
Còn tiếp
Đích Nữ Vương Phi
221
Chương
0
Lượt xem
299830
Đề cử
Giới Thiệu Đích Nữ Vương Phi Truyện Chữ
Thể loại: Trùng sinh, trạch đấu, cung đấu, HE
Tình trạng bản gốc: đã hoàn
Số trang: <1300 trang
Editor: thuyvu115257 + tử đinh hương + tieunhung97
Converter: Ngocquynh520
Thành thân năm năm, cùng trượng phu chinh chiến ba năm, rốt cuộc cũng đến ngày Tiết Phỉ được phong hậu, phượng lâm thiên hạ!
Chuyện đời khó đoán, Hoàng đế phu quân muốn nạp phi, cử nàng đến biên cảnh dẹp loạn, hại nàng chết trận sa trường!
May mắn được ông trời rũ lòng thương xót, tỉnh lại trở thành Hộ quốc vương phi Vân Tuyết Phi, lúc này đây nàng xin thề sẽ chỉ sống vì mình.
Vương phủ thâm sâu, không có chuyện gì làm thì đấu với tiểu thiếp, chọc tức biểu muội của vương gia, ức hiếp thứ muội tự đưa đến tận cửa...
Nàng không khỏi lắc đầu tiếc nuối: Cuộc sống tốt đẹp như thế, nhưng ta lại sống quá uổng phí, không được không được!
Bất chợt một vị vương gia xinh đẹp tựa như yêu nghiệt nhảy ra chớp mắt ái muội nói: "Thời tiết tốt như vậy, rất thích hợp để tạo người!"
Thế là, mắt lóe ánh sáng xanh, sói đói bổ nhào về phía con mồi...
Hắn, Tư Nam Tuyệt, Hộ quốc vương gia quyền khuynh thiên hạ, trước khi gặp nàng, thanh tâm quả dục. Sau khi gặp nàng, không ngừng ham muốn! Châm ngôn sống: chuyện nhà chuyện nước chuyện thiên hạ, mọi thứ đều là mây bay, chuyện của nương tử mới là lớn nhất!
Đoạn ngắn đặc sắc một:
Đêm động phòng hoa chúc, một nam một nữ ngồi trên giường.
Nữ tử hỏi nhỏ: "Làm sao bây giờ?"
Nam tử thản nhiên đáp: "Ta ngủ trên giường, nàng ngủ dưới đất!"
Nữ tử tức giận: "Ta là nữ nhân!"
Nam tử không chút do dự trả lời: "Ta là tướng công của nàng, nữ tử nên lấy phu quân làm trời!"
Nữ tử phẫn nộ: "Ta là mẫu thân của con chàng, chàng phải nhường ta!"
Nam tử nhíu mày, thích thú nói: "Nói đúng lắm, đã đến giờ vi phu làm tròn nghĩa vụ phu quân rồi."
...
Cuối cùng nam tử nào đó cũng đạt được sự thỏa mãn, còn nữ tử kia thì bủn rủn hết hơi sức, trong lòng tức giận mắng: Tư Nam Tuyệt, chàng đúng là cầm thú!
Đoạn ngắn đặc sắc hai:
"Phỉ nhi, quay về với ta đi, ta đã biết sai rồi!" Hoàng đế hối hận nói.
"Hoàng thượng nhận lầm người rồi, ta là Vân Tuyết Phi, không phải Tiết Phỉ!" Nữ tử nào đó bình tĩnh đáp.
"Phỉ nhi, chúng ta hãy làm lại từ đầu đi, nàng vẫn là Hoàng hậu tôn quý nhất trong thiên hạ này, ta hứa suốt đời chỉ có mình nàng mà thôi, bảo đảm về sau tuyệt đối sẽ không nạp phi nữa." Hoàng đế nọ xuất ra đòn sát thủ.
Nữ tử còn chưa kịp mở miệng thì cơn gió mạnh bỗng từ đâu thổi tới, bên hông bị một cánh tay vòng qua siết chăt.
Nam tử nào đó ôm nương tử của mình âu yếm hôn nhẹ, đắc ý liếc nhìn Hoàng đế: "Vương phi của bổn vương chỉ để mình bổn vương yêu chiều, nếu nàng muốn làm Hoàng hậu, ta sẽ chẳng ngại vì nàng mà lập tức tranh đoạt cả thiên hạ này?"
Tình trạng bản gốc: đã hoàn
Số trang: <1300 trang
Editor: thuyvu115257 + tử đinh hương + tieunhung97
Converter: Ngocquynh520
Thành thân năm năm, cùng trượng phu chinh chiến ba năm, rốt cuộc cũng đến ngày Tiết Phỉ được phong hậu, phượng lâm thiên hạ!
Chuyện đời khó đoán, Hoàng đế phu quân muốn nạp phi, cử nàng đến biên cảnh dẹp loạn, hại nàng chết trận sa trường!
May mắn được ông trời rũ lòng thương xót, tỉnh lại trở thành Hộ quốc vương phi Vân Tuyết Phi, lúc này đây nàng xin thề sẽ chỉ sống vì mình.
Vương phủ thâm sâu, không có chuyện gì làm thì đấu với tiểu thiếp, chọc tức biểu muội của vương gia, ức hiếp thứ muội tự đưa đến tận cửa...
Nàng không khỏi lắc đầu tiếc nuối: Cuộc sống tốt đẹp như thế, nhưng ta lại sống quá uổng phí, không được không được!
Bất chợt một vị vương gia xinh đẹp tựa như yêu nghiệt nhảy ra chớp mắt ái muội nói: "Thời tiết tốt như vậy, rất thích hợp để tạo người!"
Thế là, mắt lóe ánh sáng xanh, sói đói bổ nhào về phía con mồi...
Hắn, Tư Nam Tuyệt, Hộ quốc vương gia quyền khuynh thiên hạ, trước khi gặp nàng, thanh tâm quả dục. Sau khi gặp nàng, không ngừng ham muốn! Châm ngôn sống: chuyện nhà chuyện nước chuyện thiên hạ, mọi thứ đều là mây bay, chuyện của nương tử mới là lớn nhất!
Đoạn ngắn đặc sắc một:
Đêm động phòng hoa chúc, một nam một nữ ngồi trên giường.
Nữ tử hỏi nhỏ: "Làm sao bây giờ?"
Nam tử thản nhiên đáp: "Ta ngủ trên giường, nàng ngủ dưới đất!"
Nữ tử tức giận: "Ta là nữ nhân!"
Nam tử không chút do dự trả lời: "Ta là tướng công của nàng, nữ tử nên lấy phu quân làm trời!"
Nữ tử phẫn nộ: "Ta là mẫu thân của con chàng, chàng phải nhường ta!"
Nam tử nhíu mày, thích thú nói: "Nói đúng lắm, đã đến giờ vi phu làm tròn nghĩa vụ phu quân rồi."
...
Cuối cùng nam tử nào đó cũng đạt được sự thỏa mãn, còn nữ tử kia thì bủn rủn hết hơi sức, trong lòng tức giận mắng: Tư Nam Tuyệt, chàng đúng là cầm thú!
Đoạn ngắn đặc sắc hai:
"Phỉ nhi, quay về với ta đi, ta đã biết sai rồi!" Hoàng đế hối hận nói.
"Hoàng thượng nhận lầm người rồi, ta là Vân Tuyết Phi, không phải Tiết Phỉ!" Nữ tử nào đó bình tĩnh đáp.
"Phỉ nhi, chúng ta hãy làm lại từ đầu đi, nàng vẫn là Hoàng hậu tôn quý nhất trong thiên hạ này, ta hứa suốt đời chỉ có mình nàng mà thôi, bảo đảm về sau tuyệt đối sẽ không nạp phi nữa." Hoàng đế nọ xuất ra đòn sát thủ.
Nữ tử còn chưa kịp mở miệng thì cơn gió mạnh bỗng từ đâu thổi tới, bên hông bị một cánh tay vòng qua siết chăt.
Nam tử nào đó ôm nương tử của mình âu yếm hôn nhẹ, đắc ý liếc nhìn Hoàng đế: "Vương phi của bổn vương chỉ để mình bổn vương yêu chiều, nếu nàng muốn làm Hoàng hậu, ta sẽ chẳng ngại vì nàng mà lập tức tranh đoạt cả thiên hạ này?"
Danh Sách Chương Đích Nữ Vương Phi TruyenChu
- #101Chương 81-2: Bí mật về thân thế (2)
- #102Chương 82-1: Nữ nhi của tội phạm cường bạo (1)
- #103Chương 82-2: Nữ nhi của tội phạm cường bạo (2)
- #104Chương 83-1: Một câu thật xin lỗi (1)
- #105Chương 83-2: Một câu thật xin lỗi (2)
- #106Chương 84-1: Thân vùi lấp Hổ Đầu Bang (1)
- #107Chương 84-2: Thân vùi lấp Hổ Đầu Bang (2)
- #108Chương 85-1: Cách tất cả giống đực xa một chút! (1)
- #109Chương 85-2: Cách tất cả giống đực xa một chút! (2)
- #110Chương 86-1: Nhớ, ta tên là Vân Tuyết Phi! (1)
- #111Chương 86-2: Nhớ, ta tên là Vân Tuyết Phi! (2)
- #112Chương 87-1: Tai hoạ ngập đầu (1)
- #113Chương 87-2: Tai hoạ ngập đầu (2)
- #114Chương 88-1: Vân Tuyết Phi tức giận cùng oán hận (1)
- #115Chương 88-2: Vân Tuyết Phi tức giận cùng oán hận (2)
- #116Chương 89: Sao không tiếp tục cởi ra tiếp?
- #117Chương 90-1: Con không muốn lừa gạt nàng (1)
- #118Chương 90-2: Con không muốn lừa gạt nàng (2)
- #119Chương 91: Chân tướng bị thời gian vùi lấp
- #120Chương 92: Lần này đến lượt ta áp chế huynh
- #121Chương 93: Ngươi còn giả bộ bao lâu nữa?
- #122Chương 94: Hối hận vô dụng
- #123Chương 95
- #124Chương 96-1: Đền bù cho Tiết Phỉ (1)
- #125Chương 96-2: Đền bù cho Tiết Phỉ (2)
- #126Chương 97: Sống ở địa ngục
- #127Chương 98: Báo ứng tới
- #128Chương 99: Tuyệt không bỏ vợ
- #129Chương 100
- #130Chương 101: Nhân vật mấu chốt
- #131Chương 102: Công khai biểu thị chủ quyền
- #132Chương 103: Phong thủy luân chuyển
- #133Chương 103-2: Phong thủy luân chuyển (2)
- #134Chương 104: Sự thật tổn thương
- #135Chương 105: Cảnh tượng trong trí nhớ
- #136Chương 105-2: Cảnh tượng trong trí nhớ (2)
- #137Chương 106-1: Sao ngươi tìm được chỗ này? (1)
- #138Chương 106-2: Sao ngươi tìm được chỗ này? (phần cuối)
- #139Chương 107: Hạ Hầu Cảnh, ngươi muốn gì?
- #140Chương 107-2: Hạ Hầu Cảnh, ngươi muốn gì? (2)
- #141Chương 108-1: Tiết Phỉ còn sống! (1)
- #142Chương 108-2: Tiết Phỉ còn sống! (2)
- #143Chương 109-1: Chỉ mành treo chuông (1)
- #144Chương 109-2: Chỉ mành treo chuông (2)
- #145Chương 110-1: Nàng quyết định! (1)
- #146Chương 110-2: Nàng quyết định! (2)
- #147Chương 111-1: Nên gọi ngươi là Vân Tuyết Phi hay Tiết Phỉ? (1)
- #148Chương 111-2: Nên gọi ngươi là Vân Tuyết Phi hay Tiết Phỉ? (2)
- #149Chương 112-1: Nên thành thân rồi (1)
- #150Chương 112-2: Nên thành thân rồi (2)