
Còn tiếp
Diêu Viễn Chẳng Xa Xôi - Lục Hữu Gian
114
Chương
0
Lượt xem
278232
Đề cử
Giới Thiệu Diêu Viễn Chẳng Xa Xôi - Lục Hữu Gian Truyện Chữ
Tên truyện: Diêu Viễn chẳng xa xôi.
Tác giả: Lục Hữu Gian.
Thể loại: Ngôn tình, hiện đại, công sở, tinh anh trong nghề.
Độ dài: 104 chương + 06 ngoại truyện.
Xếp chữ: Trầu.
Giới thiệu:
Diêu Viễn dùng thành quả nghiên cứu thời làm Tiến sĩ để góp vốn mảng kỹ thuật, thành lập công ty công nghệ lõi Ba Quang, chuyên về các ngành công nghiệp mũi nhọn.
Thương Kha là một nhà đầu tư theo trường phái giá trị, để mắt đến Ba Quang và có ý định rót vốn, nhưng phía Ba Quang khéo léo từ chối vì họ không thiếu tiền. Một lần nọ, tình cờ thấy Diêu Viễn đang thuyết trình tại hội nghị thượng đỉnh, anh nghĩ bụng trong túi vẫn còn danh thiếp, chi bằng làm quen một chút. Nào ngờ bài diễn thuyết vừa dứt, anh chỉ kịp nhìn thấy một bóng lưng vội vã rời đi.
Trên chuyến bay từ Thượng Hải đi Athens, hai người ngẫu nhiên ngồi cạnh nhau. Anh hỏi Diêu Viễn có phải đi Santorini nghỉ mát không, cô trả lời không phải, đi buôn hàng xách tay. Anh ngỏ ý xin WeChat để tiện mua hàng, cô lại bảo điện thoại hết pin.
Tại Santorini, Diêu Viễn được bạn rủ chơi Poker và lại đụng độ Thương Kha đến muộn. Anh đưa cô về khách sạn, trên đường đi cô nhận một cuộc điện thoại, biết tâm trạng cô không tốt, anh chủ động đưa cô đi hóng gió.
Đêm khuya, đường phố, đua xe, nam nữ độc thân, đất khách quê người, nhịp tim dồn dập… tất cả những yếu tố tạo nên sự mập mờ đều đã hội tụ đủ. Hormone phái nữ mạnh mẽ thôi thúc cô vươn xúc tu thăm dò, giữ chặt lấy cổ tay anh, nhẹ nhàng vuốt ve những đường nét cơ bắp đều đặn, rắn rỏi trên cánh tay ấy và thốt lên: “Anh thơm quá, ngay từ lần đầu gặp mặt tôi đã muốn chạm vào anh.”
Anh đáp: “Lần đầu gặp em, tôi đã muốn đưa tiền cho em.”
Sau khi về nước, cô đồng ý hẹn hò, cô nói: “Tôi đã lùi một bước rồi, có phải anh cũng nên lùi một bước, thỏa mãn đôi chút dục vọng của tôi không?”
Anh hỏi: “Em muốn tôi thỏa mãn em thế nào?”
Cô đáp: “Lái xe đến chỗ không có người đi.”
(*) Chú thích tên truyện:
Tên gốc “Dao Viễn Bất Viễn” (遥远不远) là một cách chơi chữ đồng âm của tác giả.
Từ “Dao viễn” (遥远) có nghĩa là xa xôi, phát âm giống với tên nữ chính “Diêu Viễn” (姚远).
Tựa đề mang hai tầng nghĩa: Vừa ám chỉ khoảng cách địa lý tuy xa mà gần, vừa ẩn ý rằng Diêu Viễn thực ra không hề xa cách đến thế, hoặc đơn giản là chẳng hề xa xôi.
Tác giả: Lục Hữu Gian.
Thể loại: Ngôn tình, hiện đại, công sở, tinh anh trong nghề.
Độ dài: 104 chương + 06 ngoại truyện.
Xếp chữ: Trầu.
Giới thiệu:
Diêu Viễn dùng thành quả nghiên cứu thời làm Tiến sĩ để góp vốn mảng kỹ thuật, thành lập công ty công nghệ lõi Ba Quang, chuyên về các ngành công nghiệp mũi nhọn.
Thương Kha là một nhà đầu tư theo trường phái giá trị, để mắt đến Ba Quang và có ý định rót vốn, nhưng phía Ba Quang khéo léo từ chối vì họ không thiếu tiền. Một lần nọ, tình cờ thấy Diêu Viễn đang thuyết trình tại hội nghị thượng đỉnh, anh nghĩ bụng trong túi vẫn còn danh thiếp, chi bằng làm quen một chút. Nào ngờ bài diễn thuyết vừa dứt, anh chỉ kịp nhìn thấy một bóng lưng vội vã rời đi.
Trên chuyến bay từ Thượng Hải đi Athens, hai người ngẫu nhiên ngồi cạnh nhau. Anh hỏi Diêu Viễn có phải đi Santorini nghỉ mát không, cô trả lời không phải, đi buôn hàng xách tay. Anh ngỏ ý xin WeChat để tiện mua hàng, cô lại bảo điện thoại hết pin.
Tại Santorini, Diêu Viễn được bạn rủ chơi Poker và lại đụng độ Thương Kha đến muộn. Anh đưa cô về khách sạn, trên đường đi cô nhận một cuộc điện thoại, biết tâm trạng cô không tốt, anh chủ động đưa cô đi hóng gió.
Đêm khuya, đường phố, đua xe, nam nữ độc thân, đất khách quê người, nhịp tim dồn dập… tất cả những yếu tố tạo nên sự mập mờ đều đã hội tụ đủ. Hormone phái nữ mạnh mẽ thôi thúc cô vươn xúc tu thăm dò, giữ chặt lấy cổ tay anh, nhẹ nhàng vuốt ve những đường nét cơ bắp đều đặn, rắn rỏi trên cánh tay ấy và thốt lên: “Anh thơm quá, ngay từ lần đầu gặp mặt tôi đã muốn chạm vào anh.”
Anh đáp: “Lần đầu gặp em, tôi đã muốn đưa tiền cho em.”
Sau khi về nước, cô đồng ý hẹn hò, cô nói: “Tôi đã lùi một bước rồi, có phải anh cũng nên lùi một bước, thỏa mãn đôi chút dục vọng của tôi không?”
Anh hỏi: “Em muốn tôi thỏa mãn em thế nào?”
Cô đáp: “Lái xe đến chỗ không có người đi.”
(*) Chú thích tên truyện:
Tên gốc “Dao Viễn Bất Viễn” (遥远不远) là một cách chơi chữ đồng âm của tác giả.
Từ “Dao viễn” (遥远) có nghĩa là xa xôi, phát âm giống với tên nữ chính “Diêu Viễn” (姚远).
Tựa đề mang hai tầng nghĩa: Vừa ám chỉ khoảng cách địa lý tuy xa mà gần, vừa ẩn ý rằng Diêu Viễn thực ra không hề xa cách đến thế, hoặc đơn giản là chẳng hề xa xôi.
Danh Sách Chương Diêu Viễn Chẳng Xa Xôi - Lục Hữu Gian TruyenChu
- #1Chương 1
- #2Chương 2
- #3Chương 3
- #4Chương 4
- #5Chương 5
- #6Chương 6
- #7Chương 7
- #8Chương 8
- #9Chương 9
- #10Chương 10
- #11Chương 11
- #12Chương 12
- #13Chương 13
- #14Chương 14
- #15Chương 15
- #16Chương 16
- #17Chương 17
- #18Chương 18
- #19Chương 19
- #20Chương 20
- #21Chương 21
- #22Chương 22
- #23Chương 23
- #24Chương 24
- #25Chương 25
- #26Chương 26
- #27Chương 27
- #28Chương 28
- #29Chương 29
- #30Chương 30
- #31Chương 31
- #32Chương 32
- #33Chương 33
- #34Chương 34
- #35Chương 35
- #36Chương 36
- #37Chương 37
- #38Chương 38
- #39Chương 39
- #40Chương 40
- #41Chương 41
- #42Chương 42
- #43Chương 43
- #44Chương 44
- #45Chương 45
- #46Chương 46
- #47Chương 47
- #48Chương 48
- #49Chương 49
- #50Chương 50