
Tạm dừng
Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời
167
Chương
0
Lượt xem
278229
Đề cử
Giới Thiệu Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời Truyện Chữ
[Ngọt sủng + Trâu già gặm cỏ non + Nam chính hay ghen + Nam phụ lên ngôi + Truy thê hỏa táng tràng]
Vào đúng ngày kỷ niệm một năm yêu nhau thì bạn trai Thời Diên lại trao nhẫn đính hôn vào tay người con gái khác.
Kiều Dĩ Miên nản lòng thoái chí nên đã dứt khoát nói lời chia tay để rồi vùi đầu vào sự nghiệp.
Một năm sau đó.
Chấp chính quan của khu vực Bắc Giang đưa bạn gái đến tham dự lễ kỷ niệm thành lập tập đoàn Anh Thời.
Người chịu trách nhiệm tiếp đãi hôm ấy lại chính là Thời Diên.
Khi nhìn thấy bóng hình yểu điệu thướt tha đang khoác tay người đàn ông khác thì đôi mắt Thời Diên đỏ ngầu trong nháy mắt.
“Miên Miên, chúng ta thật sự không thể quay lại được nữa sao?”
Thế nhưng chưa đợi Kiều Dĩ Miên kịp mở lời thì vị Chấp chính quan trẻ tuổi đã lạnh lùng lên tiếng nhắc nhở:
“Thưa anh Thời, xin anh vui lòng đừng dùng cách xưng hô ám muội như vậy để gọi bạn gái của tôi.”
Đêm hôm ấy tuyết phủ nặng trĩu đầu cành.
Vị Chấp chính quan đang cuộn trào cơn ghen liền ép chặt người trong lòng lên cánh cửa nơi huyền quan.
Nụ hôn rợp trời dậy đất mang theo chút ý vị trừng phạt như muốn cướp đi toàn bộ dưỡng khí của cô.
“Miên Miên... cái tên này và cả con người này nữa, tất cả đều chỉ có thể thuộc về tôi mà thôi.”
Mùa đông năm ấy lạnh giá biết bao nhưng chính anh là người đã dang rộng vòng tay để che chắn gió tuyết cho cô.
Kể từ khoảnh khắc đó thì mỗi bông tuyết rơi xuống đều vương vấn hơi ấm từ trái tim anh.
[Chấp chính quan lớn tuổi trầm ổn điềm tĩnh lại hay ghen VS Cô phóng viên nhỏ khi làm việc thì chín chắn chững chạc nhưng đời thường lại ngơ ngác đáng yêu]
Vào đúng ngày kỷ niệm một năm yêu nhau thì bạn trai Thời Diên lại trao nhẫn đính hôn vào tay người con gái khác.
Kiều Dĩ Miên nản lòng thoái chí nên đã dứt khoát nói lời chia tay để rồi vùi đầu vào sự nghiệp.
Một năm sau đó.
Chấp chính quan của khu vực Bắc Giang đưa bạn gái đến tham dự lễ kỷ niệm thành lập tập đoàn Anh Thời.
Người chịu trách nhiệm tiếp đãi hôm ấy lại chính là Thời Diên.
Khi nhìn thấy bóng hình yểu điệu thướt tha đang khoác tay người đàn ông khác thì đôi mắt Thời Diên đỏ ngầu trong nháy mắt.
“Miên Miên, chúng ta thật sự không thể quay lại được nữa sao?”
Thế nhưng chưa đợi Kiều Dĩ Miên kịp mở lời thì vị Chấp chính quan trẻ tuổi đã lạnh lùng lên tiếng nhắc nhở:
“Thưa anh Thời, xin anh vui lòng đừng dùng cách xưng hô ám muội như vậy để gọi bạn gái của tôi.”
Đêm hôm ấy tuyết phủ nặng trĩu đầu cành.
Vị Chấp chính quan đang cuộn trào cơn ghen liền ép chặt người trong lòng lên cánh cửa nơi huyền quan.
Nụ hôn rợp trời dậy đất mang theo chút ý vị trừng phạt như muốn cướp đi toàn bộ dưỡng khí của cô.
“Miên Miên... cái tên này và cả con người này nữa, tất cả đều chỉ có thể thuộc về tôi mà thôi.”
Mùa đông năm ấy lạnh giá biết bao nhưng chính anh là người đã dang rộng vòng tay để che chắn gió tuyết cho cô.
Kể từ khoảnh khắc đó thì mỗi bông tuyết rơi xuống đều vương vấn hơi ấm từ trái tim anh.
[Chấp chính quan lớn tuổi trầm ổn điềm tĩnh lại hay ghen VS Cô phóng viên nhỏ khi làm việc thì chín chắn chững chạc nhưng đời thường lại ngơ ngác đáng yêu]
Danh Sách Chương Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời TruyenChu
- #1Chương 1: Chia tay đi
- #2Chương 2: Từ bỏ ý định cưới tôi đi
- #3Chương 3: Tai nạn xe hơi
- #4Chương 4: Lên xe tôi đi
- #5Chương 5: Nghe lời
- #6Chương 6: Chúng ta gặp nhau một chút được không?
- #7Chương 7: Sao em có thể máu lạnh như thế
- #8Chương 8: Tình địch gặp nhau, đỏ mắt vì ghen
- #9Chương 9: Người đàn ông cô ta thích lại theo đuổi cô à?
- #10Chương 10: Chủ xe Hồng Kỳ = Đại lãnh đạo?
- #11Chương 11: Miên Miên, gả cho anh nhé
- #12Chương 12: Tại sao lại theo đuổi tôi?
- #13Chương 13: Nói nghe ấm lòng thật đấy
- #14Chương 14: Kể ra cũng biết nghe lời đấy
- #15Chương 15: Tôi có hẹn rồi
- #16Chương 16: Bạn trai cô đâu?
- #17Chương 17: Sợ họ bán em đi
- #18Chương 18: Cá cược gì cơ?
- #19Chương 19: Lại phải lên xe lãnh đạo...
- #20Chương 20: Chân tê hết cả rồi
- #21Chương 21: Cô nhóc thật dũng cảm - 1
- #22Chương 22: Cô nhóc thật dũng cảm - 2
- #23Chương 23: Độc thân - 1
- #24Chương 24: Độc thân - 2
- #25Chương 25: Tôi tin tưởng cô - 1
- #26Chương 26
- #27Chương 27: Không có chấp chính quan, chỉ có lê diệu
- #28Chương 28: Lão hồ ly này đúng là... (1/2)
- #29Chương 29: Lão hồ ly này đúng là... (2/2)
- #30Chương 30: Không sao, đừng sợ
- #31Chương 31: Tôi có thể giải quyết giúp cô
- #32Chương 32: Vị này là bạn trai cháu phải không?
- #33Chương 33
- #34Chương 34: Trông ngài chẳng yếu chút nào! (2/2)
- #35Chương 35: Đại lãnh đạo chắc chắn giận rồi...
- #36Chương 36: Xương cốt chắc cũng bị gọi đến nhũn ra rồi (1/2)
- #37Chương 37: Xương cốt chắc cũng bị gọi đến nhũn ra rồi (2/2)
- #38Chương 38: Ngài có nhớ em không?
- #39Chương 39: Chấp chính quan cũng ở đó...
- #40Chương 40: “tiểu kiều”
- #41Chương 41: Để tiểu kiều ở lại đây đêm nay (1/2)
- #42Chương 42: Để tiểu kiều ở lại đây đêm nay (2/2)
- #43Chương 43: Rượu ngấm rồi (1/2)
- #44Chương 44: Rượu ngấm rồi (2/2)
- #45Chương 45: Sợ cái gì, tôi có ăn thịt cô đâu? (1/2)
- #46Chương 46: Sợ cái gì, tôi có ăn thịt cô đâu? (2/2)
- #47Chương 47: Ngài có thể để tôi đi được chưa?
- #48Chương 48
- #49Chương 49: Động lòng rồi phải không?
- #50Chương 50: Cô nhóc này nhẫn tâm thật... (1/2)