Mặc, anh có bằng lòng kết hôn với em không?”
- #17Chương 17: “Nếu anh không muốn thì cứ nói thẳng, không cần phải tìm lý do.”
- #18Chương 18: “Người ta đã anh hùng cứu mỹ nhân rồi, cô có phải nên lấy thân báo đáp không đấy?”
- #19Chương 19: “Cậu... có phải có ý gì với Hạ Trúc không?”
- #20Chương 20: "Chuyện của em, anh sẽ không bỏ mặc."
- #21Chương 21: “Hạ Trúc này, anh nói thật nhé, em còn thích Hứa Mặc không?”
- #22Chương 22: “Bởi vì, em là người thích hợp nhất.”
- #23Chương 23: Hạ Trúc gặp tai nạn xe.
- #24Chương 24: “Giờ anh hối hận rồi. Chỉ muốn hỏi em là em còn muốn kết hôn anh chứ?”
- #25Chương 25: “Muốn kết hôn thì kết hôn, không muốn kết hôn thì thôi.”
- #26Chương 26: “Giữa chốn đông người, đừng ép anh hôn em đấy.”
- #27Chương 27: “Kết hôn với anh… em không vui sao?”
- #28Chương 28: "Chúng ta cũng đăng ký kết hôn rồi, tối nay anh ngủ ở đâu?"
- #29Chương 29: "Vậy... anh kết hôn với em, có hối hận không?"
- #30Chương 30: “Hôn chúc ngủ ngon, tạm biệt nha~”
- #31Chương 31: “Hứ. Ai thèm nhìn anh chứ. Tưởng mình đẹp lắm à.”
- #32Chương 32: “Đừng khóc nữa, mọi chuyện qua rồi.”
- #33Chương 33: “Hồi đó còn trẻ, làm việc quá quyết liệt. Là anh có lỗi với em.”
- #34Chương 34: “Đàn ông đột nhiên hôn một người phụ nữ nghĩa là gì?”
- #35Chương 35: “Không phải em bảo lạ giường à? Anh ngủ cạnh thì em ngủ được chứ?”
- #36Chương 36: "Tôi khuyên anh đừng có hứng thú với cô ấy, dù sao thì tôi là kẻ thù dai, dễ ghen lắm đấy."
- #37Chương 37: Đi công tác cùng anh.
- #38Chương 38: “Chỉ vì một câu của cậu ta mà giận à?”
- #39Chương 39: “Em cứ làm đi, mọi chuyện đã có anh chống lưng.”
- #40Chương 40: “Chúc em thành công.”
- #41Chương 41: "...Chờ thêm một thời gian nữa đi anh, đợi thời cơ chín muồi rồi mình hẵng nói."
- #42Chương 42: “Có phải cháu đang giấu dì chuyện gì đúng không?”
- #43Chương 43: Ý anh là anh là chồng em đấy, nhớ chưa?
- #44Chương 44: Đi lấy nhẫn.
- #45Chương 45: “Anh rất muốn em gọi anh là anh Hứa Mặc à?”
- #46Chương 46: “Em có nhớ anh không?”
- #47Chương 47: “Hạ Trúc của anh, chúng ta còn nhiều thời gian, chẳng cần vội một sớm một chiều.”
- #48Chương 48: Anh đến thăm cô.
- #49Chương 49: “Đồng chí Tiểu Hạ, thành kiến của em với anh cũng đậm sâu phết nhỉ.”
- #50Chương 50: “Tôi không có thói quen làm việc chung với bạn gái cũ.”