
Còn tiếp
Đừng Đánh Thức Ma Vương Cách Vách
147
Chương
0
Lượt xem
278697
Đề cử
Giới Thiệu Đừng Đánh Thức Ma Vương Cách Vách Truyện Chữ
Thể loại: Tác phẩm gốc, Đam mỹ, 1v1, Cổ đại, HE, Tình cảm, Dị thế, Chủ thụ, Tây huyễn, Yêu sâu sắc, Xuyên qua thời không, Trưởng thành, Nhẹ nhàng
-
#1v1 mà cũng diễn ra cuộc chiến tranh giành tình cảm ác liệt vậy sao?
Thông điệp: Dẫu rơi xuống đáy cùng tăm tối, vẫn có thể vươn tới đỉnh cao huy hoàng.
-
Làm đầy tớ của Ma Vương, tâm nguyện duy nhất của Chúc Minh Tỉ là kiếm đủ tiền vàng để chuộc lại khế ước bán thân, mãi mãi rời xa vị Ma Vương bạo ngược tàn nhẫn, một lòng muốn hủy diệt thế giới kia.
Cho đến một ngày...
Cậu đi vào trong gương.
Bên trong gương, dường như có thể nhìn thấy bộ mặt tối tăm, điên cuồng của tất cả mọi người.
Thiếu nữ ngây thơ lộ ra lòng ghen tị ngút trời.
Người đàn ông hiền lành lại toát ra sát ý tàn nhẫn.
Vậy vị Ma Vương vốn đã thô bạo và điên cuồng sẽ thể hiện bộ mặt đáng sợ nào đây?
Chúc Minh Tỉ rùng mình.
Giây tiếp theo.
Cậu lại thấy Ma Vương kia đè mình xuống đất, toàn thân run rẩy hôn lên gò má cậu.
"Đừng bỏ rơi ta..... xin em, cầu xin em."
-
Chúc Minh Tỉ: Đây là chính là kiểu người "bề ngoài tỏ vẻ hững hờ, sau lưng đuôi quẫy muốn bay lên trời" trong truyền thuyết sao?
Vì vậy...
Người nào đó họ Chúc bắt đầu phóng túng (tự tìm đường chết) rồi.
-
Ma Vương: " Đi rút xương ngón tay của ba tên người lùn kia nghiền thành bột, làm phân bón cho hoa."
Chúc Minh Tỉ: "Không đi, quá đẫm máu."
Ma Vương: "Đi cắt mái tóc dài của công chúa, đem về luyện ma dược."
Chúc Minh Tỉ: "Không đi, quá tàn nhẫn."
Ma Vương: "Đi lấy đao đến đây, ta muốn giết tên nô lệ không nghe lời..."
Chúc Minh Tỉ: "Không --"
Giây tiếp theo, Ma Vương tự mình mang đao tới, còn đặt kề bên cổ Chúc Minh Tỉ.
Chúc Minh Tỉ: "......."
Chúc Minh Tỉ: "A a a a cái tên nói yêu tôi đến không màng tôn nghiêm đâu rồi?! Cứu mạng! Rốt cuộc tôi đã nhìn thấy cái quái gì trong gương vậy!!!
-
Ma Vương mất đi người yêu đã được mấy trăm năm.
Cho đến một ngày.
Người yêu trẻ tuổi mang theo chiếc gương có khả năng xuyên qua thời không, một lần nữa bước vào thế giới của hắn.
Khóe mắt, đôi mày tựa thuở mới quen.
-
Nhưng mà, bây giờ có một vấn đề.
Người yêu của hắn hình như bị chính hắn trong quá khứ giết chết mất rồi.
Làm sao bây giờ?
Làm sao đây?
Giam cầm chính mình trong quá khứ, thay thế hắn là được rồi.
Ma Vương tương lai nở một nụ cười thích thú.
-
【 Vở kịch nhỏ 】
Trong lòng Ma Vương có một nỗi đau không thể nói ra.
Trong kí ức, lần đầu hắn thân mật cùng người yêu, đối phương lại ngẩn ngơ nói:
"Sao kĩ thuật của ngài không bằng lần trước vậy?"
Ma Vương: "....."
Ma Vương mặt cứng đờ, trái tim ngừng đập, Ma Vương cho rằng hẳn là đã có một tên phù thủy tà ác nào đó giả mạo dáng vẻ của hắn mà lừa gạt người yêu trẻ tuổi... Ma Vương suýt nữa cắn vỡ răng.
Để trấn an người yêu, Ma Vương cười miễn cưỡng chấp nhận có thêm sừng:
"Suỵt, đừng nói gì cả."
Cho đến một ngày.
Hắn xuyên qua thời không, trèo lên giường người yêu trong đêm tối.
"Suỵt, đừng nói gì cả."
Đừng đánh thức Ma Vương trẻ tuổi cách vách.
-
Vai chính: Chúc Minh Tỉ, Ma Vương
Hai Ma Vương là cùng một người ở những thời điểm khác nhau, HE
-
#1v1 mà cũng diễn ra cuộc chiến tranh giành tình cảm ác liệt vậy sao?
Thông điệp: Dẫu rơi xuống đáy cùng tăm tối, vẫn có thể vươn tới đỉnh cao huy hoàng.
-
Làm đầy tớ của Ma Vương, tâm nguyện duy nhất của Chúc Minh Tỉ là kiếm đủ tiền vàng để chuộc lại khế ước bán thân, mãi mãi rời xa vị Ma Vương bạo ngược tàn nhẫn, một lòng muốn hủy diệt thế giới kia.
Cho đến một ngày...
Cậu đi vào trong gương.
Bên trong gương, dường như có thể nhìn thấy bộ mặt tối tăm, điên cuồng của tất cả mọi người.
Thiếu nữ ngây thơ lộ ra lòng ghen tị ngút trời.
Người đàn ông hiền lành lại toát ra sát ý tàn nhẫn.
Vậy vị Ma Vương vốn đã thô bạo và điên cuồng sẽ thể hiện bộ mặt đáng sợ nào đây?
Chúc Minh Tỉ rùng mình.
Giây tiếp theo.
Cậu lại thấy Ma Vương kia đè mình xuống đất, toàn thân run rẩy hôn lên gò má cậu.
"Đừng bỏ rơi ta..... xin em, cầu xin em."
-
Chúc Minh Tỉ: Đây là chính là kiểu người "bề ngoài tỏ vẻ hững hờ, sau lưng đuôi quẫy muốn bay lên trời" trong truyền thuyết sao?
Vì vậy...
Người nào đó họ Chúc bắt đầu phóng túng (tự tìm đường chết) rồi.
-
Ma Vương: " Đi rút xương ngón tay của ba tên người lùn kia nghiền thành bột, làm phân bón cho hoa."
Chúc Minh Tỉ: "Không đi, quá đẫm máu."
Ma Vương: "Đi cắt mái tóc dài của công chúa, đem về luyện ma dược."
Chúc Minh Tỉ: "Không đi, quá tàn nhẫn."
Ma Vương: "Đi lấy đao đến đây, ta muốn giết tên nô lệ không nghe lời..."
Chúc Minh Tỉ: "Không --"
Giây tiếp theo, Ma Vương tự mình mang đao tới, còn đặt kề bên cổ Chúc Minh Tỉ.
Chúc Minh Tỉ: "......."
Chúc Minh Tỉ: "A a a a cái tên nói yêu tôi đến không màng tôn nghiêm đâu rồi?! Cứu mạng! Rốt cuộc tôi đã nhìn thấy cái quái gì trong gương vậy!!!
-
Ma Vương mất đi người yêu đã được mấy trăm năm.
Cho đến một ngày.
Người yêu trẻ tuổi mang theo chiếc gương có khả năng xuyên qua thời không, một lần nữa bước vào thế giới của hắn.
Khóe mắt, đôi mày tựa thuở mới quen.
-
Nhưng mà, bây giờ có một vấn đề.
Người yêu của hắn hình như bị chính hắn trong quá khứ giết chết mất rồi.
Làm sao bây giờ?
Làm sao đây?
Giam cầm chính mình trong quá khứ, thay thế hắn là được rồi.
Ma Vương tương lai nở một nụ cười thích thú.
-
【 Vở kịch nhỏ 】
Trong lòng Ma Vương có một nỗi đau không thể nói ra.
Trong kí ức, lần đầu hắn thân mật cùng người yêu, đối phương lại ngẩn ngơ nói:
"Sao kĩ thuật của ngài không bằng lần trước vậy?"
Ma Vương: "....."
Ma Vương mặt cứng đờ, trái tim ngừng đập, Ma Vương cho rằng hẳn là đã có một tên phù thủy tà ác nào đó giả mạo dáng vẻ của hắn mà lừa gạt người yêu trẻ tuổi... Ma Vương suýt nữa cắn vỡ răng.
Để trấn an người yêu, Ma Vương cười miễn cưỡng chấp nhận có thêm sừng:
"Suỵt, đừng nói gì cả."
Cho đến một ngày.
Hắn xuyên qua thời không, trèo lên giường người yêu trong đêm tối.
"Suỵt, đừng nói gì cả."
Đừng đánh thức Ma Vương trẻ tuổi cách vách.
-
Vai chính: Chúc Minh Tỉ, Ma Vương
Hai Ma Vương là cùng một người ở những thời điểm khác nhau, HE
Danh Sách Chương Đừng Đánh Thức Ma Vương Cách Vách TruyenChu
- #51Chương 51: Chỉ cần ngài có thể giúp tôi sống sót, tôi sẽ không ruồng bỏ ngài.
- #52Chương 52: Lời tiên tri của Thánh khí sẽ không sai.
- #53Chương 53: Hắn sắp bị gió cuốn bay mất rồi!
- #54Chương 54: Ma Vương đại nhân, tôi thật sự rất muốn bóp chết ngài đấy.
- #55Chương 55: Thì ra là... tương lai.
- #56Chương 56: Không phải ngươi nghĩ rằng ta lại yêu ngươi rồi chứ?
- #57Chương 57: Thương hại ngài.
- #58Chương 58: Có lẽ... đây là vĩnh biệt, điện hạ Rociel.
- #59Chương 59: Hãy mau chóng bình phục, điện hạ Rociel.
- #60Chương 60: 【Ngài có muốn tiến vào thế giới trong gương không?】
- #61Chương 61: Xin đừng làm người ấy tổn thương.
- #62Chương 62: Ngài có thể ở bên tôi được không?
- #63Chương 63: Cảm ơn ngài, Ma Vương đại nhân, ngài thật sự quá vĩ đại!
- #64Chương 64: Ngươi muốn hắn chết kiểu gì?
- #65Chương 65: Vị hôn thê.
- #66Chương 66: A Tỉ ngoan...
- #67Chương 67: Lại bị sét đánh vô duyên vô cớ.
- #68Chương 68: Thậm chí ngươi còn ngủ với hắn?!
- #69Chương 69: Nghèo. Đến. Không. Thể. Tả.
- #70Chương 70: Hai người là một cặp đúng không?
- #71Chương 71: ... Ngoan ngoãn ở bên ta đi, đừng nghĩ tới chuyện rời đi nữa.
- #72Chương 72: Định mệnh mà em không thể trốn chạy.
- #73Chương 73: Một chuỗi tiếng Anh.
- #74Chương 74: Hắn sẽ không bao giờ làm tổn thương cậu.
- #75Chương 75: Có thể hôn em không?
- #76Chương 76: Đời này kiếp này, chúng ta đừng bao giờ gặp lại.
- #77Chương 77: Khôi phục kí ức.
- #78Chương 78: Ta tha thứ cho ngươi.
- #79Chương 79: Hai năm sau.
- #80Chương 80: Lời nguyền của Mị ma.
- #81Chương 81: Chúng ta đi gặp Ma Vương thôi.
- #82Chương 82: Ma Vương.
- #83Chương 83: ...Tôi có thể hôn thêm lần nữa không?
- #84Chương 84: Chống sét.
- #85Chương 85: Chúc Minh Tỉ, mỗi lần ngươi cắn ta đều rất đau.
- #86Chương 86: Trái tim Ma Vương run lên dữ dội.
- #87Chương 87: Chúc Minh Tỉ ngẩng đầu hôn lên môi hắn.
- #88Chương 88: Chủ nhân định mệnh.
- #89Chương 89: Ma pháp công chúa Heidi đã mất hiệu lực.
- #90Chương 90: Đừng đánh thức Ma Vương trẻ tuổi cách vách.
- #91Chương 91: Vì sao Chúc Minh Tỉ lại tức giận?
- #92Chương 92: Sao kĩ thuật của ngài không bằng lần trước vậy?
- #93Chương 93: Ta dùng thuốc.
- #94Chương 94: Vòng tay.
- #95Chương 95: Mị độc của em được giải rồi.
- #96Chương 96: Lợn rừng con.
- #97Chương 97: Vòng hoa.
- #98Chương 98: Lợn ma pháp.
- #99Chương 99: Tựa như một nụ hôn mang theo mùi hương cỏ hoa.
- #100Chương 100: Ta chưa từng hôn cô ta!