
Còn tiếp
Đừng Động Vào Bạn Cùng Bàn Của Tôi
90
Chương
0
Lượt xem
324290
Đề cử
Giới Thiệu Đừng Động Vào Bạn Cùng Bàn Của Tôi Truyện Chữ
Ngày đầu tiên Giang Tự về quê, em họ sắp xuất ngoại của cậu đã chạy đến tìm, nước mắt nước mũi giàn giụa xin cậu nhất định phải quan tâm chiếu cố nam thần của cô, đừng để nam thần bị người khác bắt nạt.
Nghe nói nam thần của nhỏ là Lục Trạc, cao 1m87, thành tích đứng nhất, đẹp trai như nam chính tiểu thuyết học đường, thế nhưng lại là một cậu bé đáng thương, chỉ vì gia cảnh nghèo khó, tính cách khó gần mà bị tẩy chay.
Giang Tự không chịu nổi em họ cứ khóc la inh ỏi, bất đắc dĩ phải chủ động đến ngồi cùng bàn với Lục Trạc
Hơn nữa dưới sự giám sát của em họ, mỗi ngày đều phải báo cáo theo thông lệ: Hôm nay mua bữa sáng cho cậu ta, tên này thật phiền, hôm nay đưa thuốc cho cậu ta, tên này phiền quá, hôm nay đánh nhau giúp cậu ta, tên này phiền thật, hôm nay về nhà cùng cậu ta, ở nhà cúp điện, cậu ta sợ bóng tối nên anh phải ngủ cùng, tên này siêu cấp phiền phức.
Em họ nhìn anh trai nhà mình dù không mấy tình nguyện vẫn hy sinh vì nghĩa lớn để thực hiện lời hứa với mình mà cảm động không thôi, lập tức bay về nước ngay trong đêm.
Sau đó ở cổng sau Nam Vụ thực ngoại, cô nhìn thấy anh trai nhà mình, cái người mà bình thường chỉ thích nằm dính trên giường, thế mà lại hung hăng kéo Lục Trạc thân cao chân dài ra sau lưng, một chân đá văng một tên cao to: "Mẹ nó ông đây đã nói rồi, đừng động vào bạn cùng bàn của tao. Cậu ấy là người của ông mày!"
Mà cái người luôn luôn lạnh nhạt, không thích lắm lời với người xấu như Lục Trạc cũng chỉ phối hợp gật đầu: "Ừ, tôi là người của cậu ấy."
Em họ bị ép thành fan cp: "......?"
Trên đời còn có chuyện tốt vậy sao?
-
Những năm cấp hai Lục Trạc gặp được một người, đặt người nọ trong lòng suốt bốn năm ròng, chỉ là kể từ đó đã không còn gặp lại người ấy nữa.
Lục Trạc cho rằng tiểu thiếu gia nhiều người thích như vậy giống như mặt trời trên cao, sẽ không bao giờ có liên quan gì với mình.
Mãi cho đến một ngày mặt trời ấy quay về, lười biếng đứng trước bàn của hắn, nắm lấy quai đeo cặp hỏi: "Ừ thì, tôi thấy cậu nhìn cũng đẹp trai, tôi ngồi cùng bàn với cậu được không?"
Bốn năm trung học Lục Trạc chưa bao giờ muốn ngồi cùng bàn với bất kỳ ai, lại chỉ nhàn nhạt nhìn cậu, rồi rũ mi, nói: "Tùy cậu."
Và cũng không ai nhìn thấy, có một dòng tin nhắn lặng lẽ nằm trên điện thoại hắn để dưới hộc bàn, nội dung: [Cảm ơn]
Người nhận là em họ cậu.
Cho nên cái gọi là sau cơn mưa trời lại sáng mà em mong đợi, đều là do tôi nguyện vì em cả đời xua đi những đám mây đen.
-
1v1, HE
Người thích nói lời cợt nhã miệng cứng lòng mềm thiếu gia thụ X người rất ít nói lạnh lùng tâm cơ chung tình công
Tag: Hoa quý vũ quý, gương vỡ lại lành, vườn trường, nhẹ nhàng, yêu thầm.
Từ khóa tìm kiếm: Vai chính: Giang Tự; Lục Trạc
-
Một câu tóm tắt: Cậu ấy là người của tôi.
Lập ý: Dẫu cho chìm dưới bùn lầy vẫn luôn hướng về phía mặt trời.
-----------
Wine: Tác giả nhà này có vẻ thích đặt tên truyện theo cấu trúc "Đừng...". Hoặc đây là nguyên series vườn trường của cổ :v
«Đừng hòng bẻ cong tôi»
«Đừng giả nghèo với tôi»
«Đừng quản chuyện vặt của tôi»
Nghe nói nam thần của nhỏ là Lục Trạc, cao 1m87, thành tích đứng nhất, đẹp trai như nam chính tiểu thuyết học đường, thế nhưng lại là một cậu bé đáng thương, chỉ vì gia cảnh nghèo khó, tính cách khó gần mà bị tẩy chay.
Giang Tự không chịu nổi em họ cứ khóc la inh ỏi, bất đắc dĩ phải chủ động đến ngồi cùng bàn với Lục Trạc
Hơn nữa dưới sự giám sát của em họ, mỗi ngày đều phải báo cáo theo thông lệ: Hôm nay mua bữa sáng cho cậu ta, tên này thật phiền, hôm nay đưa thuốc cho cậu ta, tên này phiền quá, hôm nay đánh nhau giúp cậu ta, tên này phiền thật, hôm nay về nhà cùng cậu ta, ở nhà cúp điện, cậu ta sợ bóng tối nên anh phải ngủ cùng, tên này siêu cấp phiền phức.
Em họ nhìn anh trai nhà mình dù không mấy tình nguyện vẫn hy sinh vì nghĩa lớn để thực hiện lời hứa với mình mà cảm động không thôi, lập tức bay về nước ngay trong đêm.
Sau đó ở cổng sau Nam Vụ thực ngoại, cô nhìn thấy anh trai nhà mình, cái người mà bình thường chỉ thích nằm dính trên giường, thế mà lại hung hăng kéo Lục Trạc thân cao chân dài ra sau lưng, một chân đá văng một tên cao to: "Mẹ nó ông đây đã nói rồi, đừng động vào bạn cùng bàn của tao. Cậu ấy là người của ông mày!"
Mà cái người luôn luôn lạnh nhạt, không thích lắm lời với người xấu như Lục Trạc cũng chỉ phối hợp gật đầu: "Ừ, tôi là người của cậu ấy."
Em họ bị ép thành fan cp: "......?"
Trên đời còn có chuyện tốt vậy sao?
-
Những năm cấp hai Lục Trạc gặp được một người, đặt người nọ trong lòng suốt bốn năm ròng, chỉ là kể từ đó đã không còn gặp lại người ấy nữa.
Lục Trạc cho rằng tiểu thiếu gia nhiều người thích như vậy giống như mặt trời trên cao, sẽ không bao giờ có liên quan gì với mình.
Mãi cho đến một ngày mặt trời ấy quay về, lười biếng đứng trước bàn của hắn, nắm lấy quai đeo cặp hỏi: "Ừ thì, tôi thấy cậu nhìn cũng đẹp trai, tôi ngồi cùng bàn với cậu được không?"
Bốn năm trung học Lục Trạc chưa bao giờ muốn ngồi cùng bàn với bất kỳ ai, lại chỉ nhàn nhạt nhìn cậu, rồi rũ mi, nói: "Tùy cậu."
Và cũng không ai nhìn thấy, có một dòng tin nhắn lặng lẽ nằm trên điện thoại hắn để dưới hộc bàn, nội dung: [Cảm ơn]
Người nhận là em họ cậu.
Cho nên cái gọi là sau cơn mưa trời lại sáng mà em mong đợi, đều là do tôi nguyện vì em cả đời xua đi những đám mây đen.
-
1v1, HE
Người thích nói lời cợt nhã miệng cứng lòng mềm thiếu gia thụ X người rất ít nói lạnh lùng tâm cơ chung tình công
Tag: Hoa quý vũ quý, gương vỡ lại lành, vườn trường, nhẹ nhàng, yêu thầm.
Từ khóa tìm kiếm: Vai chính: Giang Tự; Lục Trạc
-
Một câu tóm tắt: Cậu ấy là người của tôi.
Lập ý: Dẫu cho chìm dưới bùn lầy vẫn luôn hướng về phía mặt trời.
-----------
Wine: Tác giả nhà này có vẻ thích đặt tên truyện theo cấu trúc "Đừng...". Hoặc đây là nguyên series vườn trường của cổ :v
«Đừng hòng bẻ cong tôi»
«Đừng giả nghèo với tôi»
«Đừng quản chuyện vặt của tôi»
Danh Sách Chương Đừng Động Vào Bạn Cùng Bàn Của Tôi TruyenChu
- #51Chương 51: Đừng động vào
- #52Chương 52: Nick phụ
- #53Chương 53: Tuẫn tình
- #54Chương 54: Đón đưa
- #55Chương 55: Vất vả
- #56Chương 56: Sinh nhật
- #57Chương 57: Mười tám
- #58Chương 58: Đêm lạnh
- #59Chương 59: Bắt đầu mùa đông
- #60Chương 60: Tuyết muộn
- #61Chương 61: Mất đi
- #62Chương 62: Nhớ
- #63Chương 63: Gặp lại
- #64Chương 64: Về nhà
- #65Chương 65: Mơ thấy
- #66Chương 66: Home run
- #67Chương 67: Cầu hôn
- #68Chương 68: Cha con
- #69Chương 69: Giấu người
- #70Chương 70: Quê hương
- #71Chương 71: Mùa hè
- #72Chương 72: Quyển 5: Mãn Thiên Tinh - Sao Rợp Trời. Chương 72: Ngoại truyện
- #73Chương 73: Tiệc sinh nhật (2)
- #74Chương 74: Tiệc sinh nhật (3)
- #75Chương 75: Ghen (1)
- #76Chương 76: Ghen (2)
- #77Chương 77: Trí tuệ tập thể (1)
- #78Chương 78: Trí tuệ tập thể (2)
- #79Chương 79: Trí tuệ tập thể (3)
- #80Chương 80: Hàn huyên tâm sự
- #81Chương 81
- #82Chương 82
- #83Chương 83
- #84Chương 84
- #85Chương 85
- #86Chương 86
- #87Chương 87
- #88Chương 88
- #89Chương 89
- #90Chương 90