
Còn tiếp
Đừng Đánh Thức Ma Vương Cách Vách
147
Chương
0
Lượt xem
278697
Đề cử
Giới Thiệu Đừng Đánh Thức Ma Vương Cách Vách Truyện Chữ
Thể loại: Tác phẩm gốc, Đam mỹ, 1v1, Cổ đại, HE, Tình cảm, Dị thế, Chủ thụ, Tây huyễn, Yêu sâu sắc, Xuyên qua thời không, Trưởng thành, Nhẹ nhàng
-
#1v1 mà cũng diễn ra cuộc chiến tranh giành tình cảm ác liệt vậy sao?
Thông điệp: Dẫu rơi xuống đáy cùng tăm tối, vẫn có thể vươn tới đỉnh cao huy hoàng.
-
Làm đầy tớ của Ma Vương, tâm nguyện duy nhất của Chúc Minh Tỉ là kiếm đủ tiền vàng để chuộc lại khế ước bán thân, mãi mãi rời xa vị Ma Vương bạo ngược tàn nhẫn, một lòng muốn hủy diệt thế giới kia.
Cho đến một ngày...
Cậu đi vào trong gương.
Bên trong gương, dường như có thể nhìn thấy bộ mặt tối tăm, điên cuồng của tất cả mọi người.
Thiếu nữ ngây thơ lộ ra lòng ghen tị ngút trời.
Người đàn ông hiền lành lại toát ra sát ý tàn nhẫn.
Vậy vị Ma Vương vốn đã thô bạo và điên cuồng sẽ thể hiện bộ mặt đáng sợ nào đây?
Chúc Minh Tỉ rùng mình.
Giây tiếp theo.
Cậu lại thấy Ma Vương kia đè mình xuống đất, toàn thân run rẩy hôn lên gò má cậu.
"Đừng bỏ rơi ta..... xin em, cầu xin em."
-
Chúc Minh Tỉ: Đây là chính là kiểu người "bề ngoài tỏ vẻ hững hờ, sau lưng đuôi quẫy muốn bay lên trời" trong truyền thuyết sao?
Vì vậy...
Người nào đó họ Chúc bắt đầu phóng túng (tự tìm đường chết) rồi.
-
Ma Vương: " Đi rút xương ngón tay của ba tên người lùn kia nghiền thành bột, làm phân bón cho hoa."
Chúc Minh Tỉ: "Không đi, quá đẫm máu."
Ma Vương: "Đi cắt mái tóc dài của công chúa, đem về luyện ma dược."
Chúc Minh Tỉ: "Không đi, quá tàn nhẫn."
Ma Vương: "Đi lấy đao đến đây, ta muốn giết tên nô lệ không nghe lời..."
Chúc Minh Tỉ: "Không --"
Giây tiếp theo, Ma Vương tự mình mang đao tới, còn đặt kề bên cổ Chúc Minh Tỉ.
Chúc Minh Tỉ: "......."
Chúc Minh Tỉ: "A a a a cái tên nói yêu tôi đến không màng tôn nghiêm đâu rồi?! Cứu mạng! Rốt cuộc tôi đã nhìn thấy cái quái gì trong gương vậy!!!
-
Ma Vương mất đi người yêu đã được mấy trăm năm.
Cho đến một ngày.
Người yêu trẻ tuổi mang theo chiếc gương có khả năng xuyên qua thời không, một lần nữa bước vào thế giới của hắn.
Khóe mắt, đôi mày tựa thuở mới quen.
-
Nhưng mà, bây giờ có một vấn đề.
Người yêu của hắn hình như bị chính hắn trong quá khứ giết chết mất rồi.
Làm sao bây giờ?
Làm sao đây?
Giam cầm chính mình trong quá khứ, thay thế hắn là được rồi.
Ma Vương tương lai nở một nụ cười thích thú.
-
【 Vở kịch nhỏ 】
Trong lòng Ma Vương có một nỗi đau không thể nói ra.
Trong kí ức, lần đầu hắn thân mật cùng người yêu, đối phương lại ngẩn ngơ nói:
"Sao kĩ thuật của ngài không bằng lần trước vậy?"
Ma Vương: "....."
Ma Vương mặt cứng đờ, trái tim ngừng đập, Ma Vương cho rằng hẳn là đã có một tên phù thủy tà ác nào đó giả mạo dáng vẻ của hắn mà lừa gạt người yêu trẻ tuổi... Ma Vương suýt nữa cắn vỡ răng.
Để trấn an người yêu, Ma Vương cười miễn cưỡng chấp nhận có thêm sừng:
"Suỵt, đừng nói gì cả."
Cho đến một ngày.
Hắn xuyên qua thời không, trèo lên giường người yêu trong đêm tối.
"Suỵt, đừng nói gì cả."
Đừng đánh thức Ma Vương trẻ tuổi cách vách.
-
Vai chính: Chúc Minh Tỉ, Ma Vương
Hai Ma Vương là cùng một người ở những thời điểm khác nhau, HE
-
#1v1 mà cũng diễn ra cuộc chiến tranh giành tình cảm ác liệt vậy sao?
Thông điệp: Dẫu rơi xuống đáy cùng tăm tối, vẫn có thể vươn tới đỉnh cao huy hoàng.
-
Làm đầy tớ của Ma Vương, tâm nguyện duy nhất của Chúc Minh Tỉ là kiếm đủ tiền vàng để chuộc lại khế ước bán thân, mãi mãi rời xa vị Ma Vương bạo ngược tàn nhẫn, một lòng muốn hủy diệt thế giới kia.
Cho đến một ngày...
Cậu đi vào trong gương.
Bên trong gương, dường như có thể nhìn thấy bộ mặt tối tăm, điên cuồng của tất cả mọi người.
Thiếu nữ ngây thơ lộ ra lòng ghen tị ngút trời.
Người đàn ông hiền lành lại toát ra sát ý tàn nhẫn.
Vậy vị Ma Vương vốn đã thô bạo và điên cuồng sẽ thể hiện bộ mặt đáng sợ nào đây?
Chúc Minh Tỉ rùng mình.
Giây tiếp theo.
Cậu lại thấy Ma Vương kia đè mình xuống đất, toàn thân run rẩy hôn lên gò má cậu.
"Đừng bỏ rơi ta..... xin em, cầu xin em."
-
Chúc Minh Tỉ: Đây là chính là kiểu người "bề ngoài tỏ vẻ hững hờ, sau lưng đuôi quẫy muốn bay lên trời" trong truyền thuyết sao?
Vì vậy...
Người nào đó họ Chúc bắt đầu phóng túng (tự tìm đường chết) rồi.
-
Ma Vương: " Đi rút xương ngón tay của ba tên người lùn kia nghiền thành bột, làm phân bón cho hoa."
Chúc Minh Tỉ: "Không đi, quá đẫm máu."
Ma Vương: "Đi cắt mái tóc dài của công chúa, đem về luyện ma dược."
Chúc Minh Tỉ: "Không đi, quá tàn nhẫn."
Ma Vương: "Đi lấy đao đến đây, ta muốn giết tên nô lệ không nghe lời..."
Chúc Minh Tỉ: "Không --"
Giây tiếp theo, Ma Vương tự mình mang đao tới, còn đặt kề bên cổ Chúc Minh Tỉ.
Chúc Minh Tỉ: "......."
Chúc Minh Tỉ: "A a a a cái tên nói yêu tôi đến không màng tôn nghiêm đâu rồi?! Cứu mạng! Rốt cuộc tôi đã nhìn thấy cái quái gì trong gương vậy!!!
-
Ma Vương mất đi người yêu đã được mấy trăm năm.
Cho đến một ngày.
Người yêu trẻ tuổi mang theo chiếc gương có khả năng xuyên qua thời không, một lần nữa bước vào thế giới của hắn.
Khóe mắt, đôi mày tựa thuở mới quen.
-
Nhưng mà, bây giờ có một vấn đề.
Người yêu của hắn hình như bị chính hắn trong quá khứ giết chết mất rồi.
Làm sao bây giờ?
Làm sao đây?
Giam cầm chính mình trong quá khứ, thay thế hắn là được rồi.
Ma Vương tương lai nở một nụ cười thích thú.
-
【 Vở kịch nhỏ 】
Trong lòng Ma Vương có một nỗi đau không thể nói ra.
Trong kí ức, lần đầu hắn thân mật cùng người yêu, đối phương lại ngẩn ngơ nói:
"Sao kĩ thuật của ngài không bằng lần trước vậy?"
Ma Vương: "....."
Ma Vương mặt cứng đờ, trái tim ngừng đập, Ma Vương cho rằng hẳn là đã có một tên phù thủy tà ác nào đó giả mạo dáng vẻ của hắn mà lừa gạt người yêu trẻ tuổi... Ma Vương suýt nữa cắn vỡ răng.
Để trấn an người yêu, Ma Vương cười miễn cưỡng chấp nhận có thêm sừng:
"Suỵt, đừng nói gì cả."
Cho đến một ngày.
Hắn xuyên qua thời không, trèo lên giường người yêu trong đêm tối.
"Suỵt, đừng nói gì cả."
Đừng đánh thức Ma Vương trẻ tuổi cách vách.
-
Vai chính: Chúc Minh Tỉ, Ma Vương
Hai Ma Vương là cùng một người ở những thời điểm khác nhau, HE
Danh Sách Chương Đừng Đánh Thức Ma Vương Cách Vách TruyenChu
- #1Chương 1: Tấm gương.
- #2Chương 2: 【Bước vào trong gương đi.】
- #3Chương 3: Ma Vương.
- #4Chương 4: Đừng bỏ rơi ta... Xin em, cầu xin em...
- #5Chương 5: Vừa nãy em hôn vụng về quá, để ta dạy lại em.
- #6Chương 6: Quả nhiên, Ma Vương thích tôi.
- #7Chương 7: Mang đao của ta lại đây.
- #8Chương 8: Hãy ở lại thế giới này với ta mãi mãi.
- #9Chương 9: Ta cũng không muốn làm con chó ngoan ngoãn vẫy đuôi chờ em đến thăm.
- #10Chương 10: Bất kể khi nào em đến, ta cũng sẽ chờ.
- #11Chương 11: Cảm ơn ngài, Ma Vương đại nhân, ngài thật vĩ đại!
- #12Chương 12: Máu đỏ tươi từ đôi môi nhợt nhạt của Ma Vương chảy xuống.
- #13Chương 13: Hô hấp.
- #14Chương 14: Chỉ cần em muốn, ta đều sẵn lòng làm cho em.
- #15Chương 15: Hãy đưa ta đến thế giới của em, được không?
- #16Chương 16: Vị trí đầu bảng.
- #17Chương 17: Giết chết Ma Vương! Xông lên!
- #18Chương 18: Hãy cứ thoải mái lợi dụng ta.
- #19Chương 19: Ta đã ép ngươi làm tình nhân của ta như thế nào?
- #20Chương 20: Bình thường ngài còn chẳng cho tôi xuống giường.
- #21Chương 21: Tại sao ngươi (ta) lại là một tên điên thế này?!
- #22Chương 22: Tại sao chỉ cần ngươi ngủ với ai khác... ta cũng phải chết theo?
- #23Chương 23: Nhưng thân thể của A Tỉ lại ở ngay trong tầm tay.
- #24Chương 24: Ta đã tìm được biện pháp khôi phục kí ức.
- #25Chương 25: Ma Vương: Vì các ngươi quá xấu.
- #26Chương 26: Rốt cuộc ta đã làm nhục ngươi kiểu gì?
- #27Chương 27: Em bắt đầu dỗ ngọt ta từ lúc nào?
- #28Chương 28: Giọng nói lạnh lẽo của Ma Vương vang lên từ viên bảo thạch.
- #29Chương 29: Chỉ cần ta không khôi phục trí nhớ, pháp trận sẽ không kích hoạt.
- #30Chương 30: Ngài và vị Rociel kia trông khá giống nhau.
- #31Chương 31: Ngài đang gây sự vô cớ đấy, bị sét đánh lại tính sổ với tôi?
- #32Chương 32: ...Còn xuất hiện một Ma Vương nữa.
- #33Chương 33: Chúc mừng A Tỉ đã thoát khỏi thân phận nô lệ.
- #34Chương 34: Ngoài điều đó ra, bất cứ thứ gì em muốn, ta đều có thể cho.
- #35Chương 35: Thánh chủng Tinh Linh.
- #36Chương 36: Bởi vì Ma Vương đã phong tỏa toàn thành.
- #37Chương 37: Trái tim căng thẳng của Chúc Minh Tỉ cuối cùng cũng chết lặng.
- #38Chương 38: Người có gia đình.
- #39Chương 39: Saint Delia chính là anh hùng của thời đại này.
- #40Chương 40: Chiếc gương đã biến mất
- #41Chương 41: Nụ hôn ấy như một trận chiến sống còn.
- #42Chương 42: Thích em lắm...
- #43Chương 43: Cách ăn nói sắc bén của ngươi rất giống một người ta quen.
- #44Chương 44: Chúc... Minh... Tỉ.
- #45Chương 45: Chúc Minh Tỉ, thật muốn giết ngươi quá.
- #46Chương 46: Ta mất trí nhớ cũng là do ngươi giở trò đúng không?
- #47Chương 47: Thật nực cười... lúc trước ta còn...
- #48Chương 48: Cho dù có bị đánh chết, ta cũng không rơi một giọt nước mắt nào!
- #49Chương 49: Tên Ma Vương độc ác cuối cùng cũng chết rồi!
- #50Chương 50: Tự bạo.