
Còn tiếp
Đường Uyển Sống Lại
96
Chương
0
Lượt xem
304177
Đề cử
Giới Thiệu Đường Uyển Sống Lại Truyện Chữ
Tên khác: Cuộc sống mới của Đường Uyển
Tên gốc: Trùng sinh Đường Uyển
Thể loại: Sống lại ở quá khứ để làm lại cuộc đời, Điền văn, Cổ đại
Nguồn raw và convert: ~watery~ Tangthuvien
Credit tiếng Việt: Tiểu Quy
Thân xác chết đi, lẻ loi đứng trên đài cao nhìn về quê hương sáu mươi năm, Đường Uyển không ngờ mình còn có thể sống lại!
Sống lại là chuyện tốt, nhưng vì sao để nàng sống lại vào thời điểm xấu hổ nhất cuộc đời?
Con đường tương lai phải đi như thế nào, phải đi con đường nào, Đường Uyển không biết, nhưng nàng muốn thay đổi chính mình, không để mình dẫm lên bi kịch kiếp trước…
Lời của Q. :
Truyện được viết dựa trên câu chuyện có thật của thi sĩ Lục Du. Ông lấy vợ là nàng Đường Uyển tài mạo song toàn, nhưng mẹ ông ghen ghét ép ông phải bỏ vợ. Đường Uyển và Lục Du yêu nhau thắm thiết, thậm chí khi đã bị mẹ chồng đuổi ra khỏi nhà, Đường Uyển vẫn chấp nhận đến ở tại căn nhà do Lục Du sắp xếp, mong chờ Lục Du công thành danh toại rồi sẽ rước nàng về nhà.
Nhà họ Đường phát hiện, Đường Uyển bị đón về nhà mẹ ruột. Ít lâu sau cả hai đều tái giá, Đường Uyển gả cho Triệu Sĩ Trình, Lục Du cưới Vương thị. Lục Du thi đỗ, được triều đình trọng dụng, ông quay trở về quê cũ, gặp lại Đường Uyển và Triệu Sĩ Trình trong vườn Thẩm, lúc này Đường Uyển đã kể hết chuyện ngày xưa cho Triệu Sĩ Trình nghe, Triệu lang rộng lượng cho phép vợ tiếp đãi người cũ, Lục Du thấy Đường Uyển sống tốt, thương nhớ người cũ, tức cảnh sinh tình viết bài thơ Cây trâm phượng (Sai đầu phượng) nổi tiếng. Đường Uyển đọc được xúc động không thôi, sầu bi mà chết.
Lục Du hay tin như sét đánh ngang tai, mấy phen khóc đến chết đi sống lại. Từ đó về sau, cái tên Đường Uyển đã trở thành đề tài quen thuộc trong sáng tác văn chương của Lục Du. Mãi đến khi 84 tuổi ông vẫn không quên người vợ, người tri kỷ lúc đầu của mình. Người đời đánh giá đây chính là một mối tình “thiên cổ hận”.
Phần trên là nguyên tác, tác giả Du Đăng cho rằng cái kết đó không đáng, tác giả muốn Đường Uyển sống lại, thay đổi cuộc đời, hạnh phúc bên người chồng cao thượng là Triệu Sĩ Trình.
Tên gốc: Trùng sinh Đường Uyển
Thể loại: Sống lại ở quá khứ để làm lại cuộc đời, Điền văn, Cổ đại
Nguồn raw và convert: ~watery~ Tangthuvien
Credit tiếng Việt: Tiểu Quy
Thân xác chết đi, lẻ loi đứng trên đài cao nhìn về quê hương sáu mươi năm, Đường Uyển không ngờ mình còn có thể sống lại!
Sống lại là chuyện tốt, nhưng vì sao để nàng sống lại vào thời điểm xấu hổ nhất cuộc đời?
Con đường tương lai phải đi như thế nào, phải đi con đường nào, Đường Uyển không biết, nhưng nàng muốn thay đổi chính mình, không để mình dẫm lên bi kịch kiếp trước…
Lời của Q. :
Truyện được viết dựa trên câu chuyện có thật của thi sĩ Lục Du. Ông lấy vợ là nàng Đường Uyển tài mạo song toàn, nhưng mẹ ông ghen ghét ép ông phải bỏ vợ. Đường Uyển và Lục Du yêu nhau thắm thiết, thậm chí khi đã bị mẹ chồng đuổi ra khỏi nhà, Đường Uyển vẫn chấp nhận đến ở tại căn nhà do Lục Du sắp xếp, mong chờ Lục Du công thành danh toại rồi sẽ rước nàng về nhà.
Nhà họ Đường phát hiện, Đường Uyển bị đón về nhà mẹ ruột. Ít lâu sau cả hai đều tái giá, Đường Uyển gả cho Triệu Sĩ Trình, Lục Du cưới Vương thị. Lục Du thi đỗ, được triều đình trọng dụng, ông quay trở về quê cũ, gặp lại Đường Uyển và Triệu Sĩ Trình trong vườn Thẩm, lúc này Đường Uyển đã kể hết chuyện ngày xưa cho Triệu Sĩ Trình nghe, Triệu lang rộng lượng cho phép vợ tiếp đãi người cũ, Lục Du thấy Đường Uyển sống tốt, thương nhớ người cũ, tức cảnh sinh tình viết bài thơ Cây trâm phượng (Sai đầu phượng) nổi tiếng. Đường Uyển đọc được xúc động không thôi, sầu bi mà chết.
Lục Du hay tin như sét đánh ngang tai, mấy phen khóc đến chết đi sống lại. Từ đó về sau, cái tên Đường Uyển đã trở thành đề tài quen thuộc trong sáng tác văn chương của Lục Du. Mãi đến khi 84 tuổi ông vẫn không quên người vợ, người tri kỷ lúc đầu của mình. Người đời đánh giá đây chính là một mối tình “thiên cổ hận”.
Phần trên là nguyên tác, tác giả Du Đăng cho rằng cái kết đó không đáng, tác giả muốn Đường Uyển sống lại, thay đổi cuộc đời, hạnh phúc bên người chồng cao thượng là Triệu Sĩ Trình.
Danh Sách Chương Đường Uyển Sống Lại TruyenChu
- #1Chương 1-1: Mở đầu
- #2Chương 1-2: Sống lại không đúng thời điểm
- #3Chương 2: Mẹ con nói chuyện với nhau
- #4Chương 3: Thay đổi
- #5Chương 4: Ban đầu học quản gia
- #6Chương 5: Hai người chị dâu
- #7Chương 6: Mẹ dạy con gái (1)
- #8Chương 7: Mẹ dạy con gái (2)
- #9Chương 8: Hồng khởi (1)
- #10Chương 9: Hồng khởi (2)
- #11Chương 10: Xử lý
- #12Chương 11: Tiến bộ
- #13Chương 12: Gặp lại
- #14Chương 13: Nôn ọe
- #15Chương 14: Thà làm người qua đường
- #16Chương 15: Phản ứng dây chuyền (1)
- #17Chương 16: Phản ứng dây chuyền (2)
- #18Chương 17: Phản ứng dây chuyền (3)
- #19Chương 18: Mẹ con hai mặt một lời (1)
- #20Chương 19: Mẹ con hai mặt một lời (2)
- #21Chương 20: Khổ tâm
- #22Chương 21: Vương Nhị nương
- #23Chương 22: Vô đề
- #24Chương 23: Người vợ cũ bị ruồng bỏ
- #25Chương 24: Chế giễu công khai, mỉa mai kín đáo
- #26Chương 25: Không thể lặng im
- #27Chương 26: Lần đầu phản kích
- #28Chương 27: Hả dạ
- #29Chương 28: Kết cục của Hồng Khởi
- #30Chương 29: Thản nhiên thừa nhận
- #31Chương 30: Không còn tình cảm
- #32Chương 31: Triệu tử quy
- #33Chương 32: Đoán
- #34Chương 33: Vương Nhị nương (1)
- #35Chương 34: Vương Nhị nương (2)
- #36Chương 35: Vương Nhị nương (3)
- #37Chương 36: Vương Nhị nương cự hôn
- #38Chương 37: Náo nhiệt
- #39Chương 38: Lại bàn chuyện kết hôn
- #40Chương 39: Quà mừng năm mới
- #41Chương 40: Cô dâu mới nhà họ Lục
- #42Chương 41: Không có duyên sao?
- #43Chương 42: Mẹ con nhà họ Triệu
- #44Chương 43: Lời cầu hôn bất ngờ
- #45Chương 44: Không lấy chồng
- #46Chương 45: Là người làm mẹ
- #47Chương 46: Không tiêu đề
- #48Chương 47: Gặp lại
- #49Chương 48: Do dự
- #50Chương 49: Quyết đoán