
Còn tiếp
Đích Nữ Vương Phi
221
Chương
0
Lượt xem
299830
Đề cử
Giới Thiệu Đích Nữ Vương Phi Truyện Chữ
Thể loại: Trùng sinh, trạch đấu, cung đấu, HE
Tình trạng bản gốc: đã hoàn
Số trang: <1300 trang
Editor: thuyvu115257 + tử đinh hương + tieunhung97
Converter: Ngocquynh520
Thành thân năm năm, cùng trượng phu chinh chiến ba năm, rốt cuộc cũng đến ngày Tiết Phỉ được phong hậu, phượng lâm thiên hạ!
Chuyện đời khó đoán, Hoàng đế phu quân muốn nạp phi, cử nàng đến biên cảnh dẹp loạn, hại nàng chết trận sa trường!
May mắn được ông trời rũ lòng thương xót, tỉnh lại trở thành Hộ quốc vương phi Vân Tuyết Phi, lúc này đây nàng xin thề sẽ chỉ sống vì mình.
Vương phủ thâm sâu, không có chuyện gì làm thì đấu với tiểu thiếp, chọc tức biểu muội của vương gia, ức hiếp thứ muội tự đưa đến tận cửa...
Nàng không khỏi lắc đầu tiếc nuối: Cuộc sống tốt đẹp như thế, nhưng ta lại sống quá uổng phí, không được không được!
Bất chợt một vị vương gia xinh đẹp tựa như yêu nghiệt nhảy ra chớp mắt ái muội nói: "Thời tiết tốt như vậy, rất thích hợp để tạo người!"
Thế là, mắt lóe ánh sáng xanh, sói đói bổ nhào về phía con mồi...
Hắn, Tư Nam Tuyệt, Hộ quốc vương gia quyền khuynh thiên hạ, trước khi gặp nàng, thanh tâm quả dục. Sau khi gặp nàng, không ngừng ham muốn! Châm ngôn sống: chuyện nhà chuyện nước chuyện thiên hạ, mọi thứ đều là mây bay, chuyện của nương tử mới là lớn nhất!
Đoạn ngắn đặc sắc một:
Đêm động phòng hoa chúc, một nam một nữ ngồi trên giường.
Nữ tử hỏi nhỏ: "Làm sao bây giờ?"
Nam tử thản nhiên đáp: "Ta ngủ trên giường, nàng ngủ dưới đất!"
Nữ tử tức giận: "Ta là nữ nhân!"
Nam tử không chút do dự trả lời: "Ta là tướng công của nàng, nữ tử nên lấy phu quân làm trời!"
Nữ tử phẫn nộ: "Ta là mẫu thân của con chàng, chàng phải nhường ta!"
Nam tử nhíu mày, thích thú nói: "Nói đúng lắm, đã đến giờ vi phu làm tròn nghĩa vụ phu quân rồi."
...
Cuối cùng nam tử nào đó cũng đạt được sự thỏa mãn, còn nữ tử kia thì bủn rủn hết hơi sức, trong lòng tức giận mắng: Tư Nam Tuyệt, chàng đúng là cầm thú!
Đoạn ngắn đặc sắc hai:
"Phỉ nhi, quay về với ta đi, ta đã biết sai rồi!" Hoàng đế hối hận nói.
"Hoàng thượng nhận lầm người rồi, ta là Vân Tuyết Phi, không phải Tiết Phỉ!" Nữ tử nào đó bình tĩnh đáp.
"Phỉ nhi, chúng ta hãy làm lại từ đầu đi, nàng vẫn là Hoàng hậu tôn quý nhất trong thiên hạ này, ta hứa suốt đời chỉ có mình nàng mà thôi, bảo đảm về sau tuyệt đối sẽ không nạp phi nữa." Hoàng đế nọ xuất ra đòn sát thủ.
Nữ tử còn chưa kịp mở miệng thì cơn gió mạnh bỗng từ đâu thổi tới, bên hông bị một cánh tay vòng qua siết chăt.
Nam tử nào đó ôm nương tử của mình âu yếm hôn nhẹ, đắc ý liếc nhìn Hoàng đế: "Vương phi của bổn vương chỉ để mình bổn vương yêu chiều, nếu nàng muốn làm Hoàng hậu, ta sẽ chẳng ngại vì nàng mà lập tức tranh đoạt cả thiên hạ này?"
Tình trạng bản gốc: đã hoàn
Số trang: <1300 trang
Editor: thuyvu115257 + tử đinh hương + tieunhung97
Converter: Ngocquynh520
Thành thân năm năm, cùng trượng phu chinh chiến ba năm, rốt cuộc cũng đến ngày Tiết Phỉ được phong hậu, phượng lâm thiên hạ!
Chuyện đời khó đoán, Hoàng đế phu quân muốn nạp phi, cử nàng đến biên cảnh dẹp loạn, hại nàng chết trận sa trường!
May mắn được ông trời rũ lòng thương xót, tỉnh lại trở thành Hộ quốc vương phi Vân Tuyết Phi, lúc này đây nàng xin thề sẽ chỉ sống vì mình.
Vương phủ thâm sâu, không có chuyện gì làm thì đấu với tiểu thiếp, chọc tức biểu muội của vương gia, ức hiếp thứ muội tự đưa đến tận cửa...
Nàng không khỏi lắc đầu tiếc nuối: Cuộc sống tốt đẹp như thế, nhưng ta lại sống quá uổng phí, không được không được!
Bất chợt một vị vương gia xinh đẹp tựa như yêu nghiệt nhảy ra chớp mắt ái muội nói: "Thời tiết tốt như vậy, rất thích hợp để tạo người!"
Thế là, mắt lóe ánh sáng xanh, sói đói bổ nhào về phía con mồi...
Hắn, Tư Nam Tuyệt, Hộ quốc vương gia quyền khuynh thiên hạ, trước khi gặp nàng, thanh tâm quả dục. Sau khi gặp nàng, không ngừng ham muốn! Châm ngôn sống: chuyện nhà chuyện nước chuyện thiên hạ, mọi thứ đều là mây bay, chuyện của nương tử mới là lớn nhất!
Đoạn ngắn đặc sắc một:
Đêm động phòng hoa chúc, một nam một nữ ngồi trên giường.
Nữ tử hỏi nhỏ: "Làm sao bây giờ?"
Nam tử thản nhiên đáp: "Ta ngủ trên giường, nàng ngủ dưới đất!"
Nữ tử tức giận: "Ta là nữ nhân!"
Nam tử không chút do dự trả lời: "Ta là tướng công của nàng, nữ tử nên lấy phu quân làm trời!"
Nữ tử phẫn nộ: "Ta là mẫu thân của con chàng, chàng phải nhường ta!"
Nam tử nhíu mày, thích thú nói: "Nói đúng lắm, đã đến giờ vi phu làm tròn nghĩa vụ phu quân rồi."
...
Cuối cùng nam tử nào đó cũng đạt được sự thỏa mãn, còn nữ tử kia thì bủn rủn hết hơi sức, trong lòng tức giận mắng: Tư Nam Tuyệt, chàng đúng là cầm thú!
Đoạn ngắn đặc sắc hai:
"Phỉ nhi, quay về với ta đi, ta đã biết sai rồi!" Hoàng đế hối hận nói.
"Hoàng thượng nhận lầm người rồi, ta là Vân Tuyết Phi, không phải Tiết Phỉ!" Nữ tử nào đó bình tĩnh đáp.
"Phỉ nhi, chúng ta hãy làm lại từ đầu đi, nàng vẫn là Hoàng hậu tôn quý nhất trong thiên hạ này, ta hứa suốt đời chỉ có mình nàng mà thôi, bảo đảm về sau tuyệt đối sẽ không nạp phi nữa." Hoàng đế nọ xuất ra đòn sát thủ.
Nữ tử còn chưa kịp mở miệng thì cơn gió mạnh bỗng từ đâu thổi tới, bên hông bị một cánh tay vòng qua siết chăt.
Nam tử nào đó ôm nương tử của mình âu yếm hôn nhẹ, đắc ý liếc nhìn Hoàng đế: "Vương phi của bổn vương chỉ để mình bổn vương yêu chiều, nếu nàng muốn làm Hoàng hậu, ta sẽ chẳng ngại vì nàng mà lập tức tranh đoạt cả thiên hạ này?"
Danh Sách Chương Đích Nữ Vương Phi TruyenChu
- #151Chương 113: Trước thành gia, sau lập nghiệp
- #152Chương 114: Vào cung kiến giá Thái hậu
- #153Chương 115-1: Bị nhốt trong hoàng cung (1)
- #154Chương 115-2: Bị nhốt trong hoàng cung (2)
- #155Chương 116-1: Nương tử, ta nhớ nàng lắm! (1)
- #156Chương 116-2: Nương tử, ta nhớ nàng lắm! (2)
- #157Chương 117-1: Không cách nào vứt bỏ ràng buộc (1)
- #158Chương 117-2: Không cách nào vứt bỏ ràng buộc (2)
- #159Chương 118-1: Ngươi nhường nàng cho ta được không? (1)
- #160Chương 118-2: Ngươi nhường nàng cho ta được không? (2)
- #161Chương 119: Cạnh tranh công bằng
- #162Chương 120-1: Hỏi tội (1)
- #163Chương 120-2: Hỏi tội (phần cuối)
- #164Chương 121-1: Chẳng qua không yêu mà thôi
- #165Chương 121-2: Chẳng qua không yêu mà thôi (phần cuối)
- #166Chương 122-1: Cái chết kỳ lạ
- #167Chương 122-2: Cái chết kỳ lạ (phần cuối)
- #168Chương 123: Mộ Dung quý phi qua đời
- #169Chương 124-1: Xót xa của ai, hạnh phúc của ai (1)
- #170Chương 124-2: Xót xa của ai, hạnh phúc của ai (phần cuối)
- #171Chương 125-1: Yêu nữ nhân của huynh trưởng
- #172Chương 125-2: Yêu nữ nhân của huynh trưởng (phần cuối)
- #173Chương 126-1: Sống chết không rõ
- #174Chương 126-2: Sống chết không rõ (2)
- #175Chương 127-1: Nhất định phải kiên trì
- #176Chương 127-2: Nhất định phải kiên trì (2)
- #177Chương 128: Giao dịch lần nữa
- #178Chương 129: Bạch Tuyết Nhu
- #179Chương 130: Không cùng đường khó lòng hợp tác
- #180Chương 131-1: Ai chờ đợi, ai tan nát cõi lòng(1)
- #181Chương 131-2: Ai chờ đợi, ai tan nát cõi lòng (2)
- #182Chương 132: Tại sao lại gạt ta?
- #183Chương 133: Khắc khẩu
- #184Chương 134: Các loại tâm tư
- #185Chương 135: Chung sống không hòa thuận
- #186Chương 136: Trong lòng hắn chỉ có ta(1)
- #187Chương 136-2: Trong lòng hắn chỉ có ta(2)
- #188Chương 137: Châm chọc
- #189Chương 138: Phản bội và nghi kị
- #190Chương 139: Dẫn ta cùng đi!
- #191Chương 140: Xuất cung
- #192Chương 141: Thỏa hiệp
- #193Chương 142: Mộc Thanh Lan hối hận
- #194Chương 143: Tin tức của Hạ Hầu Cảnh
- #195Chương 144: Muốn cả đời
- #196Chương 145: Không hề lưu luyến
- #197Chương 146-1: Khoảng cách (1)
- #198Chương 146-2: Khoảng cách(2)
- #199Chương 147: Cắt tóc đoạn tình
- #200Chương 148