
Còn tiếp
Đường Uyển Sống Lại
96
Chương
0
Lượt xem
304177
Đề cử
Giới Thiệu Đường Uyển Sống Lại Truyện Chữ
Tên khác: Cuộc sống mới của Đường Uyển
Tên gốc: Trùng sinh Đường Uyển
Thể loại: Sống lại ở quá khứ để làm lại cuộc đời, Điền văn, Cổ đại
Nguồn raw và convert: ~watery~ Tangthuvien
Credit tiếng Việt: Tiểu Quy
Thân xác chết đi, lẻ loi đứng trên đài cao nhìn về quê hương sáu mươi năm, Đường Uyển không ngờ mình còn có thể sống lại!
Sống lại là chuyện tốt, nhưng vì sao để nàng sống lại vào thời điểm xấu hổ nhất cuộc đời?
Con đường tương lai phải đi như thế nào, phải đi con đường nào, Đường Uyển không biết, nhưng nàng muốn thay đổi chính mình, không để mình dẫm lên bi kịch kiếp trước…
Lời của Q. :
Truyện được viết dựa trên câu chuyện có thật của thi sĩ Lục Du. Ông lấy vợ là nàng Đường Uyển tài mạo song toàn, nhưng mẹ ông ghen ghét ép ông phải bỏ vợ. Đường Uyển và Lục Du yêu nhau thắm thiết, thậm chí khi đã bị mẹ chồng đuổi ra khỏi nhà, Đường Uyển vẫn chấp nhận đến ở tại căn nhà do Lục Du sắp xếp, mong chờ Lục Du công thành danh toại rồi sẽ rước nàng về nhà.
Nhà họ Đường phát hiện, Đường Uyển bị đón về nhà mẹ ruột. Ít lâu sau cả hai đều tái giá, Đường Uyển gả cho Triệu Sĩ Trình, Lục Du cưới Vương thị. Lục Du thi đỗ, được triều đình trọng dụng, ông quay trở về quê cũ, gặp lại Đường Uyển và Triệu Sĩ Trình trong vườn Thẩm, lúc này Đường Uyển đã kể hết chuyện ngày xưa cho Triệu Sĩ Trình nghe, Triệu lang rộng lượng cho phép vợ tiếp đãi người cũ, Lục Du thấy Đường Uyển sống tốt, thương nhớ người cũ, tức cảnh sinh tình viết bài thơ Cây trâm phượng (Sai đầu phượng) nổi tiếng. Đường Uyển đọc được xúc động không thôi, sầu bi mà chết.
Lục Du hay tin như sét đánh ngang tai, mấy phen khóc đến chết đi sống lại. Từ đó về sau, cái tên Đường Uyển đã trở thành đề tài quen thuộc trong sáng tác văn chương của Lục Du. Mãi đến khi 84 tuổi ông vẫn không quên người vợ, người tri kỷ lúc đầu của mình. Người đời đánh giá đây chính là một mối tình “thiên cổ hận”.
Phần trên là nguyên tác, tác giả Du Đăng cho rằng cái kết đó không đáng, tác giả muốn Đường Uyển sống lại, thay đổi cuộc đời, hạnh phúc bên người chồng cao thượng là Triệu Sĩ Trình.
Tên gốc: Trùng sinh Đường Uyển
Thể loại: Sống lại ở quá khứ để làm lại cuộc đời, Điền văn, Cổ đại
Nguồn raw và convert: ~watery~ Tangthuvien
Credit tiếng Việt: Tiểu Quy
Thân xác chết đi, lẻ loi đứng trên đài cao nhìn về quê hương sáu mươi năm, Đường Uyển không ngờ mình còn có thể sống lại!
Sống lại là chuyện tốt, nhưng vì sao để nàng sống lại vào thời điểm xấu hổ nhất cuộc đời?
Con đường tương lai phải đi như thế nào, phải đi con đường nào, Đường Uyển không biết, nhưng nàng muốn thay đổi chính mình, không để mình dẫm lên bi kịch kiếp trước…
Lời của Q. :
Truyện được viết dựa trên câu chuyện có thật của thi sĩ Lục Du. Ông lấy vợ là nàng Đường Uyển tài mạo song toàn, nhưng mẹ ông ghen ghét ép ông phải bỏ vợ. Đường Uyển và Lục Du yêu nhau thắm thiết, thậm chí khi đã bị mẹ chồng đuổi ra khỏi nhà, Đường Uyển vẫn chấp nhận đến ở tại căn nhà do Lục Du sắp xếp, mong chờ Lục Du công thành danh toại rồi sẽ rước nàng về nhà.
Nhà họ Đường phát hiện, Đường Uyển bị đón về nhà mẹ ruột. Ít lâu sau cả hai đều tái giá, Đường Uyển gả cho Triệu Sĩ Trình, Lục Du cưới Vương thị. Lục Du thi đỗ, được triều đình trọng dụng, ông quay trở về quê cũ, gặp lại Đường Uyển và Triệu Sĩ Trình trong vườn Thẩm, lúc này Đường Uyển đã kể hết chuyện ngày xưa cho Triệu Sĩ Trình nghe, Triệu lang rộng lượng cho phép vợ tiếp đãi người cũ, Lục Du thấy Đường Uyển sống tốt, thương nhớ người cũ, tức cảnh sinh tình viết bài thơ Cây trâm phượng (Sai đầu phượng) nổi tiếng. Đường Uyển đọc được xúc động không thôi, sầu bi mà chết.
Lục Du hay tin như sét đánh ngang tai, mấy phen khóc đến chết đi sống lại. Từ đó về sau, cái tên Đường Uyển đã trở thành đề tài quen thuộc trong sáng tác văn chương của Lục Du. Mãi đến khi 84 tuổi ông vẫn không quên người vợ, người tri kỷ lúc đầu của mình. Người đời đánh giá đây chính là một mối tình “thiên cổ hận”.
Phần trên là nguyên tác, tác giả Du Đăng cho rằng cái kết đó không đáng, tác giả muốn Đường Uyển sống lại, thay đổi cuộc đời, hạnh phúc bên người chồng cao thượng là Triệu Sĩ Trình.
Danh Sách Chương Đường Uyển Sống Lại TruyenChu
- #51Chương 50: Bất bình (1)
- #52Chương 51: Bất bình (2)
- #53Chương 52: Khuyên nhủ
- #54Chương 53: Ngất xỉu
- #55Chương 54: Ra oai
- #56Chương 55: Có kẻ đến thăm
- #57Chương 56: Phản kích
- #58Chương 57: Bị xung hỉ
- #59Chương 58: Cây trâm phượng
- #60Chương 59: Động phòng
- #61Chương 60: Kính trà
- #62Chương 61: Chị em
- #63Chương 62: Bàn chuyện nạp thiếp
- #64Chương 63: Là ai ngáng chân ai
- #65Chương 64: Ngày thứ ba về nhà mẹ đẻ
- #66Chương 65: Mẹ chồng
- #67Chương 66: Đoạn tuyệt ý niệm
- #68Chương 67: Nhàn nhã
- #69Chương 68: Có thai
- #70Chương 69: Tranh chấp
- #71Chương 70: Sinh non
- #72Chương 71: Nghe trò khôi hài
- #73Chương 72: Ba điều kiện
- #74Chương 73: Chờ đợi
- #75Chương 74: Đến cửa chịu nhục
- #76Chương 75: Xin lỗi
- #77Chương 76: Trò khôi hài chấm dứt
- #78Chương 77: Sự kiện Trần Lan Tử
- #79Chương 78: Sinh
- #80Chương 79: Con trai
- #81Chương 80: Ba năm sau
- #82Chương 81: Thi rớt
- #83Chương 82: Bài từ Cây trâm phượng
- #84Chương 83: Không đáng một đồng
- #85Chương 84: Yên tĩnh
- #86Chương 85: Lời cuối sách
- #87Chương 87
- #88Chương 88
- #89Chương 89
- #90Chương 90
- #91Chương 91
- #92Chương 92
- #93Chương 93
- #94Chương 94
- #95Chương 95
- #96Chương 96